Khí hải thập phương (2)

Có khi, chính tà thiện ác của con người chỉ trong một niệm mà thôi.

Có lẽ lúc hắn nhận đao, cũng có thể là lúc bọn họ xuống núi.

Tả Khâu Bạch Minh lo lắng cười nói:

- Tư Mã huynh đệ có ân cứu mạng với hai người chúng ta, không có gì báo đáp, xin lấy đao này làm quà tặng!

Lý Duy Nhất ngạc nhiên, ấn tượng về Tả Khâu Bạch Minh trong nháy mắt thay đổi.

Có lẽ đối phương hơi cuồng ngạo, nhưng biết ân oán phân minh thì thật đáng quý.

Ai mà chẳng có chút khuyết điểm về tính cách?

Vốn dĩ đã cứu họ, Lý Duy Nhất đương nhiên nhận lấy mà lòng an ổn, nụ cười cũng chân thành hơn nhiều:

- Ta cảm thấy các ngươi đều quá căng thẳng rồi, nơi này cách chân núi đã rất gần, không có gì phải sợ. Điền phu nhân, mời!

Tả Khâu Lam Lam đặt Tả Khâu Bạch Minh xuống, ánh mắt chân thành hơn:

- Chúng ta không đội trời chung với Tuy Tông và Thiên Gia Lĩnh, mối thù này, ta cũng muốn báo. Chúng ta là đồng đội, cùng tiến cùng lui, sinh tử có nhau.

Tả Khâu Bạch Minh nói:

- Đúng vậy, có được giao tình sinh tử này, dù chúng ta có xuống núi, cũng sẽ giữ bí mật cho Tư Mã huynh đệ, tuyệt đối không tiết lộ nửa lời ra ngoài.

- Bạch Minh sư huynh, vết thương của ngươi…

- Không sao, không vội trị.

Lý Duy Nhất nhíu mày.

Thế này mà còn không thoát được sao?

Tả Khâu Bạch Minh nghĩa khí như vậy, trước kia thật sự đã hiểu lầm hắn rồi.

- Được rồi, cách lúc tiên hà vân vụ tan đi còn một ngày, ta đoán đám người Tiết Kỳ ngày mai mới xuống núi. Các ngươi trước tiên hãy dưỡng thương cho tốt, ta đi đằng kia nghỉ ngơi một lát.

Lý Duy Nhất vác thi thể Thượng Chí đi về phía xa.

Chuẩn bị nhân cơ hội này nuốt Ngũ Hải Đan, mở khí hải đầu tiên, xung kích Ngũ Hải cảnh.

Sau khi xuống núi, cao thủ nào cũng có thể gặp phải. Nếu có thể chính thức tiến vào Ngũ Hải cảnh, không nói cá chép hóa rồng, nhưng ít nhất cũng là trời cao biển rộng.

Đến bên một dòng suối nhỏ, Lý Duy Nhất đặt thi thể xuống, cẩn thận từng li từng tí nhìn về phía hai người Tả Khâu Môn Đình, xác định ở đây sử dụng lực lượng không gian của Xá Lợi Phật Tổ sẽ không bị bọn họ cảm ứng được.

Trên người hắn có ba loại bảo vật giúp xung kích Ngũ Hải cảnh là: Ngũ Hải Đan, dị dược nhiễm tiên hà, Xá Lợi Phật Tổ.

Nhưng hắn muốn trước hết thử bằng lực lượng của bản thân.

Xung kích Ngũ Hải cảnh, điều quan trọng nhất chính là khai phá khí hải đầu tiên.

Khí hải như lò, có năng lực rèn luyện pháp khí.

Pháp lực từ tuyền nhãn trào ra, vận chuyển đến khí hải trữ tồn, rèn luyện thành pháp khí phẩm cấp cao hơn, tinh thuần hơn. Thi triển võ học, chiêu thức và thôi động pháp khí, uy lực sẽ vượt xa võ tu Dũng Tuyền cảnh.

Lý Duy Nhất khoanh chân đả tọa, thi triển Thổ Nạp Pháp, dần dần tiến vào trạng thái tĩnh lặng tự nhiên.

Thế gian chỉ có ta.

Thế giới bên ngoài biến mất.

Phương pháp xung kích Ngũ Hải cảnh, trước kia Quán tiền bối đã dạy hắn, không tính là phức tạp.

Trong cơ thể thập tuyền phun trào, pháp lực tiến vào một trăm hai mươi ngân mạch, lưu chuyển khắp toàn thân.

Sau mấy chu thiên, Lý Duy Nhất dùng phương pháp đột phá dẫn đạo, ngân mạch đầu tiên phân ra một chi mạch nối liền tới thùy phổi đầu tiên.

Tiếp theo là ngân mạch thứ hai phân ra chi mạch.

Ngân mạch thứ ba phân ra chi mạch…

Đây là một quá trình chậm rãi và mệt mỏi.

Mỗi một ngân mạch đều phải phân ra một chi mạch, nối liền với khí hải tương lai.

Những chi mạch này được gọi là Huyền Kiều.

Như dây đàn nối liền khí hải và ngân mạch.

Một khi gián đoạn, như công dã tràng.

Bởi vậy rất nhiều võ tu trước khi xung kích cảnh giới đều phải ăn Ngũ Hải Đan, cung cấp đầy đủ tinh lực và pháp lực hỗ trợ. Đồng thời, Ngũ Hải Đan còn hàm chứa lực lượng rèn luyện phổi, có thể dễ dàng mở khí hải hơn.

Xa xa.

Tả Khâu Bạch Minh nhìn Lý Duy Nhất, dùng pháp khí truyền âm:

- Hắn nhìn như đang đả tọa, thực chất là đang vấn tâm. Một ngày sắp tới, khó khăn đây! Sinh tử vận mệnh, nằm trong ý niệm của hắn.

- Chỗ này cách chân núi đã rất gần, nếu muốn chạy, chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Tả Khâu Lam Lam nói.

Tả Khâu Bạch Minh châm biếm nói:

- Lấy tu vi của hắn, chỉ dựa vào ngươi sao? Ngươi nghĩ xem tại sao hắn lại ngồi xa như vậy? Nghỉ ngơi bình thường, chẳng phải nên ở ngay cạnh chúng ta sao? Hắn đang thăm dò chúng ta, nếu chúng ta chạy, tức là chúng ta chột dạ. Khi đó, hắn có thể không chút hổ thẹn mà giết chúng ta. Người có phẩm cách như hắn, muốn đột phá rào cản đạo đức này, cần phải có lý do.

- Sư huynh, có phải huynh suy nghĩ quá sâu rồi không? Ta cảm thấy Tư Mã Đàm không phải loại người đó.

Tả Khâu Lam Lam nói.

Tả Khâu Bạch Minh kích động nói:

- Suy nghĩ quá nông cạn, cái giá phải trả còn chưa đủ lớn sao? Đừng coi thường nhân tính, mạng chỉ có một mà thôi. Ngươi chính là không chịu hi sinh đúng không? Ta thấy ngươi rất khâm phục hắn, sắp coi hắn như thánh nhân rồi!

- Ta…

Trong lòng Tả Khâu Lam Lam giãy giụa, rơi vào nỗi đau vô tận.

Lý Duy Nhất hoàn thành việc xây dựng một trăm hai mươi Huyền Kiều, tinh lực tiêu hao nghiêm trọng, tinh thần căng thẳng.

Nếu đột phá thất bại, sẽ phải chờ thêm một năm.

- Bắt đầu thôi!

Trong cơ thể, thập tuyền điên cuồng phun trào, pháp lực lấy tốc độ nhanh nhất trào về một trăm hai mươi Huyền Kiều.

Lộ tuyến Huyền Kiều mỗi cái mỗi khác, giống như trăm sông đổ về biển, thẳng hướng thùy phổi ở trung tâm.

Khoảnh khắc này, hô hấp của Lý Duy Nhất trở nên vô cùng chậm rãi, khí lưu xung quanh phun trào, cành lá lay động.

Một cảm giác đau đớn và sưng trướng mãnh liệt chưa từng có bùng phát ở phổi, lồng ngực như muốn nổ tung.

- Bịch! Bịch…

Thùy phổi nhảy lên nhanh chóng và kịch liệt như trái tim.

Rầm!

Cơ thể chấn động kịch liệt, tất cả pháp lực có một chỗ xả ra, tràn vào thế giới nội sinh trong thùy phổi, khiến thế giới nội sinh ngày càng khổng lồ.

- Khí hải đã mở!

Lý Duy Nhất vội vàng nuốt Ngũ Hải Đan và một cây dị dược nhiễm tiên hà, đồng thời thôi động lực lượng không gian của Xá Lợi Phật Tổ, để mở rộng thế giới nội sinh trong thùy phổi.

Hắn biết, khí hải đầu tiên của mỗi võ tu, lớn nhỏ đều không giống nhau.

Khai phá càng lớn, hiển nhiên càng có ưu thế.

Võ tu thất tuyền đột phá Ngũ Hải, khí hải đầu tiên hầu như chỉ có một phương.

Võ tu bát tuyền đột phá Ngũ Hải, có thể đạt đến hai phương.

Võ tu cửu tuyền đột phá Ngũ Hải, thì ba phương trở lên.

Cùng cảnh giới, mức độ pháp khí hùng hậu của võ tu chênh lệch đạt đến mấy lần.

Chênh lệch chiến lực có thể thấy rõ.

Sau ba nhịp hô hấp, khí hải đầu tiên của Lý Duy Nhất đạt đến một phương.

Sau bảy nhịp hô hấp, đạt đến hai phương.

Sau một khắc, mở rộng đến bảy phương.

Tốc độ mở rộng chậm lại, ngày càng gian nan.

Bởi vì không gian của thế giới nội sinh càng lớn, pháp khí bên trong càng loãng.

Lý Duy Nhất đã không ngừng điều động pháp lực, chuyển hóa chúng, nhưng vẫn còn xa mới đủ.

Đối với võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng mà nói, từ đột phá đến khi pháp khí lấp đầy khí hải, rồi đến khi pháp khí được rèn luyện hoàn toàn, quá trình này thường thường cần vài tháng thời gian.

Ngay khi Lý Duy Nhất dốc toàn lực xung kích phương thứ tám.

Một đôi tay mềm mại mịn màng, đột nhiên vòng lên cổ hắn, có người ngồi vào lòng hắn, chóp mũi truyền đến hương thơm, thân thể mềm mại có cảm giác đàn hồi và ấm áp.

- Tình huống gì đây?

Lý Duy Nhất sớm đã phóng ra bảy con Phượng Sí Nga Hoàng hộ pháp, sao lại có người tiếp cận mình?

Hắn không thể phân tâm, tiếp tục xung kích phương thứ tám.

- Bịch!

Lý Duy Nhất mơ hồ cảm ứng được, có người ra tay đánh ngất nữ tử trong lòng hắn. Trong lòng hiếu kỳ, nhưng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó dốc toàn lực xung kích khí hải.

Sau một canh giờ, kích thước khí hải cố định ở mười phương.

Dần dần, ý thức của hắn trở về thân thể, mở to mắt. Chỉ thấy Tả Khâu Lam Lam quần áo không chỉnh tề hôn mê trong lòng hắn, có cảm giác giống như “làm việc quá sức”.

Chuyện này nếu bị người khác nhìn thấy, nhảy xuống sông cũng không gột rửa sạch được.

Ẩn Nhị Thập Tam và một thân ảnh gầy yếu mặc Thệ Linh Nhân Bì, ngồi trên tảng đá cách mấy trượng, đang truyền âm trao đổi chuyện gì đó.

Thấy hắn mở mắt, hai người lập tức nhìn qua.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters