Pháp Vương, đừng quên phần thưởng ngươi đã nói (1)

- Xoạt!

Huyết tế, kết hợp với pháp khí của Ngũ Hải cảnh được kích hoạt, Huyết Hồn từ trong vòng tay Tam Đầu Xà bay ra.

Lúc Dương chủ nhiệm tiến hành huyết tế, Huyết Hồn trong vòng tay Tam Đầu Xà chỉ có một sợi nhỏ, to cỡ miệng chén, dài khoảng sáu bảy mét, hoàn toàn mờ nhạt.

Nhưng dưới sự điều động của Ẩn Nhị Thập Tứ, Huyết Hồn bay ra từ vòng tay lại dài đến hơn mười mét, to như thùng nước, thân thể vô cùng ngưng thực, vảy lấp lánh như được đúc từ kim loại..

Khắp trạch viện đều tràn ngập huyết khí.

Huyết Hồn có ba cái đầu, lao vào giao chiến với Quỷ Tướng đang cầm Phượng Chủy Đao, chỉ trong chốc lát, đã nuốt gọn nó vào bụng.

- Ầm ầm!

Huyết Hồn Tam Đầu Xà đột nhiên lao ra, khiến cho Tam Thập Tam Tự Thệ Linh Chiến Trận lập tức sụp đổ, ba mươi ba vị hoạn quan áo xanh bị ném bay, chết hơn phân nửa.

Ẩn Nhị Thập Tứ tiếp tục điều động pháp khí mạnh hơn thôi động vòng tay Tam Đầu Xà, ngay lập tức, máu trong xác chết trên mặt đất hóa thành từng dòng huyết khí nhỏ, không ngừng chảy về vòng tay trên cổ tay nàng.

Vòng tay huyết ngọc trở nên đỏ thẫm.

Trong mắt Lý Duy Nhất tràn đầy kinh ngạc.

Ẩn Nhị Thập Tứ thu hồi Huyết Hồn Tam Đầu Xà vào vòng tay, nhận ra ánh mắt Lý Duy Nhất đang chăm chú nhìn mình.

Nàng vội vàng nói.

- Quả thật chỉ là Huyết Hồn có thể so với Ngũ Hải tam trọng, nhưng để đối phó một đám Dũng Tuyền cảnh kết thành Tam Thập Tam Tự Thệ Linh Chiến Trận thì vẫn dư dả.

Nàng càng giải thích, Lý Duy Nhất càng không tin.

- Hay là ngươi trả lại vòng tay cho ta?

- Huyết tế này… Quả thật tiêu hao huyết khí, rất tổn hại sức khỏe, không biết bao lâu mới có thể bù lại…

Ẩn Nhị Thập Tứ lộ vẻ suy yếu, sắc mặt trở nên tái nhợt.

Lý Duy Nhất nói.

- Ta đâu có phải hoàn toàn không hiểu gì về Pháp khí huyết tế? Kẻ địch càng mạnh, thời gian giao chiến càng dài, huyết khí mới tiêu hao càng lớn. Vừa rồi ngươi chỉ một đòn phá trận, làm sao tiêu hao đến mức này?

Bị vạch trần, Ẩn Nhị Thập Tứ xấu hổ, giấu vòng tay vào sâu trong tay áo.

- Yên tâm, Quang Diễm Đan giao cho ta, tiền ta nhất định sẽ gom đủ. Còn bảy con hung trùng này, thật không đơn giản, năm con liên thủ đã có thể khiến Ngũ Hải cảnh không còn sức đánh trả.

Trong lòng nàng cũng rất kinh ngạc!

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng thường hay lén lút ăn trộm dược liệu trong Dược Thiện Phòng, nàng đã thấy qua nhiều lần.

Trước đây, Ẩn Nhị Thập Tứ không thể ngờ, Lý Duy Nhất với niệm lực thấp thế, lại có bảy con hung trùng chiến lực mạnh mẽ như vậy?

Thạch Xuyên Vũ thấy Lý Duy Nhất và Ẩn Nhị Thập Tứ đồng loạt nhìn về phía mình, lập tức cảm thấy tuyệt vọng.

- Rầm!

Ẩn Nhị Thập Tứ tung mình lao tới, tung chưởng đánh trúng ngực hắn.

Thạch Xuyên Vũ bị đánh bay ra ngoài, xuyên qua một lầu các, rơi vào trong đống phế tích.

- Phụt phụt!

Lý Duy Nhất từ trên trời giáng xuống, vung kiếm xuyên tim, đóng đinh hắn xuống mặt đất.

- Các ngươi... các ngươi căn bản không biết mình... đã cuốn vào loại phong ba gì... sẽ chẳng có kết cục tốt đâu…

Thạch Xuyên Vũ không ngừng phun máu, khóe miệng nhếch lên, dường như có thể nhìn thấy kết cục của Lý Duy Nhất và Ẩn Nhị Thập Tứ.

Sắc mặt Lý Duy Nhất trở nên ngưng trọng.

Lập tức sờ soạng thi thể.

Trường Lâm Bang vô cùng giàu có, tùy tiện cũng có thể lấy ra mười vạn Ngân Tệ, các bang phái khác không thể so sánh.

Sau khi Lý Duy Nhất sờ soạng hai tên bang chủ một lần, hắn bắt một vị võ tu thất tuyền, dẫn đến hậu viện, tìm kiếm kho bạc của bang phái.

Hắn hiểu rõ thời gian cấp bách, không thể nấn ná ở đây lâu, nên chỉ lướt qua, thu thập được phần nào hay phần ấy.

Khi vào địa lao hậu viện, Lý Duy Nhất quả nhiên thấy nơi này nhốt lượng lớn thiếu nữ và hài đồng, tất cả đều mang xiềng xích.

Hắn nổi không khỏi cơn thịnh nộ, vung kiếm chém chết võ tu thất tuyền dẫn đường.

Nhìn vào những ánh mắt tội nghiệp trong địa lao, Lý Duy Nhất nhất thời không biết nên làm gì. Dù có mở cửa lao, thả bọn họ ra ngoài, họ cũng không thể tự mình sinh tồn. Cuối cùng, hoặc sẽ chết đói, hoặc rơi vào tay kẻ ác.

Nỗi khổ nhân gian, không phải sức một người có thể cứu vãn

Lý Duy Nhất quay trở lại mặt đất, tiến về phía tiền viện.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đã dọn dẹp sạch những kẻ còn sống sót, đảm bảo không để lộ bí mật.

Còn Ẩn Nhị Thập Tứ thì mở ba mươi hai chiếc rương trên xe, trong rương từng tia điện tím chớp lóe, đến mức trên mặt đất cũng xuất hiện những tia điện chằng chịt như giun bò.

Lý Duy Nhất vừa tiến lại gần, đã có những tia điện lao về phía mình, khiến da hắn tê rần và đau nhói.

Hắn vội vàng lùi lại hai bước, kéo dài khoảng cách.

Chỉ thấy trong rương, từng viên tinh thể tựa như băng tím, ánh sáng rực rỡ chói lóa, vô số tia sét đan xen chằng chịt.

Lý Duy Nhất cảm nhận được, trong những khối băng này ẩn chứa lực lượng hủy diệt vô cùng khủng khiếp.

Ẩn Nhị Thập Tứ lùi xa hơn Lý Duy Nhất.

- Lôi Pháp Huyền Băng, sao lại có thứ này, Tuy Tông muốn làm gì?

- Thứ này cực kỳ nguy hiểm. Dùng làm gì thế?

Lý Duy Nhất mới đến thế giới này vài tháng, vẫn còn quá nhiều điều chưa biết.

Ẩn Nhị Thập Tứ nói.

- Phá trận, công thành. Lôi Pháp Huyền Băng được thu thập từ Bát Bách Lý Lôi Hải, được xem là khắc tinh của trận pháp. Chỉ cần một viên trong hòm này phát ra năng lượng, mọi kiến trúc trong phủ trạch trăm mẫu này đều sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Đừng lại gần. Ta đã phá hủy phù văn phong ấn trên hòm, chúng trở nên cực kỳ bất ổn, chỉ cần lay động nhẹ cũng có thể kích hoạt.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters