Giết Ngũ Hải, tru cửu tuyền (2)

Lúc này đã không còn bận tâm đến việc có thể bại lộ thân phận.

Hắn từ trong Dạ Hành Y lấy ống trùng ra, thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.

Ba con tấn công Dị Nhân Chủng hình Báo.

Bốn con tấn công Đại Niệm Sư Tuy Tông bên bờ sông.

Lý Duy Nhất cuối cùng cũng rảnh tay, xông về phía đám chí nhân cửu tuyền kia.

Chí nhân cửu tuyền Tô Vân Khuynh của Thiên Nhất Môn, hơn hai mươi tuổi, dù không phải Thuần Tiên Thể, nhưng vẻ đẹp kiều diễm, lại có vóc dáng kiêu sa mà những thiếu nữ như Lê Lăng, Nghiêu Âm không có được.

Nàng điều động pháp khí Tổ Điền, vung chiến kiếm, toàn lực chống đỡ đoản kiếm của Lý Duy Nhất chém tới.

- Bùm!

Chiến kiếm trong tay Tô Vân Khuynh bay mất.

Hổ khẩu cầm kiếm chảy đầy máu tươi.

Nàng hoa dung thất sắc, lùi lại chạy trốn, lúc này mới biết nhân vật có thể chém giết hậu duệ đời thứ sáu của Yêu Vương khủng bố đến mức nào.

Lý Duy Nhất đuổi theo, vung chưởng ấn vào ngực nàng.

Xương sườn kêu răng rắc vỡ vụn, ngực nàng hoàn toàn sụp đổ, thân thể kiều diễm bị đánh gãy.

Có câu hoa nở nên bẻ cứ bẻ ngay.

Xương cốt toàn thân gãy vụn, tự nhiên là chết ngay lập tức.

Vị Đại Niệm Sư Tuy Tông đang đứng bên bờ sông, không ngờ đối phương lại còn là Ngự Trùng Sư? Vội vàng điều khiển bốn phù văn trên không trung, chặn bốn con Phượng Sí Nga Hoàng đang bay tới.

Phù văn cuối cùng thì bay về phía Lý Duy Nhất.

- Xoẹt!

Phù văn rơi xuống.

Lý Duy Nhất không thể động đậy, bị định thân.

Hoắc Triển Bạch, Thuần Tiên Thể cửu tuyền được Tam Trần Cung bồi dưỡng, biết phù văn chỉ có thể định thân Lý Duy Nhất trong chốc lát. Vì vậy hắn nắm lấy cơ hội khó được này, lướt qua đám đông, tung một quyền nặng nề vào tim đối thủ.

- Bùm!

Chiêu Toái Tâm Quyền cấp độ Thiên Đạo Pháp Hợp này, cho dù là võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng bị trúng, cũng phải chết hoặc trọng thương.

Bởi vì trái tim là cơ quan yếu ớt nhất của tất cả võ tu.

Biến cố quá nhanh, Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Ngũ căn bản không kịp cứu viện, liều mạng chạy về phía Lý Duy Nhất và Hoắc Triển Bạch.

Mặc dù thân thể Lý Duy Nhất không thể động đậy, nhưng pháp lực và pháp khí trong cơ thể vẫn có thể vận chuyển, toàn bộ dồn về phía Thi Y Nhuyễn Giáp đang mặc trên người.

Bộ Thi Y Nhuyễn Giáp này, là được tìm thấy trên Chiến Hạm Thanh Đồng.

Trên nhuyễn giáp có một huyết thủ ấn, trong huyết thủ ấn tồn tại vô số kinh văn.

Lý Duy Nhất có tu vi cửu tuyền, dưới sự thôi động của pháp khí Tổ Điền, huyết thủ ấn trên Thi Y Nhuyễn Giáp tràn ra từng luồng huyết vụ, nhanh chóng hóa thành huyết vân bao bọc lấy hắn.

Trang Nguyệt ở xa nhìn thấy cảnh này, còn chấn động hơn cả khi nhìn thấy Lý Duy Nhất một kiếm chém giết Ngũ Hải cảnh trước đó, nói:

- Tiểu thư, người này không đúng! Trên người hắn ẩn chứa bí mật to lớn.

Bên chiến trường khác.

- Suỵt suỵt!

Vị Ngự Trùng Sư của Tam Trần Cung từ trong túi trùng thả ra một đám Thực Thiết Nghĩ. (*kiến ăn sắt)

Thực Thiết Nghĩ chỉ nhỏ bằng hạt gạo, nhưng số lượng khổng lồ, như thiên quân vạn mã tràn qua, xông về phía trận pháp đang bảo vệ hơn hai trăm võ tu trẻ tuổi của Cửu Lê Tộc.

- Bùm!

Vương Đạo Chân vung Liệt Trận Tiên, đánh ra từng vết nứt trên màn sáng.

Thực Thiết Nghĩ chui vào từ các vết nứt, lập tức, bên trong màn sáng truyền ra vài tiếng kêu thảm, trở nên hỗn loạn, trận pháp theo đó sụp đổ.

Hơn hai trăm võ tu trẻ tuổi hoàn toàn bại lộ.

Vương Đạo Chân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, liên tục sử dụng Liệt Trận Tiên, pháp khí trong cơ thể hắn tiêu hao rất lớn. Hắn nói:

- Cuộc săn giết bắt đầu, không tha một ai, đồ sát sạch thế hệ trẻ của Cửu Lê Tộc.

Rầm!

Hắn ra tay trước, pháp khí hùng hậu của Ngũ Hải cảnh nhị trọng vung ra, quét bay chín võ tu trẻ tuổi lục tuyền, thất tuyền, tất cả thất khiếu chảy máu mà chết.

Vương Đạo Chân có thể lấy tu vi Ngũ Hải cảnh nhị trọng đến đây, là bởi vì mặc Cửu Phù Bảo Y, có thể ở trình độ nhất định chống lại năng lượng thần bí giữa thiên địa. Đồng thời theo Dương Thanh Khê thấy, cần phải có cao thủ như vậy trấn giữ mới ổn thỏa.

Tiếng kêu thảm thiết của Hoắc Triển Bạch từ xa vọng lại, Vương Đạo Chân đang muốn đại khai sát giới, vội vàng nhìn về phía sương mù, lúc này mới phát hiện các cao thủ phe mình đã có vài vị ngã xuống.

- Một đám phế vật! Hai Ngũ Hải cảnh, một Đại Niệm Sư, lại không giết được một võ tu Dũng Tuyền cảnh.

Trong lòng Vương Đạo Chân tức giận, cục diện nghiền ép lại tổn thất nặng nề như thế. Hắn chân đạp pháp khí, tay cầm Liệt Trận Tiên lao nhanh tới.

Lại nói bên kia, Hoắc Triển Bạch đánh trúng tim Lý Duy Nhất một quyền, nhưng lại bị huyết vân từ trong cơ thể hắn tràn ra chấn đến liên tục lùi lại, cánh tay tê dại.

Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Ngũ nhanh chóng lao đến, quấn lấy hắn vài hiệp, Lý Duy Nhất thoát khỏi phù văn định thân áp chế, thân hình nhanh như tàn ảnh, tung chưởng đánh bay Hoắc Triển Bạch.

Hoắc Triển Bạch kêu thảm rơi xuống đất, miệng không ngừng trào ra máu tươi, không thể bò dậy được nữa.

Phụt!

Ẩn Nhị Thập Ngũ vung kiếm chém bay đầu hắn, hừ lạnh nói:

- Chỉ có chín mươi đạo ngân mạch, Tam Trần Cung cũng dám gọi ngươi là Truyền Thừa Giả? Bách mạch toàn ngân mới có tư cách đó!

Ánh mắt của Lý Duy Nhất khóa chặt Vương Đạo Chân đang lao tới, kẻ thù gặp mặt cực kỳ đỏ mắt, khẽ nói:

- Đừng nói nhảm nữa! Mau hộ tống các võ tu trẻ tuổi và Niệm Sư của Cửu Lê Tộc chạy đến Trấn Táng Tiên, vượt qua giới tuyến Ngũ Hải cảnh thực sự mới có thể an toàn. Ngũ Hải cảnh và Đại Niệm Sư có mặt ở đây, ta sẽ kiềm chế!

- Giới tuyến Ngũ Hải cảnh thực sự?

Ẩn Nhị Thập Ngũ kinh ngạc, trong chớp mắt đã hiểu rõ mọi chuyện, lòng khâm phục Lý Duy Nhất lại sâu thêm.

Sau đó hắn xông về phía đám võ tu trẻ tuổi, hét lớn:

- Chạy ra ngoài là không thoát được. Chạy vào trong mới có đường sống.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters