Hôi Tẫn Địa Vực (2)

Lý Duy Nhất sớm đã nhận ra điểm này, vận dụng pháp lực vào hai mắt nhìn xa xa, nói:

- Nơi này không giống hình thành tự nhiên, có lẽ tồn tại nguy hiểm khó lường. Chỉ mong Nghiêu Âm có thể thông minh hơn ngươi, nhanh chóng trở về Ẩn Môn cầu cứu.

Roẹt!

Nghiêu Âm mặc vân sam trắng, từ trên cao rơi xuống.

- …

Oan nghiệt!

Lý Duy Nhất nhắm mắt thở dài.

Ẩn Nhị Thập Tứ lập tức tiến lên, nói với vẻ tức giận:

- Ngươi vào làm gì? Hai chúng ta đã mắc kẹt, ngươi nên lập tức rời khỏi hang nhện, đi tìm Ẩn Quân cầu cứu.

Không để ý hai nữ nhân phía sau, Lý Duy Nhất tìm kiếm một vòng, sau đó tìm thấy bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.

Bọn chúng bay quanh một cột đá cao sáu bảy mét, hưng phấn vui vẻ, gặm nhấm cát đất trên đó.

Lý Duy Nhất cảm thấy không hiểu, dùng niệm lực giao tiếp với chúng, nhưng lại nhận được một phản hồi khiến hắn sởn gai ốc.

Chúng nói chúng đang ăn Nhục Thung Dung.

Nhưng cây Nhục Thung Dung màu tím đó rõ ràng đang cách mấy chục trượng…

Thứ chúng ăn, rõ ràng là cát đất trên cột đá bị phong hóa.

Da đầu Lý Duy Nhất tê dại, sống lưng đổ mồ hôi lạnh, vội vàng dùng niệm lực nói cho chúng sự thật, nhưng không có tác dụng. Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng kiên quyết tin rằng, mình đang ăn bảo dược.

- Không ổn lắm… nơi này có hung hiểm!

Giọng Lý Duy Nhất run rẩy, muốn xông qua mang bảy con Phượng Sí Nga Hoàng về, nhưng vừa bước ra một bước, chân lập tức rụt lại, sợ đi theo vết xe đổ của chúng.

Thế là hắn điều động niệm lực, khắc họa trùng văn, cưỡng chế lệnh chúng trở về.

Trùng văn trong cơ thể bảy con Phượng Sí Nga Hoàng lóe sáng, chúng không thể phản kháng, chỉ có thể vỗ cánh bay trở về.

Nhưng vừa bay đến bên cạnh Lý Duy Nhất, chúng đã rơi xuống đất, bụng trương phình như quả bóng, sờ vào cứng ngắc.

Ẩn Nhị Thập Tứ và Nghiêu Âm sớm đã đến sau lưng Lý Duy Nhất, tự nhiên phát hiện tình huống quỷ dị trước đó, bị dọa cho tái mặt, chỉ muốn lập tức chạy trốn.

- Mau đi thôi!

Lý Duy Nhất thu bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vào trong ống trùng, sau đó xông về phía sương tím, thúc giục Hoàng Long Kiếm chém tới.

Ẩn Nhị Thập Tứ và Nghiêu Âm cũng thi triển thủ đoạn công kích.

Đáng tiếc, không những không mở ra được một con đường, mà khu vực bị sương tím bao phủ sau khi bị tấn công, lại càng lúc càng thu nhỏ, cuối cùng biến mất.

- Chuyện gì thế này?

Lý Duy Nhất xông lên phía trước, đầu tiên là vung kiếm, sau đó vẫy tay, khu vực trước đó sương tím bao phủ giờ trống rỗng không có gì.

Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi:

- Giờ thì triệt để không ra ngoài được nữa rồi!

Nghiêu Âm ngồi xổm xuống, nghiên cứu cát đen dưới đất:

- Tỷ, tỷ nói xem, đây có phải là một Hôi Tẫn Địa Vực không?

Ẩn Nhị Thập Tứ sớm đã nhận ra, vẻ mặt ngưng trọng nói:

- Có lẽ vậy, nhưng sao có thể được, đây là dưới lòng đất mà. Cổ tịch ghi chép, Hôi Tẫn Địa Vực nhỏ nhất, cũng rộng mấy trăm dặm.

- Hôi Tẫn Địa Vực là gì?

Lý Duy Nhất hỏi.

Nghiêu Âm nói:

- Ta chưa từng tận mắt thấy, chỉ đọc trong sách, Lăng Tiêu Sinh Cảnh có sáu bảy nơi thần bí như vậy. Trong những nơi thần bí này, sinh linh tuyệt tích, nguy hiểm rình rập, cho nên mỗi Hôi Tẫn Địa Vực, lại được gọi là Hôi Tẫn Địa Ngục.

- Trong ghi chép, Hôi Tẫn Địa Vực lớn nhất, nguy hiểm nhất, nằm ở phía tây Tây Cảnh Vực Châu, rộng đến mấy vạn dặm, sức người không thể vượt qua. Truyền thuyết nói, là dấu vết còn lại sau khi một vị Cổ Tiên đã dung luyện một Sinh Cảnh.

- Ngươi xem cát đất trên mặt đất này, có giống tro tàn hình thành sau khi cỏ cây cháy rụi không? Quá mềm, không dùng pháp khí nâng đỡ cơ thể, chúng ta sẽ từ từ lún sâu vào lòng đất.

Lý Duy Nhất không có quá nhiều khái niệm với Hôi Tẫn Địa Vực, nhưng lại rõ ràng tình cảnh hiện tại khó khăn và nguy hiểm đến mức nào, nói:

- Lấy tu vi của chúng ta, e rằng không thể liên tục phóng thích pháp khí, phải nhanh chóng tìm lối thoát.

Ẩn Nhị Thập Tứ ngẩng đầu nhìn, trong miệng phun ra một luồng pháp khí tạo thành cầu sương.

Eo thon khẽ vặn, tung người nhảy lên, chân đạp cầu sương đi tìm trần đỉnh của Hôi Tẫn Địa Vực này.

Vọt lên cao mười mấy trượng, nàng rơi trở lại, được pháp khí do Lý Duy Nhất đánh ra đỡ lấy.

- Sao rồi?

Nàng lắc đầu, tâm trạng nặng nề:

- Không nhìn thấy đỉnh, nơi này hoàn toàn không thể dùng lẽ thường để suy đoán.

Lý Duy Nhất trầm tư một lát, lấy ra Quỷ Kỳ, trải ra đặt trên mặt đất, sau đó ngồi lên, dùng nó để giảm lực lún tự nhiên của cơ thể. Hắn nhắm mắt lại, dùng niệm lực hỏi ba vị tiền bối trong Không Gian Huyết Nê.

Ba vị lão nhân kiến thức rộng rãi, không phải hai nha đầu mười lăm, mười sáu tuổi kia có thể so sánh.

Cái gì mà cao thủ Ngũ Hải cảnh, gặp phải nguy hiểm thật sự, căn bản không đáng tin cậy.

Quan tiền bối nói:

- Ta hiểu biết không nhiều về Ẩn Môn, thật không biết nó lại cất giấu một nơi kỳ lạ như vậy. Nghe ngươi kể, đích thực rất giống Hôi Tẫn Địa Vực.

- Nguy hiểm trong Hôi Tẫn Địa Vực rất nhiều, muôn hình vạn trạng, tình huống của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng lúc trước, rất khó đoán đã gặp phải điều gì. Nhưng hẳn là một loại lực lượng thần bí nào đó từ bên ngoài, đang can thiệp vào ý thức.

- Ngươi có thể dùng Thổ Nạp Pháp độc đáo của mình thử xem, để ý thức thanh minh không vọng tưởng, không bị môi trường bên ngoài ảnh hưởng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters