Giết ra khỏi vòng vây

Thương Lê lập tức đưa Kỳ San San đang ngất xỉu vào túi trùng.

Khoảnh khắc tiếp theo.

- Hô!

Cơn gió lốc cuồng bạo như đao như kiếm thổi dọc theo thung lũng.

Trong gió lốc có một bóng đen xuất hiện.

Chính là cao thủ Đạo Chủng cảnh của Tam Trần Cung… Trần Thiên Xích, thiết quyền của hắn đập xuống, muốn tốc chiến tốc thắng kết liễu vị thiên kiêu số một của Cửu Lê Tộc này.

- Ngao!

Ánh sáng từ trong cơ thể Thương Lê phóng thích ra, chiếu sáng đêm tối thành ban ngày.

Một tiếng hổ gầm chấn động khiến vách đá nứt ra, chiến pháp ý niệm Bạch Hổ lan tràn, vươn cự trảo va chạm với Trần Thiên Xích đang tập kích tới.

Một tiếng nổ vang, Thương Lê bay ngược sáu bảy trượng, trên ngân giáp của hắn tuôn ra vô số kinh văn, hoàn toàn hóa giải quyền kình của Trần Thiên Xích.

- Đạo Chủng cảnh cũng chỉ như thế.

Thương Lê cười lạnh, giả bộ nhẹ nhàng như không, đồng thời nhanh chóng trấn áp huyết khí cuồn cuộn trong cơ thể.

- Không hổ là Thuần Tiên Thể bách mạch toàn ngân, chiến lực quả nhiên phi phàm. Nhưng ngươi không cần hô lớn như vậy, phạm vi ba dặm đều bị phù văn bao phủ, động tĩnh ở đây, Thành Diêu Quan không thể cảm nhận được.

Thân hình Trần Thiên Xích như điện, lại tập kích tới lần nữa.

Thương Lê không cứng đối cứng với hắn, vừa đánh vừa lùi, đuổi theo Thiền Hải Quan Vụ và những người khác.

Phía trên thung lũng, sương mù mỏng tản đi, hai quân trận hiện ra.

Quân trận sắp xếp chỉnh tề, mỗi người đều mặc Thiết Bố Chiến Y.

Bọn hắn đồng loạt điều động pháp khí trong cơ thể, rót vào trận pháp, kích hoạt một Pháp khí hình chùy.

Chiến chùy lớn như chum nước, lơ lửng giữa không trung, bùng nổ ánh sáng tím, dưới sự điều khiển của mấy lão giả trong chiến trận, công kích Châu Ngô Thú đang lao đi nhanh nhất ở phía trước.

Phù văn vẫn chưa ổn định hoàn toàn, không thể để chúng tiếp cận biên giới.

Chiến chùy như ngôi sao màu tím sáng chói, từ trên trời đập xuống.

Ầm!

Thân hình Châu Ngô Thú nhảy ngang, tránh khỏi chiến chùy, vách núi đá bên cạnh bị công kích sụp đổ diện rộng, đất rung núi chuyển.

Lý Duy Nhất ngoảnh đầu nhìn lại, không thấy tung tích của Ẩn Cửu và Triệu Tri Chuyết, chỉ nghe thấy tiếng chiến đấu không ngừng vang vọng.

Đồng thời liên tục có thi thể quân sĩ rơi xuống từ vách núi phía trên thung lũng, tiếng kêu thảm thiết ai oán.

- Kẻ địch không biết thực lực của chúng ta, chuẩn bị rất không đầy đủ, có lẽ là bố trí vội vàng. Chúng ta nên giết ngược lại, liên thủ phá vỡ quân trận của chúng, nhất định có thể trọng thương địch nhân.

Lý Duy Nhất một tay cầm Hoàng Long Kiếm, một tay cầm Hắc Thiết Ấn.

Hắn không muốn bỏ lại đám người Thương Lê, Triệu Tri Chuyết.

- Cách phá địch tốt nhất là xông ra khỏi phạm vi phù văn do đối phương thiết lập, sau đó dựa vào ba động chiến đấu kịch liệt để dẫn dụ quân đội Cửu Lê Tộc từ Thành Diêu Quan đến, tiêu diệt hết Thiết Y Quân của Tam Trần Cung.

- Đưa thiết ấn cho ta!

Ánh mắt Lê Lăng sâu thẳm, nhìn chằm chằm phía trước, thấy được từng phù văn mà người thường không thể nhìn thấy ở biên giới vụ vực.

Nhận lấy Hắc Thiết Ấn từ tay Lý Duy Nhất, nàng nhẹ nhàng bay lên, cách mặt đất mười mấy trượng, tìm thấy chỗ phù văn yếu nhất, pháp lực hùng hậu đánh vào thiết ấn, vung nó ra ngoài.

Hắc Thiết Ấn rời tay, nhanh chóng phóng đại, bắn ra mười mấy tia sét màu tím to lớn, đan xen trong thung lũng.

Ầm ầm!

Tiếng sấm chói tai vang vọng lặp đi lặp lại trong thung lũng.

Hắc Thiết Ấn to mấy trượng, đánh cho phù văn bao trùm thiên địa hiện ra. Sau đó lớp sương mù mỏng manh kia như giấy, bị xé toạc, tạo thành một lỗ hổng khổng lồ giữa không trung.

- Thì ra nó dùng như vậy, uy năng thật lớn.

Châu Ngô Thú nhảy vọt lên, chở Lý Duy Nhất xông ra khỏi lỗ hổng phù văn.

Lý Duy Nhất phóng thích pháp khí, thu hồi Hắc Thiết Ấn.

Hương thơm bay tới, Lê Lăng đáp xuống lưng Châu Ngô Thú.

Khí tức mạnh mẽ trên người nàng biến mất, hai chân đứng không vững, may mắn Lý Duy Nhất đã kịp đỡ lấy nàng, nếu không nàng đã rơi khỏi lưng thú.

- Ngao!

- Ngao!

Sau khi xông ra khỏi vụ vực, Châu Ngô Thú lập tức rống to.

Âm thanh thừa sức truyền đi mấy chục dặm.

Nó rất có linh tính, trí tuệ cực cao, người trong bộ tộc Thương Lê có thể dựa vào tiếng gầm của nó để phán đoán Thương Lê có gặp nguy hiểm hay không.

Lấy năng lực của các cao thủ đỉnh cao, bọn họ sẽ nhanh chóng chạy đến.

Trong chiến trận, một lão giả của Trần gia biến sắc:

- Chết tiệt, sao ở đây lại hội tụ nhiều cao thủ như vậy? Lại bị bọn họ phá vỡ phù văn trốn thoát, nữ nhân kia là người của Lôi Tiêu Tông sao?

- Thất sách rồi, không nên rắc rối thêm, cuộc săn giết đã thất bại, nhanh chóng rút lui.

- Cửu Lê Tộc đã tập kết lượng lớn cao thủ ở Thành Diêu Quan, rất nhanh sẽ đến đây.

- Nếu không muốn toàn quân bị diệt, vậy thì phân tán ra, trốn sâu vào Mãng Sơn Sơn Mạch, hoặc trốn vào Vong Giả U Cảnh.

- Ai cùng lão phu truy đuổi hai người trên lưng Châu Ngô Thú kia?

Cục diện chiến trường xoay chuyển quá nhanh, Trần Thiên Xích không ngờ mấy người ở đây ai nấy đều có chiến lực phi phàm, kinh nghiệm chiến đấu càng khủng bố.

Có người lập tức phán đoán ra phương hướng yếu nhất của vòng vây, lại cực kỳ quả quyết đập nát nó trước khi phù văn hoàn toàn ổn định.

Toàn bộ quá trình, chỉ mất hơn mười hơi thở mà thôi.

Đừng nói hắn, cho dù Giáp Thủ của Tam Trần Cung tự mình đến săn giết, cuối cùng cũng sẽ thành công dã tràng.

- Nàng rốt cuộc là ai?

Nhân vật thế hệ trước như Trần Thiên Xích, làm sao nhận biết hết được hậu bối của Cửu Lê Tộc?

Một quyền đánh lui Thương Lê, hắn chân đạp mây mù pháp khí, nhảy lên vách núi cao mấy chục trượng, truy đuổi Châu Ngô Thú đã lao vào rừng rậm.

- Trần đô thống, ngươi định đi đâu vậy? Hung uy vừa nãy đâu mất rồi?

Giọng nói cao vút của Ẩn Cửu truyền ra, chấn động khiến màn sương run rẩy.

- Xoạt!

Một chiến phủ to bằng tấm ván cửa, xoay tròn bay ra từ hướng tiếng nói vang lên, vô số kinh văn xuất hiện, ầm ầm va chạm với Trần Thiên Xích vừa nhảy khỏi mặt đất.

Chiến phủ lực nặng ngàn cân, uy thế hung mãnh, phá vỡ pháp khí hộ thể của Trần Thiên Xích.

Trần Thiên Xích xuyên thủng kinh văn mà chiến phủ mang theo, vừa đưa bàn tay đeo quyền sáo ra nắm lấy lưỡi chiến phủ.

Phía sau, một cột sáng bạc bay lên.

Thân ảnh nhanh nhẹn của Thương Lê đuổi tới, ngân thương xoay tròn đâm ra, tạo thành một vòng xoáy phong bạo đường kính mấy chục trượng, khí thế sắc bén không thể cản phá.

- Thiền Hải Quan Vụ!

- Thiền Hải Quan Vụ…

Lý Duy Nhất phát hiện Lê Lăng trong lòng hắn mắt nhắm nghiền, trên người không còn chút khí tức cường giả nào, không thể phán đoán được nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Từ từ, Lê Lăng mở mắt, ánh mắt trong suốt, thoát khỏi tay Lý Duy Nhất:

- Nàng chỉ là tàn hồn, vừa rồi để chấn nhiếp ca ca ta, còn có thúc đẩy thiết ấn phá vỡ vụ vực nên tiêu hao cực lớn, đang dốc sức khôi phục lực lượng. Nếu bây giờ ngươi ra tay, ta chưa chắc là đối thủ của ngươi.

Soạt! Soạt…

Vô số tiếng xé gió sắc bén đuổi sát phía sau, từ các hướng khác nhau.

- Nàng rốt cuộc… thôi bỏ đi, trước vượt qua cửa ải này rồi tính!

Lý Duy Nhất nói.

Bây giờ không phải lúc để giải đáp nghi vấn trong lòng.

- Vậy tiếp theo chỉ có thể dựa vào chúng ta. Thiết Y Quân của Tam Trần Cung đều tan tác về hướng này, xem ra chúng ta chỉ có thể tiếp tục trốn sâu vào Mãng Sơn Sơn Mạch, chỉ hy vọng mẫu thân ta có thể nhanh chóng chạy đến.

Lê Lăng lấy ra một cái cổ đăng bằng đồng, điều động linh quang hỏa diễm trong Ấn Đường Linh Giới, nở rộ tản mát ra.

Lập tức, cổ đăng tỏa ra từng luồng ánh sáng xanh thẳm, bao phủ Châu Ngô Thú.

- Đuổi kịp rồi!

Lý Duy Nhất để Lê Lăng điều khiển Châu Ngô Thú, còn hắn di chuyển đến phía sau, dùng pháp khí giữ vững hai chân.

Trong đồng tử của hắn, mấy mũi tên do lão giả Ngũ Hải cảnh bắn ra, xé rách màn đêm đuổi tới.

Mũi tên va chạm vào ánh sáng xanh lam do cổ đăng tỏa ra, giống như ngừng trong thoáng chốc, tốc độ chậm lại đáng kể.

Soạt soạt!

Hắn liên tục vung mấy kiếm, kiếm mang như rồng bay phượng múa, đánh bật toàn bộ mũi tên.

Giữa không trung, tiếng hú dài truyền đến, một lão giả Dị Nhân Chủng khí tức mạnh mẽ lao xuống. Hắn không có hai chân, chỉ có đôi móng vuốt tỏa ra ánh lửa sáng chói, dài cả thước, cực kỳ sắc nhọn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters