Lý Duy Nhất hỏi.
Lê Lăng nói:
- Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình đời đời giao hảo, đã tương trợ lẫn nhau mấy nghìn năm.
- Dương Tộc của Tuy Tông còn đời đời liên hôn với bộ tộc Thương Lê của các ngươi, chẳng phải cũng là dã tâm lang sói?
Lý Duy Nhất nhìn về phía Tả Khâu Đình ở nơi xa, đối phương mỉm cười đáp lại.
Lý Duy Nhất cẩn trọng nói nhỏ:
- Người này khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng khí chất lại nho nhã ôn hòa. Rõ ràng mặc áo xanh giản dị, nhưng đai lưng lại xa hoa lộng lẫy. Thân hình nhỏ bé đơn bạc, có nam tướng nhưng lại mang nét nữ, khắp nơi đều toát ra cảm giác không hòa hợp, tuyệt đối có vấn đề.
Lê Lăng cười tủm tỉm nói:
- Ngươi nói chuyện từ khi nào lại trở nên khắc nghiệt như thế? Người ta nhỏ bé đơn bạc chỗ nào, không hòa hợp chỗ nào, ngươi sẽ không phải ghen tị hắn đẹp trai phong độ hơn ngươi chứ?
Lý Duy Nhất bất đắc dĩ, dùng ngữ khí khẳng định nói:
- Ta sẽ không để Nghiêu Âm đi mạo hiểm.
Lê Lăng thu lại nụ cười:
- Có phải ngươi thích nàng rồi không?
- Thật không thể nói chuyện với ngươi.
Lý Duy Nhất tin vào trực giác của mình, cực kỳ đề phòng Tả Khâu Đình, sau đó nhanh chóng đi xuống núi.
Bên cạnh bờ suối, hắn mò mẫm trên người Viên Thắng một lúc, tìm thấy Pháp khí bảo bình lớn bằng quả lê kia.
Điều động niệm lực tiến vào trong bình.
Trong bình lại thật có một không gian nhỏ, nhưng Kim Tuyền Thủy chỉ có một lớp mỏng.
Kim Tuyền Thủy này, rất giống loại Kim Tuyền của Cửu Lê Ẩn Môn, nhưng phẩm chất cao hơn, cứ như vàng lỏng.
- Cũng không biết có thể giúp rèn luyện ngân mạch màu vàng không?
Lý Duy Nhất hơi nhíu mày, không hiểu nhiều về loại Kim Tuyền này, nên không dám dùng tùy tiện.
Sau khi Tả Khâu Đình và Lê Lăng đưa năm võ tu trẻ tuổi vào bích chướng, thì sóng vai đi xuống núi.
Họ một người tuấn lãng nho nhã, một người linh động tươi tắn, tựa như Kim Đồng Ngọc Nữ trong truyền thuyết, nói cười song hành, không biết đang giao lưu chuyện gì.
Ánh mắt Tả Khâu Đình đảo qua người Lý Duy Nhất, hai mắt tràn đầy tuệ quang, hơi trầm ngâm một chút, sau đó từ xa gọi tới:
- Nếu Tư Mã huynh có hứng thú với Kim Tuyền này, vậy nhất định phải đi Tam Thập Tam Lý Sơn một chuyến, đây chính là bảo vật luyện thể đoán cốt.
Lê Lăng nói theo:
- Đúng vậy! Nghe nói vận khí tốt, dưới chân núi cũng có cơ hội tìm thấy Kim Tuyền, không cần vào núi.
Tả Khâu Đình nói:
- Vừa rồi Lê Lăng đã nói với ta về lo lắng của ngươi, không sao đâu, Tam Thập Tam Lý Sơn quả thực có nguy hiểm nhất định, tiên nhưỡng cũng không phải không thể thiếu, ngươi lo lắng người yêu gặp nguy hiểm là chuyện rất bình thường. Chúng ta không thể đích thân vào đào, nhưng có thể cướp mà! Luôn có một số võ tu Dũng Tuyền cảnh của các thế lực khác đào được, chúng ta cướp của họ.
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm Lê Lăng:
- Đừng nói bậy, người yêu gì chứ?
Lê Lăng nói:
- Ngươi cứ nói ngươi có đi Tam Thập Tam Lý Sơn không? Nếu Nnươi không đi, chúng ta sẽ xuất phát!
- Không đi.
Lý Duy Nhất nói.
Tả Khâu Đình tháo túi trùng bên hông, mở ra, một con chuồn chuồn màu xanh lớn bằng bàn tay vỗ cánh bay ra.
- Tả Khâu Thanh Đình, lớn!
Hắn nói.
Bụng của con chuồn chuồn kia bộc phát ra ánh sáng rực rỡ, thân thể nhanh chóng trở nên khổng lồ, dài hơn sáu mét, cánh rung động cuốn lên cơn bão.
Tả Khâu Đình và Lê Lăng lần lượt bay người đáp xuống lưng chuồn chuồn.
- Hắn cũng là Ngự Trùng Sư! Con chuồn chuồn này, e rằng là một kỳ trùng.
Lý Duy Nhất thấy chuồn chuồn khổng lồ sắp bay đi, đột nhiên nghĩ đến điều gì, hỏi:
- Tranh đấu giữa Cửu Lê Tộc và võ tu Ngũ Hải cảnh của tứ đại tông môn, hiện tại rốt cuộc là tình hình gì?
- Vẫn ổn!
- Ngươi cứ yên tâm, bản công tử sẽ giúp Lê Lăng muội muội và bọn họ thu thập người của tứ đại tông môn.
Hai giọng nói trước sau từ xa truyền đến.
Chuồn chuồn khổng lồ bay cực nhanh, trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt.
- Kỳ lạ, vì sao Lê Lăng lại tin tưởng hắn như vậy?
Trong lòng Lý Duy Nhất, Lê Lăng luôn rất tinh ranh, không thể nào nhìn không ra vấn đề trên người Tả Khâu Đình mới đúng.
Lý Duy Nhất lần lượt lục soát thi thể của Viên Kỳ, Viên Thắng, Yêu Ly, Trần Ảnh, và cả tên võ tu Ngũ Hải cảnh Nhân tộc vô danh kia, thu lấy binh khí cùng các loại tài vật, rồi mới đuổi theo dấu vết đào tẩu của Vương Đạo Chân.
Dạ Hành Y bao bọc toàn thân, ẩn mình thu khí, luôn cẩn trọng đề phòng.
- Cũng chẳng nói rõ ràng, chỉ ném lại hai chữ “vẫn ổn”. Rốt cuộc là ổn, hay không ổn đây?
Lý Duy Nhất thở dài, suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy trong cuộc giao tranh ở cấp độ Ngũ Hải cảnh, tứ đại tông môn hẳn là chiếm ưu thế, bởi vì bọn họ đã liên kết với nhiều thế lực ngoại châu. Chỉ riêng Thiên Gia Lĩnh thôi đã cường giả như mây, quần yêu loạn vũ.
Hai nhóm Man tặc Quan Sơn và Địa Lang Vương Quân cũng không phải dạng vừa.
Ngược lại Cửu Lê Tộc, qua hơn nửa tháng mới xuất hiện một Lê Lăng không đáng tin đến đây, cao thấp đã rõ ràng, khiến người ta lo lắng.
Đồng cỏ rộng lớn không bờ bến.
Trời vàng đất đen, cực kỳ giống Huyền Hoàng Cổ Cương trong truyền thuyết thần thoại.
- Phù huyền hoàng giả, hỗn tạp chi thiên địa dã; thiên vi huyền, địa vi hoàng. Thế nhưng nơi đây, vì sao lại nghịch đảo, trời hoàng mà đất huyền? (*Huyền và hoàng là sự hòa trộn của trời và đất; trời thì mang sắc huyền, đất thì mang sắc hoàng)
Lý Duy Nhất đứng trên một gò núi cỏ dại rậm rạp, nhìn bầu trời màu vàng, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Cho dù thế giới này không phải Không Gian Tiên Giới thật sự, thì cũng rất không tầm thường.