Chỉ có một số Dược Sư đỉnh cấp, dùng đan phương cổ mới có thể điều hòa Hỏa độc của Hi Hòa Hoa, luyện chế ra đan dược tuyệt phẩm.
Nhưng quá trình xử lý này rất tinh tế, Dược Sư bình thường không dám thử.
Đây là đối với Nhân tộc!
Còn đối với Yêu tộc, Hi Hòa Hoa là thần dược biến hóa cấp truyền thuyết, chúng không sợ Hỏa độc bên trong, là vật báu khó tìm.
Sau khi Lý Duy Nhất biết Nghiêu Âm có huyết mạch Yêu tộc, mới nảy sinh ý muốn giúp nàng hái Hi Hòa Hoa.
Nhưng lấy tu vi niệm lực Phương Thốn Minh Hỏa hiện tại của hắn, không thể vượt qua bức tường không gian giữa Thiếu Dương Tinh và Thang Cốc Hải, phải đột phá đến cảnh giới Đại Niệm Sư mới có cơ hội.
Từ cảnh giới thứ ba Phương Thốn Minh Hỏa của Niệm Sư, đến cảnh giới Phương Xích Địa Hỏa đầu tiên của Đại Niệm Sư, chỉ cách nhau một cấp, nhưng đây là đại cảnh giới, cần tiêu tốn thời gian rất dài để thôn quang dưỡng hỏa.
Tu luyện bình thường cần một hai năm, cũng có thể ba năm năm.
Băng Phách Hàn Khí của Nghiêu Âm có thể phát tác bất cứ lúc nào, chưa chắc đã chờ được đến lúc đó.
Muốn nhanh chóng tăng cường niệm lực, chỉ có thể mua Quang Diễm Đan.
Một viên Quang Diễm Đan giá mười vạn Ngân Tệ, cần bao nhiêu viên mới có thể đột phá đại cảnh giới?
Nghiêu Âm nói:
- Cần bao nhiêu tiền, ta có thể chuyển nhượng toàn bộ sản nghiệp mà mẫu thân để lại cho ta, có thể gom góp được không ít.
Lý Duy Nhất né tránh đôi mắt trong trẻo động lòng người và tràn đầy khát vọng về tương lai của Nghiêu Âm, trong lòng hối hận, cảm thấy tối qua đã bốc đồng, không nên cho nàng hy vọng khi chưa nắm chắc.
Bởi vì không có hy vọng, nàng có thể thản nhiên đối mặt với bất kỳ kết cục thê thảm nào. Nhưng một khi có hy vọng, rồi hy vọng lại tan vỡ, đó mới thực sự là trí mạng.
- Chỉ là có chút manh mối thôi, đừng nói đến chuyện này vội, Ẩn Nhị Thập Ngũ đã về rồi!
Lý Duy Nhất nói.
Ánh sáng trong mắt Nghiêu Âm tối sầm lại, nhưng năm ngón tay trong tay áo nắm chặt, như đã hạ quyết tâm nào đó.
Ẩn Nhị Thập Ngũ tay cầm Trảm Mã Đao y hệt Lý Duy Nhất, thân thể toát ra khí lạnh, bước đến trước mặt hai người, khẽ nói:
- Đã hỏi thăm rõ ràng rồi, con Yêu Hầu này đến từ Thiên Gia Lĩnh, tên là Pháp Đạo Hỏa Viên.
- Hai ngày nay, Cửu Lê Tộc đã có liên tiếp bốn vị chí nhân cửu tuyền đi khiêu chiến, ba người trọng thương, một người bị đánh nát đầu, không chỉ tổn thất nặng nề, mà còn mất hết thể diện, bị thiên hạ chế giễu. Khổ nỗi lại không đòi lại được thể diện, bởi vì mấy tháng nay Cửu Lê Tộc chỉ bồi dưỡng được bốn vị chí nhân cửu tuyền.
Lý Duy Nhất nói:
- Đối phó Sát Yêu, võ tu Ngũ Hải cảnh không thể ra tay sao?
Ẩn Nhị Thập Ngũ nói:
- Trước hết, con Yêu Hầu này không phải Sát Yêu, mà là Yêu chủng chính thống tu luyện pháp điển của Nhân tộc. Thứ hai, nó đến từ Thiên Gia Lĩnh, bối cảnh lớn đến mức khiến người ta sợ chết khiếp. Võ tu Nhân tộc cảnh giới cao dám ra tay với nó, sẽ rước lấy họa sát thân.
- Còn có Yêu quái chính thống sao?
Lý Duy Nhất kinh ngạc.
Ẩn Nhị Thập Ngũ nói:
- Ngàn năm trước ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Nhân tộc độc tôn, trấn áp các phương, uy chấn U Cảnh. Trong các loại Yêu, có không ít học tập pháp điển tu hành của Nhân tộc, khai trí minh tuệ, đi con đường tu hành tuyền nhãn, khí hải, đạo chủng… sau khi đột phá Trường Sinh cảnh, thậm chí có thể hóa thành hình người.
- Chúng học tập thiên văn địa lý, quân sự kinh tế, luyện khí họa phù, phong tục văn nghệ... của Nhân tộc, mặc dù học chẳng ra sao, nhưng tự cho mình là Yêu tộc chính thống, là tượng trưng của văn minh, khác biệt với Sát Yêu vẫn còn ăn lông ở lỗ.
- Thiên Gia Lĩnh, chính là đệ nhất Yêu Vực ở Nam Cảnh, yêu binh yêu tướng nhiều như lông trâu, tinh quái quỷ mị đếm không xuể, thế lực ngập trời. Tứ Cực Viên Vương là một trong Tứ Đại Yêu Vương của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đã sống một ngàn sáu trăm năm, thổi một hơi có thể tạo ra mây khói ngàn dặm, vung tay một cái là sơn băng địa liệt.
- Ngươi nói xem, dựa vào tồn tại mạnh mẽ như vậy, Ngũ Hải cảnh của Cửu Lê Tộc dám ra tay với Pháp Đạo Hỏa Viên sao? Chỉ cần Pháp Đạo Hỏa Viên xảy ra bất trắc nào ở Lê Châu, e rằng các tộc trưởng của Cửu Lê Tộc ngủ cũng không yên.
Lý Duy Nhất tặc lưỡi, sống một ngàn sáu trăm năm, chẳng phải tương đương với việc sống từ Ngụy Tấn Nam Bắc Triều đến thế kỷ hai mươi mốt sao?
Điều này khác gì Thần Minh, Yêu Ma trong thần thoại?
Hắn nói:
- Tứ Cực Viên Vương và Thiên Gia Lĩnh cường đại như vậy, chẳng phải có thể trực tiếp nghiền nát Cửu Lê Tộc sao?
Ít nhất Cửu Lê Tộc ở trên mặt nổi, so sánh với bầy yêu của Thiên Gia Lĩnh, thì nhìn quá yếu thế.
Ẩn Nhị Thập Ngũ nói:
- Cái đó thì không đến nỗi! Chỉ cần Ngọc Diêu Tử chưa chết, thì Tứ Đại Yêu Vương còn không dám tự mình ra tay. Hơn nữa Nam Cảnh có Tả Khâu Môn Đình, Tứ Cực Viên Vương còn không thể một tay che trời.
Nghiêu Âm có địch ý rất lớn với Yêu tộc, ánh mắt nhìn về phía võ đài, nóng lòng muốn thử:
- Pháp Đạo Hỏa Viên này, dường như là một Lưu Ly Thuần Tiên Thể, không biết trong cơ thể đã tu luyện ra bao nhiêu ngân mạch rồi?
Ẩn Nhị Thập Ngũ nói:
- Nghe nói trong bốn vị chí nhân cửu tuyền của Cửu Lê Tộc đi khiêu chiến, có một vị là Thuần Tiên Thể sau khi uống dị dược lột xác, trong vòng trăm chiêu đã bị nó đánh gãy hai chân.
Nghiêu Âm nói:
- Nếu ta bước vào cửu tuyền, tất sẽ cho nó biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.
- Đi thôi, cũng chẳng có lợi ích gì, chúng ta không cần nhúng tay vào!
Lý Duy Nhất thản nhiên.
Hàn khí trong mắt Nghiêu Âm tan đi, khuôn mặt lại trở nên hiền hậu bình tĩnh, dẫn theo hai tùy tùng đã thi triển Dịch Dung Quyết đi về phía Thành Diêu Quan.