Truyền thuyết thập tuyền (1)

Pháp lực thoát ly cơ thể, hóa thành pháp khí, lập tức khiến hoàng mang ở mũi kiếm mở rộng.

Tứ Dực Chu Vương đã có trí tuệ nhất định, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc đầy nhân tính, ngay sau đó bụng đỏ rực, tựa như có lửa cháy, từ miệng phun ra quang hoa màu đỏ.

Bùng!

Quang hoa bị mũi kiếm mạnh mẽ chém nát.

Mũi kiếm hạ xuống, Tứ Dực Chu Vương nâng một chân nhện tựa như trường mâu kim loại lên chống đỡ.

Chân nhện bị chém đứt.

Tứ Dực Chu Vương bị hất văng ngược ra sau, miệng phát ra tiếng “gù gù” thảm thiết, sau đó vỗ cánh lui vào bầy nhện.

Lý Duy Nhất muốn truy kích, nhưng sau khi khôi phục lý trí, toàn thân đau đớn ập đến, Lục Dục Phù trên ngực lại bắt đầu lóe sáng, ý thức trở nên mơ hồ.

Nghĩ đến Thạch Lục Dục bị nhốt trong hang sói hai tháng, hắn rùng mình, vội vàng tìm viên thuốc mang theo trên người.

Lấy ra một viên, nhanh chóng nuốt xuống.

Nhìn về phía trước, toàn là Phi Dực Bạch Chu dày đặc, đâu còn bóng dáng của Tứ Dực Chu Vương?

Cây Nhục Thung Dung màu tím tám chín trăm năm tuổi kia, thì ở phía sau cách vài dặm, muốn giết xuyên qua bầy nhện để quay lại hái, lấy trạng thái của hắn hiện giờ, hoàn toàn là không thực tế.

- Thôi được, để bữa khác đến. Chúng ta đi!

Lý Duy Nhất vẫy tay, cưỡi lạc đà khổng lồ nửa hư nửa thực, đuổi theo chiếc thuyền nan đã trôi cách đó khoảng một dặm.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vừa đánh vừa lùi, luôn chặn đứng bầy Phi Dực Bạch Chu truy kích phía sau, để lại vô số xác nhện trong sông ngầm.

Trở về thuyền nan.

Lý Duy Nhất thu lạc đà khổng lồ vào Ác Đà Linh, cuối cùng không chống đỡ nổi, hai chân mềm nhũn, suýt ngã vật xuống thuyền.

Lúc này hắn mới phát hiện, ở đùi bị Tứ Dực Chu Vương xé rách một vết thương dài bằng ngón tay.

May mắn phần thân trên mặc nhuyễn giáp, bảo vệ được các chỗ hiểm yếu.

- Chiến lực của con Tứ Dực Chu Vương kia tuyệt đối sánh ngang võ tu Ngũ Hải cảnh, trận ác chiến này, có thể sống sót quả thật là may mắn. Dũng Tuyền cảnh muốn vượt qua đại cảnh giới nghịch phạt, khó như lên trời.

Lý Duy Nhất chống đỡ cơ thể ngồi xuống, vội vàng điều động pháp khí trong cơ thể chảy dọc theo ngân mạch màu bạc, chữa trị thương thế toàn thân.

Trận này bảy con Phượng Sí Nga Hoàng dũng mãnh như bảy con Phượng Hoàng, vẫn luôn chặn hậu khi hắn đang chữa thương, cuối cùng thậm chí giết đến nỗi bầy nhện không dám truy kích.

Sau khi quay về, chúng rất “ngông cuồng” vén Quỷ Kỳ đang bọc Nghiêu Âm ra, đồng loạt lao lên gặm Nhục Thung Dung đang tản ra ánh sáng đỏ rực.

Toàn thân đều toát ra một luồng khí thế “ta không ăn, ai có tư cách ăn”.

Một ngày sau.

Ẩn Nhị Thập Tứ ngồi xếp bằng trên bệ đá bên bờ cửa hang, tu luyện Thổ Nạp Pháp, bên cạnh đặt một viên bảo thạch, như linh đăng chiếu sáng vách đá bốn phía của Huyết Hà.

Thuyền nan buộc vào một cột đá thạch nhũ ở phía dưới.

Nghe thấy tiếng nước bất thường, nàng chợt mở mắt:

- Sao lại nhanh như vậy?

Ẩn Nhị Thập Tứ chưa từng trải qua thí luyện thất tuyền, không rõ tình hình cụ thể trong hang nhện. Nhưng nàng biết, phàm là người có thể thông qua thí luyện, ít nhất cũng phải tốn ba ngày.

Ào!

Một chiếc thuyền nan dài sáu bảy mét, theo dòng nước từ từ trôi ra.

Lý Duy Nhất lưng thẳng tắp, một mình ngồi ở mũi thuyền, nhắm mắt chữa thương. Ngân mạch màu bạc của Phong Phủ đã lần lượt sinh ra, ổn định cảnh giới.

Số lượng ngân mạch trong cơ thể tăng lên chín mươi sáu.

Dù vẫn không thể sánh bằng bách mạch toàn ngân, nhưng dù sao khoảng cách cũng ngày càng nhỏ.

Rầm!

Hai chiếc thuyền nan va vào nhau, thân thuyền chấn động.

Lý Duy Nhất thở ra một ngụm trọc khí, nhìn về phía bóng dáng mảnh khảnh cao ráo đang đứng trên bệ đá bên bờ:

- Ba ngày sao nhanh vậy, ta cứ tưởng mới qua hai ngày.

- Còn chưa tới hai ngày, ngươi làm thế nào vậy?

Ẩn Nhị Thập Tứ bay xuống thuyền, sau khi nhìn rõ cảnh tượng bừa bộn trên chiếc thuyền nan của Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm, không khỏi giật mình:

- Các ngươi đã gặp phải bầy nhện tấn công sao?

Nàng biết rõ, thí luyện thất tuyền khảo nghiệm là tố chất tâm lý và khả năng chịu áp lực, trong ba ngày không kinh động bầy nhện thì có thể sống sót ra ngoài. Một khi kinh động bầy nhện, tất cả đều sẽ chết ở bên trong.

Trên thuyền nan, chất đầy thi hài Phi Dực Bạch Chu, và lượng lớn tơ nhện.

Đương nhiên Quỷ Kỳ, Ác Đà Linh, Nhục Thung Dung, Phượng Sí Nga Hoàng đều đã sớm được hắn thu lại.

- Quả thật là một trận ác chiến, vô cùng hung hiểm.

Lý Duy Nhất lòng vẫn còn sợ hãi nói.

Ẩn Nhị Thập Tứ nhìn Lý Duy Nhất, khó trách Ẩn Ngũ lại đặc biệt nhắc đến hắn, người này quả nhiên không đơn giản, trên người ắt có bí mật lớn.

Nàng buộc chặt hai chiếc thuyền nan, sau đó quay về.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Những xác nhện và tơ nhện này, hẳn có thể đổi được bảo dược chứ?

- Có thể.

Ẩn Nhị Thập Tứ đứng ở đuôi thuyền, nhìn Nghiêu Âm vẫn đông cứng như một tảng băng, tò mò hỏi:

- Ngươi lại không lợi dụng cơ hội này, giết chết đối thủ cạnh tranh lớn nhất sao? Kẻ mềm lòng hoặc tham lam sắc đẹp, sẽ không sống được đến cuối cùng đâu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters