Tiếng thét kinh hãi và nguyền rủa vọng ra từ trong lòng đất đang lật úp ở đằng xa.
Thạch Lục Dục bị hất tung lên như con khỉ, rồi lại rơi xuống đất, thân thể hắn không còn tự chủ được nữa.
Giữa không trung, từng dòng sông pháp khí uốn lượn cuồn cuộn, như những giao long có trí tuệ, quấn lấy và trấn áp hắn.
- Hống!
Trong thời khắc sinh tử, Thạch Lục Dục rống dài, toàn thân phun ra ngọn lửa xanh lục, bốc thẳng lên trời.
Hắn phun ra từ miệng một Pháp khí hình rìu, thân rìu đỏ rực, tỏa ra vô số kinh văn huyền ảo, chém về phía những dòng sông pháp khí đang quấn chặt lấy thân thể.
Thân ảnh Ẩn Quân lấp lóe, bay lên giữa không trung, xuyên thủng tất cả kinh văn, đoạt lấy Pháp khí hình rìu vào tay.
Rầm!
Thạch Lục Dục không thể chống lại hàng chục dòng sông pháp khí, thân thể gầy gò như củi khô của hắn bị trấn áp chặt xuống đất.
Càng giãy giụa, hắn càng bị quấn chặt hơn, khó thở đến nỗi xương cốt kêu răng rắc.
Thạch Lục Dục rên rỉ thảm thiết, kêu lớn:
- Ta phục rồi, ta phục rồi, thu thuật pháp lại đi!
Trên ngọn đồi khác cách đó không xa, Lý Duy Nhất nhìn về phía mảnh đất tan hoang nơi Thạch Lục Dục bị trấn áp, trong lòng hắn chấn động, cảm xúc cuộn trào.
Chỉ một cái vung tay, trời đất điên đảo, trấn áp cả nhân vật cấp Giáp Thủ.
Tu vi của Ẩn Quân đã đạt đến cảnh giới nào rồi?
Thạch Lục Dục vốn đã thâm bất khả trắc, chỉ chớp mắt có thể độn thổ xa trăm trượng, ngọn lửa xanh lục hắn tu luyện có thể thiêu đất thành tro, nhưng lại không có một chút sức phản kháng nào.
Ẩn Nhị, Ẩn Thập Tam, Ẩn Nhị Thập Tam, Ẩn Nhị Thập Tứ, ánh mắt bọn hắn nóng bỏng, đầy khao khát và hướng tới.
Ẩn Quân xách chiến phủ dài năm thước, bước tới:
- Không trốn nữa sao?
- Trốn không thoát được!
Thạch Lục Dục hối hận khôn nguôi, rất muốn tự vả mình hai bạt tai.
Sớm biết thế, đã không nên truy tìm tới đây, thậm chí không nên đến Không Gian Tiên Giới. Suy đi tính lại, căn nguyên vẫn là không nên đưa Lý Duy Nhất đến Ẩn Môn, tự mình chôn họa lớn.
Ẩn Quân nói:
- Nếu đã thành thật rồi, vậy giúp hắn giải Lục Dục Phù trước đi.
- Không được!
Thạch Lục Dục điên cuồng lắc đầu, nghiến răng nói:
- Không giúp hắn giải Lục Dục Phù, có lẽ bản Pháp Vương còn có thể sống. Một khi giúp hắn giải rồi, chắc chắn sẽ chết.
Ánh mắt Ẩn Quân hơi trầm xuống, chiến phủ đè lên ngực Thạch Lục Dục, khiến từng chiếc xương sườn của hắn lún xuống đến cực hạn:
- Chỉ cần bản tọa dùng thêm chút lực nữa, xương cốt của ngươi sẽ gãy mười mấy khúc. Thùy phổi và khí hải, e rằng cũng không giữ được.
Mặt Thạch Lục Dục lúc đỏ lúc tím vì nín thở, mắt trợn tròn, nhưng cứng rắn không chịu mở miệng.
- Không ngờ vẫn là một kẻ cứng đầu.
Tên Man tặc tham sắc như quỷ đói này, lại cứng cỏi hơn dự liệu của Ẩn Quân. Thế là hắn cầm chiến phủ, mũi rìu lơ lửng giữa hai chân Thạch Lục Dục:
- Kẻ như ngươi, nếu bị thiến, chắc hẳn sẽ khó chịu hơn cả cái chết nhỉ?
- Ngươi…
Thạch Lục Dục kinh hãi, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh, hắn thê thảm rống lên:
- Thiến thì thiến, có gì ghê gớm đâu. Kể từ khi ta bước ra khỏi Lang Quật, thứ này đã phế rồi, giữ nó để làm gì?
Chịu đựng sỉ nhục to lớn, tôn nghiêm bị chà đạp, vết thương nhiều năm bị chính mình lột trần, hắn vừa khóc vừa ngâm nga:
- Xuân đi hoa còn đó, người đến chim chẳng kinh.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết Lang Quật có ý nghĩa gì, hắn vội bước đến sau lưng Ẩn Quân:
- Không thể tin hắn, mấy tháng trước vị Lục Dục Pháp Vương này còn đang có ý đồ với Dương Thanh Khê!
Thạch Lục Dục nói:
- Nói bậy! Rõ ràng là ngươi muốn thưởng, muốn làm nàng suối chảy róc rách.
Lý Duy Nhất cảm thấy từng ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía mình, hắn vội vàng nói:
- Vu khống, hắn vu khống ta! Là bọn họ cứ khăng khăng muốn ban thưởng.
- Ở Trường Lâm Bang, ngươi không chủ động đòi hỏi sao? Lão tử nhớ rất rõ ràng!
Thạch Lục Dục gào lên.
Lý Duy Nhất có cảm giác như tự mình rước họa vào thân, chuyện này rất khó giải thích rõ ràng, hơn nữa càng giải thích lại càng có khả năng bị hiểu sai, hắn trấn định nói:
- Khi đó ta chỉ là cố ý làm ra vẻ mà thôi.
Nói xong hắn nhanh chóng lùi lại.
Nhưng lại nghe Ẩn Nhị Thập Tứ ở bên cạnh đột nhiên khẽ hỏi:
- Suối chảy róc rách là có ý gì?
Lý Duy Nhất cũng không biết nàng thật sự không hiểu, hay cố ý trêu chọc, hắn nói:
- Ta với Dương Thanh Khê không đội trời chung. Nếu có một ngày nàng rơi vào tay ta, nhất định sẽ khiến nàng máu chảy thành suối, nước mắt như mưa.
Sắc mặt Ẩn Nhị và Ẩn Thập Tam đều rất không tự nhiên.
Dương Thanh Khê vẫn là hoàng hoa khuê nữ, lời này khiến người liên tưởng rất nhiều…
Ẩn Nhị Thập Tam nghiêm nghị nói:
- Không đơn giản như vậy đâu. Tu vi của Dương Thanh Khê rất mạnh, Thuần Tiên Thể cửu tuyền, rất có thể là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ của tông môn, tâm trí và thủ đoạn cũng xuất chúng. Muốn khiến nàng suối chảy róc rách, thật sự không phải chuyện dễ dàng.
- Ngươi thật sự không hiểu sao?
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm Ẩn Nhị Thập Tam, sắc mặt hắn khó mà giữ được vẻ tự nhiên, thực sự không muốn dây dưa vào chủ đề này nữa.
Ẩn Nhị hiến kế:
- Hay là cũng gieo cho hắn một Lục Dục Phù?
Thạch Lục Dục sợ đến tái mặt, hắn vội vàng nói:
- Ta thật sự không lừa người! Nếu không phải thời khắc sinh tử, nam nhân nào lại nói ra loại ẩn tật mất hết mặt mũi, tôn nghiêm bị hủy hoại như vậy chứ? Ngươi có không? Ngươi có không… Các ngươi có không? Chỉ cần các hạ lấy Cửu Lê Thần lập thệ, tha cho ta một mạng, ta lập tức giúp hắn giải Lục Dục Phù.
Ẩn Quân không lập thệ, cũng không thi triển Lục Dục Phù, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Cả thảo nguyên yên tĩnh lạ thường.
Đến cả gió cũng biến mất!
Rầm rầm rầm!
Mặt đất khẽ rung động, ngày càng kịch liệt hơn.
Sau vài nhịp thở, mặt đất như hóa thành những con sóng nhấp nhô, mọi người đứng trên đó, lúc thì như lên đỉnh núi, lúc lại như rơi xuống vực sâu.
- Oa! Oa! Oa…
Dưới lòng đất truyền đến từng tiếng gầm trầm đục, như tiếng sói tru, tựa như hổ gầm, lại như long ngâm.
Thạch Lục Dục đang bị trấn áp dưới đất mắt sáng rực, đầy vẻ vui mừng, sau đó thoải mái cười lớn:
- Các ngươi chết chắc rồi, chết chắc rồi, Ha ha!
Ầm!
Cách đó vài chục trượng, hai ngọn đồi nhỏ nổ tung, lượng lớn đất đá và cỏ dại bay vọt lên trời.
Tám con đồng lang đầu rồng to như núi, từ dưới lòng đất xông ra, trên người chúng tỏa ra khí tức tanh tưởi nồng nặc. Mỗi con dài từ hai mươi đến ba mươi mét, nanh vuốt sắc bén, tràn đầy cảm giác lực lượng bùng nổ.
Đầu rồng hùng vĩ, thân sói phủ vảy màu cổ đồng, đôi mắt bốc cháy ngọn lửa.
Những người Ẩn Môn đứng trước chúng, nhỏ bé như vài que diêm.
Chúng đã hấp thu Long Hồn, nuốt không chỉ một loại máu cổ tiên cự thú, trong Địa Lang Vương Quân, chúng được gọi là Địa Long, công thành bạt trại không gì cản nổi.
- Lạch cạch lạch cạch!
Tiếng xích sắt vang vọng mây xanh.
Trên cổ tám con Địa Long Lang đều đeo hai sợi xích sắt to bằng miệng bát, nối liền với xe ngựa tương đương cung điện từ dưới lòng đất xông ra.
Chiếc xe ngựa vuông vức bảy trượng, bản thân nó là một Pháp khí, như một cung điện, bao phủ trong kinh văn và pháp khí sáng rực.
Khí tức trong xe cường đại như Thần Linh giáng thế, thậm chí còn hùng hậu và đáng sợ hơn tám con Địa Long Lang kia cộng lại.
Người điều khiển xe chính là Thạch Cửu Trai.
Thân hình khôi ngô cường tráng của hắn, ngạo nghễ đứng trên thành xe, tay cầm trường tiên tỏa ra tia chớp màu tím, cười lớn nói:
- Lục Sắc, chẳng lẽ bầy sói đã không thể thỏa mãn được ngươi, đây là đang thử độ lỏng chặt của khe nứt đại địa à?
Thạch Lục Dục đang nằm bẹp trên đất không thể nhúc nhích gào lên:
- Đừng có nói nhảm nữa, mau ra tay đi! Lão tử sắp bị hành đến chết rồi! Đại Lão Gia, cứu mạng!
Sắc mặt đám người Ẩn Môn đều biến đổi kịch liệt.
Ẩn Nhị và Ẩn Thập Tam có tu vi cao, hiểu biết về thiên hạ nhiều hơn, thậm chí còn không dám thở mạnh.
Ngay cả Lý Duy Nhất, một võ tu mới đến thế giới này vài tháng, cũng biết rõ uy danh lẫy lừng của Đại Lão Gia.
Hắn là nhân vật số hai của Địa Lang Vương Quân, thậm chí đa số thời gian đều là hắn chấp chưởng Địa Lang Vương Quân, thống nhất bố trí mọi sự việc.
Lý Duy Nhất lén nhìn Ẩn Quân, thấy ánh mắt hắn ở dưới mặt nạ kim loại vẫn luôn bình tĩnh, lúc này mới ổn định lại tâm trạng.
Rõ ràng ở trong xe, nhưng giọng nói của Đại Lão Gia lại từ bốn phương tám hướng truyền đến, thanh âm nhạt nhẽo:
- Không hổ là Ẩn Môn của Thiên Vạn Cổ Tộc, chỉ cần hơi lộ mặt một chút, liền xuất hiện nhân vật như ngươi. Xưng hô thế nào?
Ẩn Quân nói:
- Ẩn Quân.
- Ẩn Quân, lão phu được mời vượt vạn dặm đến gặp ngươi. Bây giờ có phải đến lượt ngươi lên xe gặp ta rồi không?
Trong giọng nói của Đại Lão Gia toát ra vẻ cường thế, lời lẽ sắc bén, muốn giành lấy nhiều quyền chủ động hơn trước cuộc đàm phán bí mật này.
Ẩn Quân không lên xe, hắn chắp tay sau lưng cười nói:
- Ở Lê Châu, Cửu Lê Tộc mới là chủ nhân. Đại Lão Gia đến, nếu là khách, chúng ta vô cùng hoan nghênh. Nếu là địch… e rằng sẽ không trở về Thục Châu được nữa!
- Ha ha, khẩu khí thật lớn.
Sau tiếng cười, trong xe yên lặng trong chốc lát, sau đó như sấm sét nổ vang giữa trời:
- Cửu Lê Tộc các ngươi căn bản không có thành ý!
Ẩn Quân lấy một chiếc hộp kim loại dài hai thước từ Túi Càn Khôn ra, nâng niu trong lòng bàn tay:
- Lợi ích đủ lớn, chính là thành ý.
Đại Lão Gia thu lại giận dữ, giọng nói nhanh chóng vang lên:
- Chẳng lẽ vật trong hộp này là…