Thay võ bào đệ tử Ngoại Sự Đường của Quan Hải Các vào, hai người lại thi triển Dịch Dung Quyết, thay đổi dung mạo và thân hình.
Đồng thời còn có hai bọc đồ đã được chuẩn bị sẵn.
Mở ra, bên trong là y phục dạ hành cấp bậc Pháp khí hạ phẩm, sau khi kích hoạt, sẽ có khả năng phòng ngự và ẩn thân nhất định, là thứ dùng để mặc khi chấp hành nhiệm vụ.
Còn có một bình bột phấn, theo lời Ẩn Nhị Thập Tứ, loại bột phấn này có thể khiến người truy đuổi mất đi khứu giác trong thời gian ngắn.
- Hoàng Long Kiếm của ngươi sẽ lộ thân phận, có cần mang thêm Pháp khí khác không?
Ẩn Nhị Thập Tứ hỏi.
Lý Duy Nhất nói:
- Đương nhiên cần.
- Với quyền hạn của ta và ngươi, chỉ có thể xin một Pháp khí hạ phẩm, hơn nữa sau khi nhiệm vụ kết thúc, phải trả lại. Nếu mất thì phải bồi thường.
Ẩn Nhị Thập Tứ nói.
- Không phải tặng miễn phí sao?
- Ngươi thật sự cho rằng tài nguyên của Ẩn Môn vô cùng vô tận à?
Lý Duy Nhất xua tay nói:
Nếu Ngũ Hải cảnh đều có thể dựa vào nhục thân nhấc được Ngũ Hải Trụ, mà trình độ ngưng luyện pháp lực cao hơn Dũng Tuyền cảnh, pháp khí hùng hậu, vậy thì Lý Duy Nhất cảm thấy mình bây giờ quay về, lấy thư của Quan tiền bối đập xuyên Ẩn Môn, mới là lựa chọn tốt nhất.
Ẩn Nhị Thập Tứ khinh thường nói:
- Cả hai đều là thất tuyền đột phá Ngũ Hải cảnh, hơn nữa chỉ mở ra khí hải thứ nhất. Lấy thực lực của ta chỉ mới đột phá Ngũ Hải cảnh hai tháng, thu dọn bọn họ, dùng một tay là đủ!
- Ta mới mở bát tuyền.
Lý Duy Nhất nói.
Trên người Ẩn Nhị Thập Tứ lập tức không còn vẻ mặt kiêu ngạo tự mãn nữa, lạnh lùng nói:
- Yên tâm đi, chỉ là hai tên phế vật bị tửu sắc rút cạn thôi, có ta yểm trợ cho ngươi, cứ việc thả tay mà làm.
Lý Duy Nhất nào dám giao tính mạng cho Ẩn Nhị Thập Tứ, thầm nghĩ về những át chủ bài có thể lộ ra, sau đó mang theo bên mình.
Nói cho cùng hắn giao chiến với Dương Thần Cảnh, cũng chỉ dùng Hoàng Long Kiếm mà thôi.
Không phải chiến lực đỉnh cao thật sự của hắn.
- Trong những thùng sắt này chứa cái gì vậy?
Lý Duy Nhất tò mò, rất muốn mở ra xem, nhưng lại có trận văn bảo vệ.
- Nơi này không chỉ là bảo khố quan trọng nhất của Quan Hải Các, mà còn là kho chứa những hàng hóa quý hiếm nhất của Quan Hải Thương Hội. Sản phẩm trong các buổi đấu giá, hầu như đều được đặt ở đây. Ngoài ra, nhiều tài nguyên bảo vật của Ẩn Môn cũng được cất giữ ở đây.
Ẩn Nhị Thập Tứ nói.
Quan Hải Các chính là tông môn do Quan Hải Thương Hội xây dựng.
Mười bốn năm trước, Cửu Lê Tộc đại bại, Đạo Vực Thành Cửu Lê bị chia bốn, thành lập bốn tông phái lớn.
Lần lượt là Tuy Tông, Tam Trần Cung, Thiên Nhất Môn, Quan Hải Các.
Lê Châu hiện nay, Cửu Lê Đạo Viện và Tuy Tông thực lực tương đương, Tam Trần Cung theo sát phía sau. Thiên Nhất Môn và Quan Hải Các thì mới thành lập mười bốn năm trước, thực lực và nội tình kém hơn một đoạn lớn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Quan Hải Các này và Cửu Lê Ẩn Môn, rốt cuộc có quan hệ gì?
Ẩn Nhị Thập Tứ nói:
- Thật ra Tuy Tông, Tam Trần Cung, Thiên Nhất Môn, Quan Hải Các, bốn thế lực lớn này ban đầu là gia nô gia phó do Cửu Lê Tộc phái đi buôn bán quan tài dị giới.
- Tổ tông Tuy Tông cùng đám người đó, phụ trách vận chuyển đường thủy, dọc theo Tuy Hà vận chuyển quan tài dị giới đến các châu lớn của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
- Tổ tông Tam Trần Cung phụ trách, vận chuyển ba tuyến đường bộ, từ Bắc Trực Đạo, Phủ Tây Đạo, Đông Lâm Đạo, vận chuyển đến Bắc Cảnh, Tây Cảnh, Đông Cảnh.
- Tổ tông Thiên Nhất Môn và Quan Hải Các, phụ trách buôn bán, cũng chính là Thiên Nhất Thương Hội và Quan Hải Thương Hội hiện tại.
- Bọn họ có chỗ dựa là Cửu Lê Tộc, một Thiên Vạn Cổ Tộc, các thế lực lớn nhỏ trong toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đương nhiên đều phải nể mặt bọn họ. Lấy danh nghĩa Cửu Lê Tộc, dần dần, thế lực của bọn họ ngày càng lớn mạnh, thành lập bang phái, chiêu mộ võ tu, bồi dưỡng tử sĩ, mở rộng quy mô.
- Đường vận chuyển đều được khai thông, dã tâm nảy sinh, việc kinh doanh đương nhiên không còn giới hạn ở quan tài dị giới nữa. Muối sắt, khoáng thạch, vải vóc, thanh lâu, sòng bạc, tửu lầu, buôn nô lệ… Kinh doanh ngàn năm, dần dần phát đạt, nương nhờ Cửu Lê Tộc hút máu ăn thịt, cáo mượn oai hùm, cây con bé nhỏ lớn thành đại thụ chọc trời, lại mọc ra mấy Bách Vạn Thế Tộc.
- Cửu Lê Tộc đau đớn mất đi Pháp khí chí cường, mãi không chọn ra được thủ lĩnh có thể khiến mọi người phục tùng, cả đám đều nằm trên bảo khố tự nhiên là quan tài dị giới mà mơ mộng. Để có thể vớt được nhiều quan tài hơn, đoạt lấy nhiều tài phú và lợi ích hơn, chín tộc nội đấu không ngừng. Đạo Viện và Thần Điện vốn nên chủ trì đại cục, ngược lại trở thành vùng thiên tai nặng nề của nội đấu, mất đi năng lực thống trị.
- Trong bối cảnh như vậy, chín tộc ngược lại còn lôi kéo và bồi dưỡng những gia phó và gia nô đó, đổ một lượng lớn tài nguyên vào, cho rằng bọn họ là tay sai của mình, có thể dùng để đối phó với các bộ tộc khác, hoàn toàn không nhìn ra dã tâm lang sói của bọn chúng. Những gia phó và gia nô này, mặt nào cũng có lợi, từng bước lớn mạnh, sung sướng không thôi.
- Mười bốn năm trước, những gia phó và gia nô này nhìn ra bản chất yếu ớt của Cửu Lê Tộc, nên không giả vờ nữa, lúc này mới có nửa năm võ đấu và trận chiến Mãng Sơn.
- Cho đến lúc đó, sau khi chịu đựng sỉ nhục lớn, cao tầng của Cửu Lê Tộc mới bị đánh thức, nhận ra mình đã không còn là Thiên Vạn Cổ Tộc xưa kia nữa. Sau đó chín tộc trưởng bình tĩnh ngồi lại đàm phán, chín tộc không còn nội đấu, mọi mâu thuẫn dường như đều có thể thỏa hiệp, nhưng sự suy thoái hàng trăm năm, sao có thể dùng mười bốn năm để đuổi kịp?