Triệu Tri Chuyết gật đầu, sau đó trên mặt lộ ra thần sắc kỳ lạ, cười nói:
- Vị Kỳ dược sư này không phải người bình thường!
- Sao lại nói vậy?
Lý Duy Nhất hỏi.
Triệu Tri Chuyết hạ giọng nói:
- Nàng chỉ là phàm nhân, dung mạo không bằng những Thuần Tiên Thể kia, thiên phú tu luyện khó mà sánh kịp các thiên chi kiêu nữ như Dương Thanh Khê. Nhưng người kiệt xuất như Thương Lê, lại bị nàng mê điên đảo, vì chuyện này đã cãi vã với gia chủ và chủ mẫu mấy trận.
Lý Duy Nhất trợn mắt há mồm.
Hắn biết Kỳ San San thủ đoạn cao minh, nhưng không ngờ lại cao minh đến mức này, ngay cả Thương Lê mà Dương Thanh Khê còn không hạ gục được, lại bị nàng hạ gục!
Triệu Tri Chuyết cười nói:
- Rất chấn động phải không? Thật ra ta có thể hiểu được. Thiên tư của Thương Lê quả thật rất cao, nhưng từ nhỏ đã bị bộ tộc yêu cầu nghiêm khắc, trên vai toàn là trách nhiệm chấn hưng Cửu Lê Tộc, ai nấy đều nói cho hắn biết nên làm gì, nhưng lại không ai quan tâm hắn muốn làm gì.
- Kiểu người thiếu thốn tình cảm, lại không có chút kinh nghiệm nào trong chuyện tình cảm này. Gặp phải cao thủ tình trường, sao có thể không sa vào lưới tình chứ?
Lý Duy Nhất gật đầu đồng tình.
Nhưng hắn nghĩ sâu hơn, nghi ngờ phải chăng Thiền Hải Quan Vụ trong cơ thể Kỳ San San đang chủ đạo tất cả những điều này.
- Bây giờ nàng ở đâu?
Lý Duy Nhất hỏi.
Triệu Tri Chuyết nói:
- Được Thương Lê đưa đến Trấn Táng Tiên rồi, nói là muốn giúp nàng hái dị dược nhiễm tiên hà, lột xác thành Thuần Tiên Thể.
Sắc mặt Lý Duy Nhất ngưng trọng, giờ thì tình hình trở nên phức tạp hơn nhiều, muốn động đến Kỳ San San, thì trước tiên phải qua cửa ải của Thương Lê.
Hắn nói:
- Sư huynh của ta và đám người Thái Vũ Đồng thì sao?
Triệu Tri Chuyết nói:
- Bọn họ bái nhập Cửu Lê Đạo Viện, đã đến Trấn Táng Tiên tham gia Đại Tế Mãng Sơn rồi.
Chuyện này nằm trong dự liệu của Lý Duy Nhất, dù sao Dương Thanh Khê đã biết hai người bọn họ lột xác thành Thuần Tiên Thể, căn bản không có gì bí mật, bái nhập Cửu Lê Đạo Viện mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng Lý Duy Nhất lại luôn cảm thấy, như vậy sẽ càng nguy hiểm hơn.
- Lão Triệu, có muốn hoàn toàn khôi phục tu vi không?
Triệu Tri Chuyết đang ăn mì, chợt nghe Lý Duy Nhất hỏi như vậy, cả người cứ như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ. Mãi lâu sau, biểu cảm trên mặt hắn mới trở lại bình thường:
- Vị tiền bối kia có thể giúp ta khôi phục đến Ngũ Hải cảnh sao?
- Là Ngũ Hải cảnh ngũ trọng… Ngươi đừng kích động, cứ ăn mì trước đã.
Lý Duy Nhất nói.
Triệu Tri Chuyết nào còn tâm trạng ăn mì, nói:
- Lý huynh đệ, ngươi cứ nói đi, muốn ta làm gì? Chỉ cần có thể giúp ta khôi phục tu vi thời kỳ đỉnh phong, dù ngày mai bảo ta đi chết, ta cũng cam lòng.
- Không phải muốn ngươi đi chết, không khoa trương đến thế đâu.
Bây giờ Lý Duy Nhất dựa vào Cửu Lê Ẩn Môn, lá gan tự nhiên cũng lớn hơn, hoàn toàn không cần lo lắng tu vi của Triệu Tri Chuyết quá cao sẽ cắn lại hắn.
Trước đó Lý Duy Nhất làm sao có thể không lo lắng được?
Tâm thái của con người, sẽ thay đổi theo thực lực bản thân mạnh lên. Ai biết được, sau khi Triệu Tri Chuyết khôi phục tu vi, có còn là người đáng tin cậy nữa không?
- Đi, ta đưa ngươi đi gặp một bằng hữu. Nhớ kỹ, dù có chuyện khó tin đến mấy xảy ra, cũng đừng hỏi bất cứ điều gì, càng phải giữ mồm giữ miệng. Lão Triệu, đừng phụ lòng tin của ta!
Sau khi ăn mì xong, Lý Duy Nhất dẫn Triệu Tri Chuyết rời khỏi Thành Cửu Lê, đến bến tàu bên bờ Tuy Hà.
Từ xa đã thấy một chiếc thuyền lớn treo cờ chữ “Dược”.
Nghiêu Âm đứng trên boong tàu, dáng người uyển chuyển mềm mại, đeo mạng che mặt màu xanh, phía sau có hai tỳ nữ mặc y phục trắng đi theo.
Nô bộc của bộ tộc Dược Lê đang vận chuyển từng thùng hàng lên thuyền.
Ba người hành động riêng rẽ, sau khi rời khỏi Cửu Lê Ẩn Môn, Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Ngũ đến tộc phủ của bộ tộc Dược Lê sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa.
Nghiêu Âm nghênh đón Lý Duy Nhất và Triệu Tri Chuyết vừa lên thuyền, mang theo khí chất đoan trang, lịch thiệp của một tiểu thư khuê các, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười nhàn nhạt.
- Bái kiến Âm cô nương.
Triệu Tri Chuyết biết một vài sự tình về vị Thuần Tiên Thể của bộ tộc Dược Lê này, trong lòng rất kinh ngạc, không biết Lý Duy Nhất làm sao lại kết thân được với nàng.
Nghiêu Âm kéo Lý Duy Nhất vào khoang thuyền, hỏi:
- Ai vậy?
- Cao thủ, loại rất cao ấy.
Hai mắt Lý Duy Nhất lấp lóe dị quang, đã bắt đầu mưu tính vài thứ.
Nghiêu Âm biết Lý Duy Nhất sẽ không làm chuyện chưa suy tính, nên không hỏi nhiều, nói:
- Ta là cháu gái của tộc trưởng bộ tộc Dược Lê, vừa từ một vùng đất thần bí ở ngoài Lê Châu học nghệ trở về, ngươi và Ẩn Nhị Thập Ngũ là hộ vệ thân cận của ta, đều đến từ ngoại châu. Ngươi cũng cần có một cái tên mới!
- Tư Mã Đàm.
Lý Duy Nhất đặt xong tên, hỏi:
- Vùng đất thần bí? Ẩn Môn không sắp xếp chi tiết sao?
- Càng mơ hồ, càng có sức răn đe, bọn họ sẽ tự mình liên tưởng.
Nghiêu Âm nói.
Bước vào khoang thuyền do bộ tộc Dược Lê sắp xếp, Lý Duy Nhất đang chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu việc vận dụng pháp khí trong cửu tuyền Tổ Điền, Triệu Tri Chuyết gõ cửa.
Sau khi vào, hắn hạ thấp giọng:
- Lý huynh đệ, ngươi có biết Âm cô nương này lai lịch bất phàm, hơn nữa nàng tuyệt đối không yếu đuối thân thiện như vẻ bề ngoài không, truyền thuyết nói nàng đã giết rất nhiều người trong bộ tộc Dược Lê, ác danh đồn xa. Ngươi tuyệt đối đừng bị vẻ bề ngoài của nàng lừa gạt!