Dược Thiện Phòng nằm ở phía đông Tử Lâm, khá rộng rãi, được sắp xếp ngăn nắp hơn mười bộ bàn ghế đá.
Dược thiện!
Là thứ được nấu từ thịt dị thú cùng hàng chục loại dược liệu quý hiếm, nó đương nhiên không thể theo đuổi khẩu vị, mà chỉ có thể nói là nuốt trôi được.
Nhưng chỉ sau một tháng ăn uống, sức mạnh và cường độ nhục thân của mọi người đã tăng lên rõ rệt, tinh lực dồi dào sung mãn, lực lượng trong cơ thể như dùng không hết.
Một tháng qua, ngày nào Nghiêu Âm cũng ở trong động phủ, tu luyện bộ võ học căn bản của Dược Vương là Thiên Phong Chưởng Pháp mà nàng đã chọn, mỗi ngày thời gian ngủ không quá hai canh giờ.
Kình khí chưởng pháp đánh vang dội vách núi, Lý Duy Nhất căn bản không cách nào ngủ được, chỉ có thể bị động cuốn theo nàng.
Quá trình tu luyện chiêu thức võ học và vận hành Thổ Nạp Pháp cũng đồng thời tôi luyện ngân mạch trong cơ thể.
Chính nhờ sự hỗ trợ của dược thiện, Nghiêu Âm mới có thể hành hạ thân thể cực hạn như vậy, khai phá tiềm năng nhục thân mà không sợ cơ thể suy sụp.
Chỉ cần có một người tranh đấu, nhịp điệu của tất cả mọi người liền bị kéo theo.
Lê Thanh cùng bốn vị võ tu bát tuyền kia cũng đang liều mạng tu luyện võ học căn bản của Cửu Vương mà họ đã chọn ở thung lũng Ngân Than Hà.
Bên kia bờ sông, những võ tu cảnh giới thấp hơn, nhỏ tuổi hơn cũng tương tự.
Nỗ lực, chỉ là điều kiện cơ bản ít đáng nói nhất để thành công.
Mọi người đang liều mạng, hơn nữa là đang tranh đoạt mạng sống.
Dược thiện hôm nay khá đặc biệt, trong quá trình nấu nướng, không ngừng tỏa ra mùi hương quyến rũ.
Trong đỉnh đồng đang nấu sôi trào không ngớt, tràn ra luồng dược khí ngũ sắc như sương khói, bảo quang chiếu sáng căn nhà đá.
Ngay cả khi chưa nếm thử, mọi người đều biết chắc chắn hôm nay trong đỉnh đã thêm không ít bảo dược.
Thiếu niên Dị Nhân Chủng loại Hổ mở bát tuyền đang tu luyện Thiên Ma Tam Thập Lục Phủ, thấy ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào đỉnh đồng, cười nói:
- Các ngươi đang mong đợi sao? Ẩn Môn vẫn rất nhân đạo, biết đây là bữa cuối cùng của các ngươi, nên đã nấu dược thiện chất lượng tốt hơn để tiễn các ngươi lên đường.
Chỉ mới một tháng thôi, hắn đã tu luyện phủ thứ nhất của Thiên Ma Tam Thập Lục Phủ đến cảnh giới Thiên Đạo Pháp Hợp, trong cơ thể tôi luyện ra mấy ngân mạch màu bạc, tự nhiên hừng hực khí thế.
Một năm sau, hắn không dám tưởng tượng mình có thể trưởng thành đến độ cao nào.
Một hài tử Dị Nhân Chủng mở ngũ tuyền, giọng nói non nớt:
- Tu vi càng cao, độ nguy hiểm của thí luyện càng lớn. Đây rốt cuộc là bữa cuối cùng của ai, bây giờ vẫn rất khó nói.
Những người ngồi ở đây, mỗi người đều là kẻ thù sinh tử.
Tất nhiên mọi người đối đầu gay gắt, căn bản không cần giả vờ khách sáo, hòa nhã.
Khi bảo quang từ trong đỉnh tràn ra đạt đến cực hạn, lão nhân nấu dược thiện ra hiệu mọi người đến lấy.
Dược thiện không có số lượng cố định.
Chỉ cần không mang đi, không lãng phí, có thể ăn bao nhiêu hoàn toàn tùy thuộc vào sức ăn của mỗi người.
Những Dị Nhân Chủng thân hình to lớn tự nhiên có ưu thế hơn, bởi vậy nên ở cùng cảnh giới, sức chiến đấu của Dị Nhân Chủng cũng mạnh hơn phàm nhân.
Lý Duy Nhất theo thông lệ, trước tiên múc một chậu cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, cái chậu mà hắn dùng cũng không nhỏ hơn chậu của võ tu Dị Nhân Chủng.
Thời gian này bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vẫn ăn thả cửa, gần như ở luôn trong Dược Thiện Phòng, cơ thể rõ ràng đã lớn hơn một chút.
Nhưng theo lời của Linh Vị tiền bối, chúng phải dài đến hai tấc thì sức chiến đấu mới có thể sánh ngang võ tu Ngũ Hải cảnh.
Hiện tại nhiều nhất chỉ một tấc rưỡi.
Ba bóng người áo đen đi trên con đường đá xanh dưới Niệm Lực Nhai, đến trung tâm quảng trường luyện võ bên ngoài Dược Thiện Phòng, nhìn về phía những người vẫn đang ăn “bữa cuối cùng”.
- Nhị Thập Tứ, nghe nói nhóm này chất lượng rất cao, ngươi nghĩ ai có thể sống đến cuối cùng?
Ẩn Nhị Thập Tam là một Dị Nhân Chủng hình Gấu, thể trạng giống với Diêu Chính Thăng, cao lớn hơn hẳn Dị Nhân Chủng bình thường, trời sinh thần lực.
Ẩn Nhị Thập Tứ thản nhiên nói:
- Có hai người không tệ! Một là phàm nhân cửu tuyền chín mươi mạch Lê Thanh, vừa đến Ẩn Môn đã có thể chịu được một kích của Ẩn Cửu.
- Một người khác là Nghiêu Âm, tôn nữ của tộc trưởng bộ tộc Dược Lê, là Thuần Tiên Thể. Cả hai người đều rất có sức cạnh tranh!
Ẩn Nhân của Ẩn Môn không phải tất cả đều ẩn cư không ra, sau khi tu vi đạt đến cảnh giới nhất định, không ít người sẽ được phái ra ngoài.
Hoặc là du lịch thiên hạ, tranh đấu giành lấy một thân phận mới.
Hoặc tiềm phục vào thế lực địch, tiềm phục trong các bộ tộc, tiềm phục vào Lăng Tiêu Cung...
Mặc dù tuyệt đại đa số Ẩn Nhân đều ở trạng thái yên lặng, nhưng vẫn có những Ẩn Nhân chuyên phụ trách thu thập tin tức.
Vì vậy Cửu Lê Ẩn Môn hiểu biết về thông tin bên ngoài không hề thua kém Cửu Lê Đạo Viện.
Ẩn Nhị Thập Tam kinh ngạc:
- Thuần Tiên Thể, hơn nữa là tôn nữ của tộc trưởng, lại bị đưa đến Ẩn Môn?
- Nghe nói thân thể có vấn đề, chỉ có thể đến Ẩn Môn tìm kiếm một tia sinh cơ.
Ẩn Nhị Thập Tứ nói.
Ẩn Nhị Thập Ngũ là một thiếu niên còn nhỏ tuổi hơn Ẩn Nhị Thập Tứ, nói:
- Nghe nói Ẩn Ngũ truyền về một số tin tức, liên quan đến nhóm người này, ngoài Lê Thanh ra, còn đặc biệt nhắc đến Lý Duy Nhất. Các ngươi có nghe nói không?
Ẩn Nhị Thập Tam lắc đầu.
Trong mắt Ẩn Nhị Thập Tứ hiện lên vẻ nghi hoặc, Ẩn Ngũ yên lặng nhiều năm đột nhiên truyền tin, người được nhắc đến chắc chắn có chỗ phi phàm, xem ra trước đây đã coi thường hắn rồi.
Thất tuyền?
Ngự Trùng Sư?
Ăn xong dược thiện, hai mươi sáu thiếu niên thiếu nữ tụ tập ở quảng trường.
Giọng của Ẩn Nhị Thập Tam như sấm:
- Ta là Ẩn Nhị Thập Tam, chỉ đến sớm hơn các ngươi ba năm. Báo cho mọi người một tin xấu, từ giờ trở đi, thời gian bảo hộ kết thúc.
- Các ngươi có thể dựa vào thủ đoạn của mình, diệt trừ đối thủ cạnh tranh, để bản thân có thể dễ dàng sống sót đến cuối cùng. Nhưng có một thiết luật, không được dùng bất kỳ thủ đoạn nào đối phó với đối thủ cạnh tranh có tu vi yếu hơn mình.
Tên võ tu bát tuyền Dị Nhân Chủng hình Hổ nói:
- Vậy nghĩa là, chỉ có thể chém giết cùng cảnh giới, hoặc cảnh giới thấp giết cảnh giới cao. Nhưng nếu võ tu cảnh giới thấp dám đến khiêu khích, ta có thể giết hắn không?
- Đương nhiên có thể.
Ẩn Nhị Thập Tam nói.
Lê Thanh quét mắt nhìn mọi người, nói bằng giọng điệu đe dọa:
- Vậy ta xin khuyên chư vị, ngàn vạn lần đừng đến tìm chết. Kiếm của ta đã nhanh hơn một tháng trước, đang rất khát máu.
Ẩn Nhị Thập Tam nói:
- Lại báo cho mọi người một tin xấu nữa, thí luyện từ giờ chính thức bắt đầu. Người mở cửu tuyền và bát tuyền đi theo ta.
Ẩn Nhị Thập Ngũ nói:
- Người dưới thất tuyền đi theo ta.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, Ẩn Nhị Thập Tứ nhìn Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm còn lại:
- Đi thôi!