Bản thân Lý Duy Nhất cũng bị tiếng long ngâm làm giật mình.
Chẳng qua chỉ là thi triển Hoàng Long Đăng Thiên mà thôi, sao lại xuất hiện long ảnh rồi?
Thân thể hắn đạp không bước đi, như dẫm trên lưng Hoàng Long đang bay nhanh, mỗi bước đều xa mấy trượng.
Đến khi hạ xuống mặt đất, đã từ dưới núi đi lên đỉnh đồi, xuất hiện bên cạnh Lê Lăng.
Chỉ còn Vương Đạo Chân thần sắc kinh ngạc hoang mang, vẫn còn cầm roi đứng bên bờ suối.
Đôi mắt to của Lê Lăng chớp chớp, kinh ngạc hỏi:
- Đây là thủ đoạn gì vậy?
- Có lẽ… đây mới là Thiên Đạo Pháp Hợp chân chính!
Lý Duy Nhất cũng chưa rõ ràng, chỉ có thể giải thích như vậy, thả thiếu niên Cửu Lê Tộc kia ra khỏi Quỷ Kỳ.
Thiên Đạo Pháp Hợp, ý nói việc tu luyện chiêu thức đạt đến trình độ kết hợp với một số pháp tắc kỳ diệu giữa thiên địa, kết hợp càng nhiều, sẽ càng huyền diệu, uy lực càng lớn.
Thiên Đạo Pháp Hợp của người khác, chỉ là dính chút ít dấu vết pháp tắc. Lý Duy Nhất cảm thấy mình tu luyện Thập Nhị Tản Thủ của Xiển Môn khắc khổ dụng công, mười năm như một, có lẽ dính nhiều hơn đôi chút, nên uy lực càng mạnh, đạo uẩn tự hiện.
(*Ở đây mình giải thích với mấy bạn toxic vạch trứng tìm xương một chút, Thập Nhị Tản Thủ là võ kỹ của Xiển Môn, tên của nó chỉ có Thập Nhị Tản Thủ mà thôi, sở dĩ có lúc để Xiển Môn Thập Nhị Tản Thủ, là vì trong câu có hai hoặc quá nhiều chữ “của”, nên mình mới viết gọn lại)
- Sao ta lại cảm thấy, đây là chiến pháp ý niệm hóa hình?
Lê Lăng nói.
Chiến pháp ý niệm của võ tu, hầu như đều từ chiêu thức Thiên Đạo Pháp Hợp mà ngộ ra, sau đó lại dung nhập tinh khí thần của bản thân.
- Không giống lắm, ta tạm thời còn chưa cảm nhận được chiến pháp ý niệm.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn về phía phụ nhân trung niên thủ đoạn độc ác trên ngọn đồi đối diện, đáy lòng lạnh lẽo, nói với giọng điệu bình tĩnh:
- Ngươi còn không cứu người?
Lê Lăng nói:
- Khó cứu lắm! Ả giết người, nhanh hơn chúng ta cứu người nhiều.
- Chẳng lẽ phải chịu sự uy hiếp của ả, hoặc khoanh tay đứng nhìn?
Lý Duy Nhất không muốn chọn hai cách này, dùng niệm lực truyền âm:
- Ngươi là Đại Niệm Sư, trực tiếp sử dụng công kích niệm lực tầm xa kiềm chế ả, tranh thủ thời gian cho ta.
- Hơi mạo hiểm, nhưng có thể thử, dù sao cũng không có cách nào khác.
Lê Lăng bắt chỉ quyết, đỉnh đầu xông ra một cột sáng nối liền mây trời.
Linh quang hỏa diễm tựa như sương mù, ầm ầm khuếch tán ra, lập tức bay đến ngọn đồi đối diện.
Địa Hỏa cảnh, như ngọn lửa đại địa, có thể chiếu sáng phạm vi mấy chục trượng.
Thiên Hỏa cảnh thì như một đám mây lửa trên trời, linh quang có thể chạm tới cách vài dặm.
- Ngao!
Tiếng long ngâm lại vang lên lần nữa.
Lý Duy Nhất nhân cơ hội này, thi triển Hoàng Long Đăng Thiên xông ra.
Pháp khí và tiên hà tuôn trào trong cơ thể, cứ như kết hợp với một loại pháp tắc nào đó giữa thiên địa, tự động ngưng hóa thành một con Hoàng Long lúc ẩn lúc hiện, đánh thẳng tới đỉnh đồi đối diện cách đó mấy chục trượng.
Vương Đạo Chân đứng bên bờ suối dưới chân núi, nhìn Lý Duy Nhất đạp rồng bay qua bầu trời, tâm niệm dao động, không chắc đây có phải là “Tư Mã Đàm” nữa không.
Võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng, làm sao có thể nghịch thiên đến trình độ này?
Kinh nghiệm chiến đấu của Trần Ảnh rất phong phú, ngay khi Lê Lăng phát động công kích niệm lực, lập tức kích hoạt chiến pháp ý niệm chống đỡ.
Ầm!
Chiến pháp ý niệm và pháp khí cùng nhau xông ra khỏi cơ thể, kết thành một đám mây giống hình người.
Đây là sự thể hiện của chiến pháp ý niệm sắp đạt đến trình độ hóa hình!
Có thể rõ ràng thấy được, tu vi võ đạo của Trần Ảnh thâm hậu hơn Viên Thắng, Vương Đạo Chân rất nhiều, đã gần tới Ngũ Hải cảnh tam trọng.
Trần Ảnh tự biết mình không phải đối thủ của Lê Lăng, đại bại đã thành định cục, chuẩn bị rút lui.
Nhưng trước khi rút lui, nàng quyết tâm giết sạch bốn võ tu Cửu Lê Tộc phía sau, nhất định phải để kẻ địch trả giá.
Liếc nhìn Lý Duy Nhất ngự long lao đến, hai tay Trần Ảnh xòe rộng, giữa hai tay ngưng tụ vô số phi châm pháp khí, như mưa bắn ra.
- Khi đang bị niệm lực của Đại Niệm Sư Thiên Hỏa cảnh công kích, lại còn có thể thi triển thủ đoạn võ đạo?
Lý Duy Nhất ý thức được đối thủ bất phàm, nên không dám sơ suất, vội vàng dồn toàn bộ pháp khí và tiên hà vào Dạ Hành Y, đồng thời ở trên không đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.
Trần Ảnh xoay người, vừa định giết người và chạy trốn, lại phát hiện bốn võ tu trẻ tuổi của Cửu Lê Tộc ở phía sau đã biến mất không thấy bóng dáng.
- Đây là…
Dù tâm cảnh của Trần Ảnh trầm ổn, lúc này cũng sợ đến mặt mày tái nhợt, xung quanh trở nên tĩnh lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.
Xoẹt!
Một cây quạt xếp màu trắng, không biết từ đâu bay tới.