Thạch Thập Thực ngăn hắn lại.
- Lục ca, hắn lo lắng ngươi sẽ hại người trong lòng của hắn, ai mà chịu nổi điều đó? Hắn chắc chắn sẽ liều mạng với ngươi. Nếu không, ngươi xuống tay với Dương Thanh Khê đi, không phải ngươi đã sớm muốn để nàng sướng đến suối chảy róc rách sao? Ta luôn chờ để xem đây!
- Cút, ngươi còn nhỏ như vậy, đừng có học theo con mụ lẳng lơ Thất Tình kia. Cái gì suối chảy róc rách, ta chưa bao giờ nói như vậy cả.
Thạch Lục Dục thấy trong mắt Lý Duy Nhất không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự lạnh lùng, nên thu hồi pháp lực, trấn an nói.
- Yên tâm, Thạch Lục Dục ta trộm cũng có đạo, sẽ không động đến người một nhà. Nếu không đã bị chúng bạn xa lánh, không sống đến tận bây giờ. Chỉ cần ngươi tậm tâm làm việc cho chúng ta, đừng nói sẽ sắp xếp người trong lòng cho ngươi, ngay cả người không ở trong lòng...
Thạch Cửu Trai thấy hắn sắp nói lung tung, liền ho khan một tiếng.
Thạch Lục Dục cười híp mắt.
- Dù sao nếu ngươi muốn thử cảm giác suối chảy róc rách, ta cũng sẽ sắp xếp giúp ngươi.
- Ta chỉ cầu yên ổn, không cầu gì khác.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ, nếu Lê Tùng Cốc biết Địa Lang Vương Quân có ba đại Pháp Vương đến Lê Châu, lại vẫn dám câu cá, thì rõ ràng đã chuẩn bị vạn toàn, trong lòng không khỏi thả lỏng.
Thạch Lục Dục lấy ra ba viên thuốc nhỏ, đưa cho Lý Duy Nhất.
- Trong cơ thể ngươi có Lục Dục Phù, mỗi tháng sẽ phát tác một lần, mỗi lần phát tác, ngươi có thể uống một viên thuốc để áp chế. Vì vậy lần này đi Cửu Lê Ẩn Môn, ngươi chỉ có tối đa bốn tháng.
- Nghe nói ngươi có thù với Dương Thanh Khê, nếu ngươi hoàn thành nhiệm vụ trong tháng thứ nhất, ta sẽ an bài cho ngươi tận hưởng cảm giác suối chảy róc rách.
- Vậy tháng thứ hai thì sao?
Thạch Thập Thực tỏ ra rất hứng thú, đôi mắt sáng ngời.
Thạch Lục Dục cười nói.
- Thì phải ở sau ta, làm nam nhân thứ hai của Dương Thanh Khê.
- Vậy tháng thứ ba thì sao?
Thạch Thập Thực tiếp tục hỏi.
Thạch Lục Dục đáp.
- Thì chỉ có thể làm nam nhân thứ ba của Dương Thanh Khê mà thôi.
- Còn tháng thứ tư thì sao?
Thạch Thập Thực lại hỏi tiếp.
Thạch Lục Dục cười hắc hắc.
- Chúng ta bốn người, ngươi nghĩ sao? Lục ca ta sẽ bạc đãi ngươi sao?
- Được rồi, được rồi, ta vẫn thấy hứng thú với thức ăn hơn.
Thạch Thập Thực lắc đầu lia lịa.
Thạch Lục Dục nói.
- Thế thì được, đến lúc đó sẽ cho ngươi ăn, cho ngươi uống.
Lý Duy Nhất làm sao tin tưởng Thạch Lục Dục vẽ bánh, hơn nữa bản thân hắn cũng không hề hứng thú với chuyện này. Trong lòng hắn, sớm đã bị sầu lo lấp đầy.
Sau khi nhận ba viên dược hoàn, hắn hỏi.
- Nếu bốn tháng sau, ta vẫn chưa thể rời khỏi Ẩn Môn, dược hoàn đã hết, mà Lục Dục Phù lại phát tác, ta phải làm gì?
- Lục Dục phát tác, mỗi ngày ngươi cần sáu nữ nhân để kiềm chế dục hỏa. Sợ không?
Thạch Lục Dục đáp.
Lý Duy Nhất thở dài.
- Ta cứ nghĩ mình sẽ mất mạng.
- Nhìn xem, người trẻ tuổi nên không hiểu tình hình nghiêm trọng như thế nào.
Thạch Lục Dục chỉ tay vào mình.
- Ta trước đây còn mập hơn lão Thập, cũng từng bị Lục Dục Phù hành hạ tận hai tháng, cuối cùng tổn thương đến mức không thể phục hồi.
Thạch Lục Dục vỗ vai Lý Duy Nhất.
- Tốt nhất trong bốn tháng tới, ngươi hãy hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó đến thành Cửu Lê, tới Địa Hạ Minh Thị, lên thuyền hoa của Tình Hoa, tìm một nữ nhân tên Bạch Thục, nàng sẽ dẫn ngươi tới gặp ta.
Thạch Lục Dục tiếp tục dẫn đường.
Thạch Thập Thực bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, kinh hãi nói.
- Hai tháng ấy của Lục ca, chẳng phải cần mấy trăm nữ tử? Ôi trời!
Thạch Cửu Trai khẽ cười, như cố ý nói cho Lý Duy Nhất nghe.
- Lục ca là bởi vì không hoàn thành nhiệm vụ do Thiên Vương giao, nên mới bị Lục Dục Phù phạt. Hai tháng đó, hắn bị giam trong hang sói.
- Lão Cửu, ngươi câm miệng đi!
Thạch Lục Dục tức giận.
Thạch Lục Dục rất muốn giết Thạch Cửu Trai, không chỉ đôi mắt, mà ngay cả thân hình của hắn cũng biến thành màu xanh lục.
Lần đầu tiên Thạch Thập Thực biết được bí mật này, thần sắc sợ hãi.
Trong giây phút ấy, Lý Duy Nhất cảm thấy lưng mình lạnh toát, nỗi sợ hãi về tác dụng phụ của Lục Dục Phù tràn ngập tâm trí hắn.
…
Một lão giả thần bí mặc áo bào đen ngồi trong xe ngựa, nhìn bốn người đang đi tới, ánh mắt lần lượt dò xét Thạch Lục Dục, Thạch Cửu Trai và Thạch Thập Thực.
Hắn lên tiếng, giọng khàn khàn như che giấu thanh âm chân chính.
- Các ngươi nên tin tưởng lão phu như Quan Sơn, bởi vì an bài người khác vào, sẽ chỉ làm Ẩn Môn gia tăng hoài nghi.
- Đừng lo lắng, tiểu tử này có quan hệ rất tốt với Cửu Lê tộc, Ẩn Môn tuyệt đối sẽ không nghi ngờ.
Thạch Cửu Trai cười nói.
- Nếu các ngươi quyết tâm như vậy, ta chỉ có thể dẫn hắn đi.
Lão giả áo bào đen lại nói.
- Nhưng hàng năm, chín bộ sẽ gửi đi ít nhất một thiếu niên, mà cuối cùng chỉ một người sống sót. Nếu hắn ở Ẩn Môn, chết trong tay Lê Thanh, đó cũng là quy định của Ẩn Môn.
Thạch Lục Dục cười hắc hắc.
- Nếu hắn chết ở Ẩn Môn, chúng ta sẽ không có gì để nói. Nhưng ta đã gieo Lục Dục Phù lên người hắn, hắn chết, ta sẽ có cảm giác đặc biệt. Nếu hắn chết trên đường tới Ẩn Môn, chúng ta sẽ có rất nhiều điều để nói.
- Các ngươi đang nghi vấn lão phu? Địa Lang Vương Quân không tin tưởng đồng minh, sợ rằng khó mà thành công.
Lão giả áo bào đen thần bí nói.
Thạch Cửu Trai không quan tâm, chỉ nhìn Lý Duy Nhất.