Trên con đường tu hành này, sinh tử là lẽ thường.
- Điền phu nhân, xin nén bi thương!
Mối giao tình của mọi người không quá sâu đậm, Lý Duy Nhất khó mà đồng cảm được, liền hỏi Địa Nhiên là ai.
Trong thung lũng, nhóm người tấn công bọn họ, Lý Duy Nhất chỉ nhận ra Tiết Kỳ và Trần Tung của Tam Trần Cung, những người này đều do Thượng Chí nói cho hắn biết khi mới vào núi.
Tả Khâu Lam Lam ngừng khóc, oán hận nói:
- Địa Nhiên là đệ tử của Tâm Khổ Thiền Sư, một trong Tam Đại Thiền Sư của Quan Sơn. Y cũng giống sư phụ y, thích ăn thịt người, tàn nhẫn vô độ. Nhưng y có tu vi Ngũ Hải cảnh nhị trọng, là Dị Nhân Chủng cửu tuyền đột phá Ngũ Hải, đã uống qua máu của hai loại cổ tiên cự thú, thực lực vô cùng cường đại…
Nghe nàng kể, Lý Duy Nhất đã biết là ai rồi, chính là tên võ tu Dị Nhân Chủng cao khoảng bốn mét, mọc đôi cánh kim loại kia. Khi đó, hắn mặc Bì Nhân Thệ Linh, bay lượn trên không trung thung lũng, Thượng Chí chính là bị lông vũ kim loại của đối phương giết chết.
- Điền phu nhân đừng quá bi thương, Địa Nhiên này, ta nhất định sẽ giết!
Lý Duy Nhất thứ nhất là muốn báo thù cho Thượng Chí, dù sao cũng đã nhận tiền của người chết. Thứ hai, một quái vật thích ăn thịt người như vậy, thật sự khiến người ta chán ghét, diệt trừ là chuyện phải làm.
Đôi mắt ướt át của Tả Khâu Lam Lam kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn.
Nàng đương nhiên biết, “Tư Mã Đàm” chỉ là khách sáo an ủi nàng, dù sao thì tu vi và chiến lực của Địa Nhiên đã đứng ở Ngũ Hải cảnh nhị trọng đỉnh phong, không phải võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng có thể cân nhắc, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút an ủi.
Còn về ba chữ Điền phu nhân, Tả Khâu Lam Lam cảm thấy là lạ, trước đây chưa từng có ai xưng hô với nàng như vậy.
Lý Duy Nhất bước đến trước mặt Tả Khâu Bạch Minh, thấy bộ dạng thê thảm của hắn, liền nhắc nhở:
- Bạch Minh sư huynh, Bì Nhân Thệ Linh của ngươi dường như đã vỡ nát rồi, không sao chứ?
Nội tâm Tả Khâu Bạch Minh bị đả kích nghiêm trọng, chỉ liếc nhìn Lý Duy Nhất một cái, không nói một lời.
Hắn là Thuần Tiên Thể cửu tuyền phá Ngũ Hải, tuy không có bách mạch, nhưng tuyệt đối có thể xem là tiền đồ vô lượng, cho dù ở trong Thiên Vạn Môn Đình cũng là nhân vật thiên kiêu hàng đầu.
Thế mà lần đầu tiên độc lập dẫn đội rèn luyện, đã bại thảm hại đến mức này, phải chịu cảnh cụt chân tàn phế, ý chí sắp bị hủy hoại, hắn nào còn tâm trạng để mở miệng nói chuyện.
Tả Khâu Lam Lam lo lắng nói:
- Chân của Bạch Minh sư huynh là bị Tiết Kỳ của Tuy Tông chặt đứt. Bì Nhân Thệ Linh vỡ nát, hắn không thể giao thủ với người khác nữa, một khi thôi động pháp khí trong cơ thể, bất cứ lúc nào cũng có thể tự bốc cháy mà chết. May mà ngươi còn sống, nếu không một mình ta… ta cũng không biết phải làm sao nữa.
Trong lòng Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ.
Tình hình hiện tại, đối với Tả Khâu Môn Đình mà nói đương nhiên là thảm khốc, nhưng đối với Cửu Lê Tộc lại tốt đến không thể tốt hơn.
Một Tả Khâu Bạch Minh cụt chân, nhất định sẽ ôm hận ngập trời với các thế lực Tuy Tông… Sau khi trở về, mối hận này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến quyết sách của của trưởng bối trong nhà hắn.
Oán khí của Tả Khâu Lam Lam mất chồng, cũng đủ để khơi dậy sự phẫn nộ của một bộ phận lão nhân trong Tả Khâu Môn Đình.
Không thể để bọn họ chết, nhất định phải cứu hai người này.
- Đợi ta một chút.
Lý Duy Nhất bước vào rừng tượng đá người khổng lồ, từ trong Lạc Đà Linh, lấy thi thể Thượng Chí ra, cõng trên lưng.
Tả Khâu Lam Lam thấy Lý Duy Nhất cõng thi thể Thượng Chí trở về, như đã dự liệu cười khổ:
- Hắn cũng chết rồi sao?
- Cũng bị Địa Nhiên giết chết.
Lý Duy Nhất cởi Phù Y trên người Thượng Chí, đưa cho Tả Khâu Lam Lam:
- Khoác cho Bạch Minh sư huynh đi, có lẽ sẽ có chút tác dụng.
- Sao thi thể của hắn lại ở trong thạch lâm này?
Tả Khâu Lam Lam tò mò hỏi.
Lý Duy Nhất lười giải thích nhiều, tùy tiện nói:
- Ta cõng hắn từ trong thung lũng ra, dù thế nào cũng phải đưa hắn về bộ tộc Thú Lê an táng.
Tả Khâu Lam Lam im lặng, nhất thời nghĩ đến rất nhiều điều, ánh mắt nhìn Lý Duy Nhất đầy vẻ khâm phục.
Tình hình trong thung lũng lúc đó nguy cấp đến nhường nào, ba người bọn họ thậm chí còn không kịp thu hồi Pháp khí thượng phẩm Âm Phiên, trái lại “Tư Mã Đàm” lại nghĩa bạc vân thiên, cho dù nguy hiểm đến mấy cũng không để đồng bạn phơi xác nơi hoang dã.
Sau khi Tả Khâu Lam Lam khoác Phù Y lên người Tả Khâu Bạch Minh, liền nghe Lý Duy Nhất nói tiếp:
- Chúng ta phải nhanh chóng rời đi, thạch lâm này không an toàn, có nguy hiểm đáng sợ.
- Ra ngoài sẽ chết chắc, Địa Nhiên và Trần Tung đang canh giữ bên ngoài thạch lâm.
Trong đầu Tả Khâu Lam Lam hiện lên những hình ảnh đáng sợ, sắc mặt lập tức tái nhợt.
- Vậy thì chém chết bọn chúng.
Lý Duy Nhất không muốn ở lại đây lâu, lại không muốn bại lộ những át chủ bài lợi hại như Lạc Đà Linh, ánh mắt hắn rơi vào Pháp khí thượng phẩm Thiên Diễm Đao trong tay Tả Khâu Bạch Minh:
- Bạch Minh sư huynh, có thể mượn đao dùng một chút không?
Tả Khâu Bạch Minh cuối cùng cũng có phản ứng, ném Thiên Diễm Đao qua, yếu ớt nói:
- Cứ cầm mà dùng.
Lý Duy Nhất cầm Thiên Diễm Đao đi ra ngoài.
- Ta đi với ngươi.
Tả Khâu Lam Lam rất rõ ràng, trốn trong thạch lâm chỉ có thể tránh họa tạm thời.
Đợi đến ngày mai, khi tiên hà vân vụ tan đi, nếu không thể kịp thời xuống núi, chỉ riêng năng lượng thần bí của Tam Thập Tam Lý Sơn cũng đủ để những võ tu Ngũ Hải cảnh như bọn họ tự bốc cháy mà chết.
Đã vậy, chi bằng liều chết chiến một trận.
Nếu có thể kéo theo một kẻ chôn cùng cũng không lỗ.
Cho dù cuối cùng vẫn chết, ít nhất cũng coi như chết có tôn nghiêm, không làm ô danh Thiên Vạn Môn Đình.
- Không cần, ngươi chăm sóc tốt Bạch Minh sư huynh là được.
Một trăm hai mươi ngân mạch trong cơ thể hắn đều đã rèn luyện thành màu vàng, Pháp khí thượng phẩm Dạ Hành Y và Pháp khí thượng phẩm chiến đao càng gia tăng phòng ngự, tốc độ, lực lượng của hắn lên đến đỉnh phong.
Lý Duy Nhất có đủ tự tin quyết chiến với bất kỳ đối thủ nào ở Ngũ Hải cảnh nhị trọng.
Tả Khâu Bạch Minh chấp chưởng hai kiện Pháp khí thượng phẩm này, e rằng cũng có thể đánh bại Ngũ Hải cảnh tam trọng phổ thông.
Lý Duy Nhất cầm đao bước ra khỏi thạch lâm, đứng trên đỉnh một tảng đá trắng cao hơn hai mét, đối mặt với khu vực đá vụn chìm trong sương trắng, cảm tri phóng ra ngoài, hô lớn một tiếng:
- Trần Tung ở đâu, có quen Trần Kính Đường không?
Trong sương mù vang lên tiếng xé gió.
Trần Tung được bọc trong Bì Nhân Thệ Linh, chậm rãi bước tới:
- Ngươi có quen Kính Đường cũng vô dụng, người của Tả Khâu Môn Đình, tất cả đều phải chết. Giao tình trước lợi ích sinh tử, chẳng đáng một xu.
Trần Tung, Trần Kính Đường, Trần Văn Vũ, chính là ba chí nhân cửu tuyền trong thế hệ trẻ của Tam Trần Cung.
Trong đó, Trần Văn Vũ tuổi lớn hơn một chút, thiên tư cao nhất, chính là Thuần Tiên Thể cửu tuyền, là một trong năm nhân vật đỉnh cao của thế hệ trẻ Lê Châu, là bộ mặt của Tam Trần Cung.
Lý Duy Nhất quét mắt nhìn những bóng dáng mờ ảo phía sau Trần Tung, ngạo nghễ nói:
- Ta muốn nói cho ngươi biết, Trần Kính Đường là ta giết. Trần Tung ngươi cũng sẽ chết dưới đao của ta.
- Ngươi là Tư Mã Đàm?
Ánh mắt Trần Tung sắc lạnh, sát cơ bộc lộ rõ ràng.
Sở dĩ Lý Duy Nhất nói ra câu vừa rồi, chính là muốn chọc giận Trần Tung.
Một người khi phẫn nộ, lý trí thường sẽ bị cảm xúc chi phối.
- Vút!
Lý Duy Nhất căn bản không đáp lời hắn, một bước nhảy vọt ba trượng, sau ba bước đến trước mặt Trần Tung, Thiên Diễm Đao trong tay dưới sự thôi động của pháp khí, giải phóng ra ngọn lửa rực rỡ.
Ngọn lửa này không phải phàm hỏa, mà là yêu hỏa.
Võ tu dưới Ngũ Hải cảnh tam trọng, không thể dùng chiến pháp ý niệm hóa hình để chống cự, dù chỉ dính một chút, máu thịt cũng sẽ bị đốt xuyên qua.
- Tốt, hôm nay đúng lúc báo thù cho Kính Đường.
Trần Tung vung tay, vòng ngọc trên cổ tay bay ra.
Vòng ngọc xoay tròn cực nhanh, phóng ra ánh sáng rực rỡ, tấn công theo quỹ đạo uốn lượn khó lường.
Lý Duy Nhất cong chân, thân hình ngồi xổm xuống né tránh, sau đó chém ngang một đao vào hạ bàn đối phương, vạch ra một đao kình hình trăng lưỡi liềm.
Trần Tung tự tin tu vi cao thâm, pháp khí hùng hậu, không né tránh, mà vung ra một chưởng.
Chưởng lực cuồn cuộn bùng nổ, va chạm với đao kình, gợn sóng năng lượng điên cuồng khuếch tán ra ngoài.
Rầm!
Hai người đồng thời lùi lại phía sau.
Khi Lý Duy Nhất lùi lại, thân hình nghiêng sang trái, tránh chiếc vòng ngọc bay đến từ phía sau, bàn tay chống đất, lộn mình rơi xuống cách đó vài trượng.
Trần Tung thu hồi vòng ngọc, sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng, không thể chấp nhận việc bị người khác vượt cảnh giới đánh ngang tay.
Tuy đối phương mang theo Pháp khí thượng phẩm, nhưng lấy tu vi Ngũ Hải cảnh nhất trọng của hắn, có thể phát huy một phần mười uy năng của Pháp khí thượng phẩm đã tốt lắm rồi.
Bản thân hắn mang theo ba kiện Pháp khí trung phẩm, có thể phát huy hai ba phần mười uy lực của Pháp khí trung phẩm, về binh khí tuyệt đối không thua kém.
- Không hổ là Tư Mã Đàm vô địch ở Dũng Tuyền cảnh, sau khi bước vào Ngũ Hải cảnh, quả nhiên là nhất phi trùng thiên. Chẳng lẽ là muốn thành đại thế?
Trần Tung vô cùng nghiêm túc, coi Lý Duy Nhất là tử địch.
- Thành đại thế thì chém hắn tại đây.
Giọng nói trầm đục của Địa Nhiên từ trong sương mù truyền đến.
Soạt soạt!
Cơn mưa tên dày đặc bay ra, trong đó kèm theo lông vũ kim loại của Địa Nhiên.
Từ trong quần áo của Lý Duy Nhất bay ra sương máu và kinh văn, hắn đặt Thiên Diễm Đao ngang trước người, trên thân đao hiện ra một tấm khiên lửa khổng lồ cao hơn cả thân thể.
Mưa tên chưa chạm vào khiên lửa, đầu mũi tên đã tan chảy thành chất lỏng.
Lông vũ kim loại bay tới, bị từng tầng lực lượng phòng ngự cản lại, không thể rơi xuống người Lý Duy Nhất.
Mưa tên ngừng lại.
Lý Duy Nhất xuyên qua khiên lửa nhìn thấy, trên mặt đất Trần Tung đạp Ngự Phong Ngoa tấn công tới, một tay cầm vòng ngọc, một tay nắm Chưởng Tâm Kính.
Trên bầu trời, thân thể khổng lồ của Địa Nhiên từ trong sương mù bay ra, tay cầm trường kích hỏa diễm, bá khí phi phàm.
- Hai đấu một sao? Không, là tám đấu hai.
Lý Duy Nhất không phải đến để so tài với bọn hắn, sẽ không nói đến công bằng, mà là đến để giết người.
Vì thế hắn đập nhẹ ống trùng một cái.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đồng loạt bay ra, lao thẳng về phía Địa Nhiên.
Chúng như bảy mũi tên rời khỏi dây cung, phát ra tiếng xé gió soạt soạt chói tai và nguy hiểm.
Trên mặt đất, Lý Duy Nhất và Trần Tung vừa giao thủ ba chiêu, tiếng kêu thảm thiết của Địa Nhiên liên tiếp vang lên, thi thể dài bốn mét, nặng gần ngàn cân từ giữa không trung rơi xuống.
Trần Tung và những võ tu còn lại sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Sao đột nhiên Địa Nhiên lại chết?
Thậm chí bọn họ còn không nhìn rõ bảy quang ảnh ngũ quang thập sắc kia rốt cuộc là thứ gì.
Trần Tung nhìn rõ rồi, là bảy con bươm bướm, ánh mắt dần trở nên kinh hãi:
- Ngươi lại là Ngự Trùng Sư!
Không nghĩ ngợi gì, hắn lập tức quay người bỏ chạy.
Đùa cái gì vậy, Địa Nhiên là Dị Nhân Chủng cửu tuyền đột phá Ngũ Hải, chiến lực còn cao hơn hắn một bậc, nhưng chỉ trong vài hơi thở đã chết thảm tại chỗ.
Thế này thì đánh đấm gì nữa?