- Chỉ cần các ngươi đánh bại ba người trong họa tượng, là có thể trực tiếp trở thành Thần Ẩn Nhân của giáp này. Kể cả ta, tất cả Ẩn Nhân, đều sẽ trở thành Ẩn Bộc của ngươi, vô điều kiện nghe lệnh ngươi.
Xung quanh xôn xao.
- Cái này còn đơn giản hơn lĩnh ngộ chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần nhiều! Chỉ cần đánh bại ba người, chứ không phải đi đuổi kịp vị thần trong truyền thuyết.
Nghiêu Âm lập tức hỏi:
- Bây giờ ta có thể khiêu chiến không?
Là Thuần Tiên Thể, nàng rất tự tin vào bản thân.
Ẩn Nhị Thập Tứ lắc đầu:
- Ít nhất cũng phải là võ tu cửu tuyền, mới có tư cách khiêu chiến.
Nghiêu Âm im lặng, muốn nàng trong vòng một năm tu luyện đến cửu tuyền, căn bản là điều không thể. Xem ra, dù thế nào cũng phải trở thành Ẩn Nhị Thập Lục mới được.
- Chẳng phải nói, ở đây chỉ có ta mới có tư cách khiêu chiến sao? Ta sao có thể không thay mọi người thử sức một chút?
Lê Thanh tự tin bước ra, ánh mắt như đuốc, nhìn chằm chằm vách đá phía trước.
Ẩn Nhị Thập Tứ sớm đã đoán được, nhàn nhạt nói:
- Đặt lòng bàn tay của ngươi lên vách đá, truyền pháp khí vào, Chiến Pháp Họa Tượng của người đầu tiên, tự nhiên sẽ hiện thân giao chiến với ngươi.
Lê Thanh làm theo.
- Xoẹt!
Trong vách đá khoáng ngọc màu đỏ, linh quang, pháp khí, kinh văn nhanh chóng hội tụ, ngưng kết thành một bức bích họa sống động như thật.
Trong bích họa là một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng lại có đôi mắt sâu thẳm không hợp với tuổi tác, tay cầm một cây rìu lớn cực kỳ không cân đối với thân hình gầy gò kia.
Thiếu niên bước ra từ bích họa, là một vật thể phát quang nửa hư nửa thực:
- Chuẩn bị xong chưa?
- Bắt đầu đi!
Lê Thanh rút Pháp khí trường kiếm, không dám xem thường đối thủ, toàn bộ cửu tuyền trong cơ thể phun trào, pháp khí tràn ra từ lỗ chân lông bao bọc toàn thân, trạng thái lập tức leo lên đỉnh phong.
Xoẹt!
Hắn dẫn đầu chém tới một kiếm, kiếm tựa sao băng, nhanh đến cực điểm.
- Nhanh thật, tốc độ hơn hẳn Tiết Chính.
Lý Duy Nhất nghiêm túc quan sát trận chiến này, để phán đoán cấp độ thực lực của Lê Thanh, không thể không nói chí nhân cửu tuyền quả thật rất mạnh.
Mạnh hơn cả Thuần Tiên Thể Tiết Chính.
Đinh!
Lê Thanh toàn lực đâm ra một kiếm, bị thiếu niên hư ảo tùy ý vung rìu đỡ được.
- Sao có thể?
Trong mắt Lê Thanh tràn ngập vẻ kinh hãi, không dám tin đối phương chỉ có tu vi cửu tuyền.
Sau khi thiếu niên hư ảo đánh bay Pháp khí trường kiếm trong tay Lê Thanh, đột nhiên giơ rìu lên, bổ một nhát như khai thiên tích địa, khí thế tràn ngập, bá đạo vô song.
Tất cả những người đang xem trận chiến, đều bị chấn lùi lại.
Sắc mặt Lê Thanh kinh biến, áp lực trong lòng cực lớn, không quan tâm đến những thứ khác, lập tức thúc giục pháp khí trong Tổ Điền, thi triển ra chiêu kiếm mạnh nhất cấp độ Thiên Đạo Pháp Hợp.
Một kiếm chém ra!
Phong Phủ là một khí hải cỡ nhỏ, cho nên người bát tuyền được gọi là Tiểu Ngũ Hải.
Mà Tổ Điền, độ lớn của khí hải có thể sánh ngang với khí hải đầu tiên của nhiều võ tu Ngũ Hải cảnh.
Kiếm này của Lê Thanh, hội tụ lượng lớn pháp khí trong Tổ Điền, là lá bài tẩy thực sự, chém giết bát tuyền, thất tuyền như chém heo chó.
- Pháp khí trong Tổ Điền lại hùng hậu đến thế sao?
Nếu không sử dụng mấy kiện Pháp khí lợi hại kia, Lý Duy Nhất cảm thấy lấy tu vi thất tuyền hiện tại của mình, đối đầu với Lê Thanh, cơ hội chiến thắng không quá năm thành. (*hai cái pháp khí nghĩa khác nhau, 1 cái như nội lực vận hành trong cơ thể, còn 1 cái là vũ khí, nên về sau vũ khí mình sẽ viết hoa để dễ phân biệt)
Gia hỏa này quả thật mạnh đến đáng sợ, chỉ thấp hơn hai cảnh giới, lại khó mà chiến thắng được.
Đương nhiên nguyên nhân quan trọng nhất là, Phong Phủ và Tổ Điền có thể trữ pháp khí như khí hải, điều này khiến chiến lực khi Lê Thanh bùng nổ trở nên nghịch thiên.
Hiện tại Lý Duy Nhất không có thủ đoạn như vậy để phát huy ra đòn đánh mạnh nhất.
- Bùm!
Tất cả pháp khí và kiếm khí Lê Thanh vung ra, đều bị thiếu niên hư ảo một rìu chém tan.
Rìu kiếm chạm nhau.
Lê Thanh như bị một quyền đánh vào ngực, sắc mặt trắng bệch, liên tục lùi về sau, cổ tay rướm máu, trường kiếm trong tay đã sớm tuột tay bay ra ngoài.
Thiếu niên hư ảo truy kích, bổ ra nhát thứ hai.
- Mau nhận thua.
Ẩn Nhị Thập Tứ nói.
Lê Thanh như được đại xá, lập tức hét lớn “ta thua”.
Cây rìu khổng lồ và sắc bén kia lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.
Linh quang phát ra từ lưỡi rìu, chiếu rõ từng giọt mồ hôi li ti trên trán hắn.
- Xoẹt!
Cây rìu khổng lồ biến mất.
Thiếu niên hư ảo tan đi như làn khói.
Toàn thân Lê Thanh run rẩy, thở ra một hơi dài, sắc mặt tái nhợt mãi không hồi phục, hỏi:
- Hắn là ai, là Thuần Tiên Thể sao?
Lê Thanh không cho rằng võ tu cửu tuyền Dị Nhân Chủng có thể có chiến lực mạnh như vậy, phàm nhân thì càng không thể.