Đêm xuống, hai bờ sông Tuy Hà đèn đuốc sáng trưng.
Trên lâu thuyền có ca múa, tiếng đàn tiếng trúc réo rắt vui tai.
Cửu Lê Tộc làm việc rất hiệu quả, chưa đầy hai canh giờ đã chuẩn bị đầy đủ tài nguyên tu luyện mà Nghiêu Âm cần, do Lê Tùng Lâm đích thân mang đến.
Lý Duy Nhất bảo Nghiêu Âm đi chỗ khác.
Sau khi trong khoang thuyền chỉ còn lại hắn và Lê Tùng Lâm, hắn mới cúi người hành lễ, trịnh trọng gọi:
- Tứ thúc!
Lấy thân phận của Lê Tùng Lâm, đích thân đến đưa tài nguyên tu luyện, chắc chắn là có chuyện muốn gặp riêng hắn.
Tình hình ban ngày, nhiều lời không tiện nói trực tiếp.
- Duy Nhất, ta thật hổ thẹn với tiếng Tứ thúc này của ngươi, vốn đã hứa nhất định sẽ chăm sóc tốt cho sư huynh của ngươi, nhưng kết quả vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lê Tùng Lâm lộ vẻ đau khổ, xấu hổ và bất lực nói.
Sắc mặt Lý Duy Nhất tái nhợt hỏi:
- Sư huynh của ta sao rồi?
- Ngươi đừng quá lo lắng.
Lê Tùng Lâm an ủi hắn, nói:
- Này là nội bộ Lê gia xảy ra vấn đề…
Sau đó Lê Tùng Lâm bắt đầu kể lại, nguyên nhân sự việc là con trai của Lê Tùng Giản, đại ca của Lê Tùng Lâm, tên Lê Trường Phong, thấy Thái Vũ Đồng là Thuần Tiên Thể, sau khi theo đuổi không thành, liền cầu xin phụ mẫu muốn cưỡng ép liên hôn, nhưng bị Lê Tùng Lâm ngăn cản.
Lê Trường Phong đương nhiên không cam lòng, trong một lần dây dưa, Triệu Mãnh không thể nhẫn nhịn nữa, đã xảy ra xung đột với y.
Lê Trường Phong là võ tu bát tuyền, Triệu Mãnh làm sao là đối thủ, đã bị đánh trọng thương.
Kể đến đây, Lê Tùng Lâm nói:
- Thương thế của Triệu Mãnh đã lành hẳn, nhưng sau khi để lại bức thư này, hắn đã chọn rời đi. Duy Nhất, Tứ thúc thật sự không còn mặt mũi nào gặp ngươi.
Lý Duy Nhất nhận lấy thư từ tay Lê Tùng Lâm, mở ra, xác nhận là nét chữ của sư huynh.
Thư là viết cho hắn.
- Duy Nhất, sư huynh không muốn sống nhờ người khác, ta muốn đi tìm Đại sư tỷ! Đừng trách Tứ thúc và Lê Lăng, bọn họ đều rất tốt, nhưng Lê gia quá lớn, Cửu Lê Đạo Viện vàng thau lẫn lộn, ở lại đây thật sự rất bực bội.
- Mỗi người đều có con đường riêng của mình, không cần lo lắng cho ta, từ ngày ta rời khỏi sư môn, ta vẫn luôn tự mình sinh tồn, sư huynh không dựa vào bất kỳ ai, sau này không chỉ nổi bật, mà còn phải đứng thẳng hiên ngang giữa đất trời.
- Cứ chờ xem! Biết đâu một ngày nào đó, vào một đêm đèn hoa hiu hắt, trăng thanh gió mát, ngươi ngẩng đầu nhìn lên, trên mái nhà, chẳng phải là ta và Đại sư tỷ đến tìm ngươi uống rượu sao. Quên mất, ngươi không uống rượu, nhưng rồi ngươi cũng sẽ uống thôi. Đợi ngươi trưởng thành thêm chút nữa, sẽ hiểu chuyện buồn trên đời này luôn nhiều hơn chuyện vui. Sắp sáng rồi, viết đến đây thôi!
Lý Duy Nhất xem lá thư vài lần, sau đó lặng lẽ gấp lại:
- Thái học tỷ vẫn ổn chứ?
- Ta nghĩ Lê Trường Phong không dám đi trêu chọc nàng nữa đâu!
Lê Tùng Lâm đã ra tay dạy dỗ rồi, hắn nói:
- Thật ra đằng sau chuyện này là Dương Tộc đang giật dây, muốn mượn Thái Vũ Đồng và Triệu Mãnh để ép ngươi lộ diện. Mẫu thân của Lê Trường Phong là người Dương Tộc. Dương Thanh Khê phải gọi nàng một tiếng cô cô!
Lý Duy Nhất không quan tâm đến mối quan hệ phức tạp giữa Lê gia và Dương Tộc, chỉ hỏi một câu: (*gia và tộc đều có liên hệ huyết thống, nhưng phạm vi và sắc thái nghĩa khác nhau, phạm vi của tộc rộng lớn hơn, tương đương với Cửu Lê Tộc, còn Lê gia chỉ là một chi nhỏ trong bộ tộc Thương Lê)
- Tứ thúc, nếu ta giết Lê Trường Phong, ngươi có hận ta không?
Lê Tùng Lâm từ lâu đã bị cái gia đình đó làm cho đau đầu, chỉ là vì mối quan hệ huynh đệ ruột thịt nên mới luôn kiềm chế.
Thuở trước ở Thành Diêu Quan, chính là gia đình đó mặt dày mày dạn đến đòi dị dược, mới ép Lý Duy Nhất phải bỏ đi.
Lê Tùng Lâm nói:
- Đây là ân oán giữa các ngươi! Tuy nhiên, Lê Trường Phong đã đột phá Ngũ Hải, hơn nữa hắn có thể chỉ là mồi nhử của Dương Tộc để dẫn ngươi lộ diện. Đừng xem thường Dương Thanh Khê, trong thế hệ trẻ ở Lê Châu, thực lực của nàng đủ để xếp vào top năm, còn mưu kế thì đứng đầu.
Một đêm không có chuyện gì.
Sáng sớm hôm sau, bộ tộc Dược Lê đã chuẩn bị cho ba người mỗi người một con ngựa khỏe mạnh, chạy nhanh dọc theo Tuy Hà, hướng về phía Trấn Táng Tiên.
Không lâu sau, họ đuổi kịp mấy trăm võ giả trẻ tuổi của Cửu Lê Tộc.
Số lượng người tham gia Đại Tế Mãng Sơn là cố định, mỗi bộ tộc ba mươi người, tổng cộng hai trăm bảy mươi người, tất cả đều là võ tu và Niệm Sư Dũng Tuyền cảnh mười mấy tuổi, trong đó số lượng Thuần Tiên Thể không ít, tuyệt đối là tinh anh hàng đầu trong thế hệ của một tộc.
Ngoài ra, một lượng lớn võ tu Ngũ Hải cảnh và Đại Niệm Sư do Thương Lê dẫn đầu, phụ trách hộ tống dọc đường.
Chín vị Giáp Thủ của các bộ đi sau cùng.
Ba người Lý Duy Nhất theo sau vài chục trượng, không nhập vào đại quân.
Trước khi Trấn Táng Tiên xảy ra dị biến, từ Thành Diêu Quan đi qua đó, lộ trình là ba trăm dặm.
Sau khi đi được hai trăm dặm, tiên hà giữa trời đất đã trở nên đậm đặc che khuất tầm nhìn.
Lý Duy Nhất vẫn luôn thi triển Thổ Nạp Pháp rõ ràng nhận thấy, lực lượng của pháp ở giữa thiên địa trở nên linh hoạt.
Mức độ linh hoạt này, thậm chí bắt đầu ảnh hưởng đến sự vận hành của pháp lực trong cơ thể.
Chín vị Giáp Thủ dặn dò Thương Lê và những người khác vài câu, rồi đồng loạt dừng lại.
Lý Duy Nhất, Nghiêu Âm, Ẩn Nhị Thập Ngũ cưỡi ngựa đi đến bên cạnh chín vị Giáp Thủ.
Lê Tùng Lâm nói:
- Xung quanh Trấn Táng Tiên đã xuất hiện trận thế giống như Cửu Cung Bát Quái, các phương vị khác nhau, khu vực khác nhau, năng lượng hoàn toàn không giống nhau. Con đường này, lấy cảnh giới của chúng ta không thể tiến thêm được nữa!
- Đi thêm nữa, pháp lực trong cơ thể sẽ rối loạn, không kiểm soát được, có nguy cơ bạo thể mà chết.
Thú Lê Giáp Thủ nói.
Thanh Lê Giáp Thủ nói:
- Con đường dọc sông cũng không yên bình, có thể gặp phải Thệ Linh, Sát Yêu, Hung Trùng.
- Đừng bị dọa sợ, gặp dị dược nhiễm tiên hà, nhất định phải nhớ hái. Ha ha!
Xích Lê Giáp Thủ nói.
Nghiêu Tinh Việt nhìn Nghiêu Âm, dặn dò: