Thiền Hải Quan Vụ bố cục (1)

Thương Lê nhanh chóng tới nơi, chuyện này nằm ngoài dự liệu của Lý Duy Nhất.

Triệu Tri Chuyết cũng không rõ vấn đề nằm ở đâu, rõ ràng Thương Lê không có trong doanh trại.

Hắn vội vàng tiến lên:

- Thiếu tộc trưởng, việc này là do Triệu Tri Chuyết gây ra, không liên quan đến người khác, tất cả tội lỗi trừng phạt một mình ta gánh vác…

- Ta biết là ngươi!

Giọng Thương Lê vang vọng trong thung lũng, ánh mắt chuyển sang Triệu Tri Chuyết, liếc mắt đã nhìn thấu tu vi của đối phương khôi phục, sâu trong đồng tử lộ ra vẻ suy tư:

- Lão Triệu, ngươi là lão nhân trong tộc, từng vì bộ tộc Thương Lê tranh giành vinh dự, đổ máu và nước mắt, sao lại không phân biệt được đúng sai về nhân cách phẩm hạnh như vậy?

Triệu Tri Chuyết không rõ vì sao Lý Duy Nhất muốn bắt Kỳ San San, nhưng hắn lại rất rõ phẩm hạnh và cách đối nhân xử thế của đối phương, đang định phản bác.

Nhưng Lý Duy Nhất mở miệng trước:

- Thương Lê, ngươi thật sự không biết nàng là ai sao? Nếu không phải tu vi, tâm trí, thủ đoạn của nàng đều cực kỳ nguy hiểm, ta há sẽ dùng hạ sách này?

Lý Duy Nhất không dám đối đầu với Thiền Hải Quan Vụ đang ẩn mình trong cơ thể Kỳ San San ngay trong quân doanh, nguyên nhân chủ yếu là ở đó, Kỳ San San có vô số thủ đoạn đẩy hắn vào chỗ chết.

Thậm chí không cần binh đao nhuốm máu.

Nếu để bí mật Thiền Hải Quan Vụ trở về bị lộ ra trong quân doanh, hậu quả còn tồi tệ hơn, rất có thể sẽ thành lưỡng bại câu thương.

Dù để Triệu Tri Chuyết đi bắt, theo Lý Duy Nhất thì khả năng đối phương không thể trở về cũng rất lớn.

Triệu Tri Chuyết đương nhiên hiểu rõ hiểm nguy trong đó, không biết lá bài tẩy của Kỳ San San là gì, nhưng hắn biết Lý Duy Nhất đã mạo hiểm cực lớn, bỏ ra số tiền khổng lồ để giúp hắn khôi phục tu vi, vậy thì việc cần làm sao có thể đơn giản?

Việc đơn giản thì không cần tốn công sức lớn như vậy, cũng sẽ không đến lượt hắn làm.

Thương Lê nói:

- Ta biết nàng là ai, ta cũng biết các ngươi đến từ đâu, chuyện xảy ra trên Chiến Hạm Thanh Đồng, nàng đã kể hết cho ta nghe. Lý Duy Nhất, chỉ có đối xử chân thành với người khác, người khác mới chân thành với ngươi. Trên thuyền, nàng đâu chỉ cứu ngươi một lần? Nàng là ân nhân cứu mạng ngươi, nhưng thủ đoạn của ngươi, có phải quá không quang minh lỗi lạc rồi không?

Cái này hoàn toàn không giống việc Thiền Hải Quan Vụ có thể làm được!

Lý Duy Nhất nhìn Kỳ San San, trong lòng nghi ngờ.

Ngay cả bí mật trên Chiến Hạm Thanh Đồng, Thương Lê cũng đã biết, dường như bốn chữ “Thiền Hải Quan Vụ” cũng không có gì không thể nhắc đến.

Hắn nói:

- Nàng cũng nói cho ngươi biết bí mật chuyện Thệ Linh của Thiền Hải Quan Vụ ký sinh trong cơ thể nàng sao?

Thương Lê rõ ràng không biết chuyện này, khẽ cau mày:

- Thiền Hải Quan Vụ nào?

- Ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, còn có người thứ hai dám xưng cái tên này sao?

Lý Duy Nhất nói.

Kỳ San San bước đến giữa hai người, bực bội nói:

- Thật ra đó chỉ là một hiểu lầm! Duy Nhất, San San tỷ có thể nói rõ cho ngươi biết, tỷ cũng không rõ Bạch Cốt Yêu Ma đó có còn ẩn mình trong cơ thể tỷ không, nếu nàng thật sự ở đây, chẳng lẽ Thương Lê lại không biết? Nói không chừng nàng đã rời đi từ lâu rồi!

Lý Duy Nhất quyết bắt giữ Kỳ San San, chính là muốn biết Thiền Hải Quan Vụ có năng lực rời khỏi cơ thể nàng, lộ diện giữa thiên địa hay không.

Nếu không ở trong cơ thể Kỳ San San, hắn sẽ có mục tiêu để khóa chặt, nhiều nghi ngờ trong lòng cũng được giải đáp.

Thương Lê đương nhiên cũng cực kỳ kiêng kỵ với Cổ Thiên Tử trong truyền thuyết, nói:

- Ta có thể nói rõ cho ngươi biết, bất kỳ Thệ Linh nào dám ký sinh trong cơ thể San San, ta cũng sẽ khiến nó hồn phi phách tán.

- Ta không cho rằng ngươi có thể nhìn thấu thủ đoạn của Thiền Hải Quan Vụ. Ta cũng không cho rằng, một người đã động tình còn có thể ra tay tàn nhẫn.

Lý Duy Nhất nói.

Dựa theo những lời Thiền Hải Quan Vụ nói trên Chiến Hạm Thanh Đồng, Lý Duy Nhất biết rõ, một khi tu vi của nàng hơi khôi phục, đó chính là ngày chết của hắn.

Huyết dịch và hồn linh, sẽ bị nàng nuốt chửng hoàn toàn. (*nguyên tác là hồn linh, chứ không phải linh hồn, nên mình để theo nguyên tác nhen)

Cơ hội sống sót duy nhất, chính là ra tay tiêu diệt nàng trước khi nàng hành động.

Đây là một cuộc đối đầu sinh tử chạy đua với thời gian, dù cho hiện tại Thiền Hải Quan Vụ chưa đủ mạnh, nhưng lấy năng lực của Cổ Thiên Tử, loại cảm giác trấn nhiếp và nguy hiểm đó không phải bất kỳ kẻ địch lộ mặt nào cũng có thể sánh bằng.

Nàng không ra tay thì thôi, một khi ra tay, Lý Duy Nhất không cho rằng thủ đoạn non nớt của mình có thể thoát khỏi kiếp nạn.

Kỳ San San trở lại bên cạnh Thương Lê:

- Đều là hiểu lầm do Bạch Cốt Yêu Ma gây ra mà thôi! Lý Duy Nhất chỉ là một tiểu tử còn đang học đại học năm thứ hai, có thể có tâm tư xấu xa gì chứ? Bỏ qua đi!

- Việc này ngươi đừng quản!

Ánh mắt Thương Lê tập trung vào Lý Duy Nhất, cánh tay run lên, ngân thương đột nhiên bộc phát năng lượng, pháp khí hóa thành thực chất, biến thành sóng nước ngập trời, tràn ngập cả thung lũng, cuồn cuộn lao về phía Lý Duy Nhất.

Cát bay đá chạy, cây cối bật gốc.

- Làm sai chuyện, thì phải trả giá.

Ào!

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt đột ngột biến đổi, thân thể đứng không vững, như đang ở giữa biển rộng mênh mông, sóng lớn cuộn trào, muốn xé nát hắn thành từng mảnh.

Triệu Tri Chuyết lập tức xông lên, nhưng bị Thương Lê vung tay áo đánh bay, thân thể đâm vào vách đá.

- Keng!

Lý Duy Nhất lùi liên tiếp ba bước, ổn định thân hình, không chút do dự rút Hoàng Long Kiếm ra, nắm chặt trong tay.

Pháp khí Ngũ Hải cảnh dồn vào trong kiếm.

Hoàng Long Kiếm xuất hiện biến hóa kịch liệt chưa từng có, thân kiếm bằng đồng mọc ra vô số vảy, tiếng long ngâm vang vọng giữa các ngọn núi.

- Thái Ất Khai Hải!

Ánh mắt hắn sắc bén, đứng tấn cung bộ, hai chân chìm xuống đất, chém ra một kiếm.

- Gào!

Một long ảnh sáng rực, cùng với kiếm khí bay ra, tách đôi luồng sóng pháp khí khổng lồ đang tràn ngập thiên địa.

Đầu rồng hiện hình rõ nét, tiếng long ngâm vang vọng chói tai, bay thẳng về phía Thương Lê.

Thương Lê khẽ “ồ” một tiếng, một bức tường pháp khí hình cầu từ trên người bay ra, đánh tan đầu rồng.

Dù chỉ muốn trừng phạt một chút để cảnh cáo, nhưng lại bị phá vỡ, phản công đến trước người, thực sự nằm ngoài dự liệu của hắn.

Theo lời Kỳ San San, Lý Duy Nhất chỉ mới tu luyện hơn nửa năm mà thôi.

Điều này làm sao có thể?

Cách nơi đây bảy dặm.

Cường giả Đạo Chủng cảnh của Trần gia là Trần Thiên Xích, cảm nhận được pháp khí ba động khác thường, tai nghe thấy tiếng long ngâm theo sau, lập tức dừng bước kết thủ ấn.

Trong rừng rậm phía sau hắn, Thiết Y Quân của Tam Trần Cung khoác Thiết Bố Chiến Y, toàn bộ thu liễm khí tức, từ từ cúi thấp người, lặng lẽ chờ đợi chỉ thị tiếp theo.

- Là ba động pháp khí của Thương Lê! Toàn quân cùng nhau thôi động phù văn trên Thiết Bố Chiến Y, hóa sương hành quân, tiềm nhập qua đó xem sao.

Trần Thiên Xích nói.

Đội quân này của bọn họ chính là Doanh Ảnh trong Thiết Y Quân, từ đầu bên kia của Mãng Sơn Sơn Mạch vòng qua. Chuẩn bị mai phục trong rừng rậm bên ngoài Diêu Quan, phát động tập kích bất ngờ vào thời khắc then chốt.

Theo vô số phù văn trong rừng sáng lên, lực lượng của phù chú phát sinh cộng hưởng, tất cả quân sĩ đều biến mất một cách kỳ lạ, hóa thành một lớp sương mờ nhạt không phát ra bất kỳ âm thanh hay khí tức nào, lan tràn về phía thung lũng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters