Lê Lăng hiển nhiên không hài lòng:
- Thiền Tâm, ngươi có thể gọi như vậy!
- Vậy thì gọi Thiền Vụ cô nương!
Lý Duy Nhất nói:
- Thiền Vụ cô nương, không biết ngươi định bao lâu nữa thì lấy sợi hồn linh thuộc về ngươi ở trong cơ thể ta? Lúc nào cũng bị ngươi khóa vị trí, thật sự không có chút riêng tư, cũng không có cảm giác an toàn.
- Ta lúc nào nói, đã từ bỏ Dương hôn?
Lê Lăng hỏi.
Lý Duy Nhất:
- …
- Cho ta thêm chút thời gian, ta muốn thử xem liệu mình có thể động tình không.
Lê Lăng nói.
Lý Duy Nhất bật cười:
- Đây cũng đâu phải chuyện của một mình ngươi!
- Ngươi cũng có thể thử xem, liệu có thể yêu ta không, chúng ta cùng thử?
Lê Lăng dừng bước, mắt phượng hàm tiếu, làm tan chảy sự lạnh lẽo và thờ ơ ở sâu trong đồng tử.
Lý Duy Nhất nhìn nàng một lát, có thể cảm nhận được nàng nghiêm túc, nói:
- Thiền Vụ cô nương thành tâm, ta thử một chút cũng không sao, cứ coi như là một lần tu hành trong đời. Nhưng ngươi đang chiếm thân thể của Lê Lăng, ta sợ sau đó đạo tâm đại loạn, trực tiếp yêu cả hai người. Thế thì chẳng phải rất không ổn sao?
Lê Lăng nghĩ nghĩ:
- Ngươi có thể cho ta một ít máu của ngươi, sau khi ta hấp thu, chân thân có thể vào ban đêm thoát ly khỏi thân thể Lê Lăng. Yên tâm, ta dùng đan dược đổi với ngươi, sẽ không để ngươi phải trả giá mà không có hồi báo.
- Đây rốt cuộc là kiểu yêu đương gì vậy?
Lý Duy Nhất nói.
Mắt Lê Lăng đảo loạn, đang cố gắng tìm lại cảm giác khi còn trẻ, nói:
- Tình yêu giữa Thiên Tử và phàm phu, tình yêu giữa âm và dương dường như đều có cấm kỵ, có chút không ra gì, căn bản là không hề liên quan. Nhưng không thử, làm sao biết có hợp hay không?
Hai người đi vào màn đêm, dần dần mờ mịt.
- Được, hy vọng sẽ là một kết cục tốt đẹp.
Dù Vong Giả U Cảnh quanh năm không thấy mặt trời, nhưng thực vật rậm rạp, nhiều cây đại thụ cao cả trăm mét, thân cây, cành cây, lá cây đều có màu xám tối, chúng lớn lên nhờ hấp thu âm khí kì lạ của U Cảnh.
Dãy núi cao chót vót, địa thế hiểm trở, ngay cả khi đã gần chân núi cũng có nhiều vách đá và thung lũng sâu, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ tan xương nát thịt.
Trên đường đi, Lý Duy Nhất phát hiện rất nhiều dấu vết chiến đấu.
Đại đao san bằng cây cối, chiến kiếm bổ nứt vách núi.
Nhiều nơi còn lưu lại vết máu và mảnh vỡ của y phục, Pháp khí.
Thời gian các trận chiến bùng nổ không giống nhau, có thể suy ngược lại dựa vào mức độ khô của vết máu. Trận chiến sớm nhất diễn ra cách đây một tháng, muộn nhất cũng đã là hai mươi ngày trước.
Lý Duy Nhất nói:
- Có vẻ phán đoán của chúng ta là đúng, võ tu trẻ tuổi của các thế lực lớn ở Trấn Táng Tiên, quả thật đều đi con đường này để rời khỏi Lê Châu. Nhưng tại sao lại chiến đấu trên suốt quãng đường? Là do các thế lực lớn tàn sát lẫn nhau, hay gặp phải hung hiểm trong U Cảnh?
Lê Lăng ngồi trên lưng Châu Ngô, Minh Đăng bằng đồng đặt trên đầu hổ, ánh đèn màu xanh lam bao phủ cả người và thú.
Nàng nhắc nhở:
- Có phát hiện ra điều gì kỳ lạ không?
Lý Duy Nhất gật đầu:
- Trong mấy chục dặm, chúng ta đi dọc đường đã phát hiện hơn mười dấu vết chiến đấu, nhưng lại không thấy một thi thể nào. Không thể nào tất cả thi thể đều bị đồng đội của họ mang đi, hẳn phải có thứ gì đó bị bỏ lại.
Lê Lăng dùng thanh âm của Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Các võ tu chết trong Vong Giả U Cảnh, không ít sẽ hóa thành Thệ Linh mê muội. Lực lượng hắc ám của U Cảnh sẽ xâm thực thi thể, làm ô nhiễm linh hồn của họ. Lực lượng hắc ám này đang ở ngay bên cạnh chúng ta, có mặt khắp mọi nơi.
- Ý ngươi là, các võ tu chết ở đây đều hóa thành Thệ Linh?
Lý Duy Nhất kinh hãi, vội vàng vận chuyển pháp lực, năm giác quan mở rộng ra ngoài, sợ trong bóng tối sẽ vọt ra một đám hung vật hình người đáng sợ.
Lê Lăng nói:
- Cũng không đúng! Theo lý mà nói, thi thể hóa thành Thệ Linh, ban đầu trí tuệ cực kỳ thấp, ý thức yếu ớt, sẽ luôn ở lại chỗ cũ. Nhưng dọc đường chúng ta đi, không thấy một thi thể nào. Quá sạch sẽ!
Lý Duy Nhất bị nàng nói đến mức lòng không yên, luôn cảm thấy sau lưng có gió lạnh thổi qua.
Sau khi trở lại trên lưng Châu Ngô, hắn lấy ra Pháp khí thượng phẩm Thanh Âm Phiên, tạo thành màn sáng trận pháp màu xanh.
Hàng chục Thệ Linh mặc áo giáp từ trong Âm Phiên bay ra, canh gác ở xung quanh.
Dùng Thệ Linh đối phó Thệ Linh.
Mãng Sơn Sơn Mạch dài dằng dặc, muốn đi theo con đường này ra khỏi U Cảnh đến Chi Châu, có đến hơn một ngàn dặm đường.
Trên đường đi, Lý Duy Nhất liên tục điều động pháp khí để ôn dưỡng thùy phổi và uống Kim Tuyền luyện cốt, không dám lãng phí thời gian, tích cực chuẩn bị cho việc đột phá Ngũ Hải cảnh nhị trọng.
Chỉ khi bước vào Ngũ Hải cảnh nhị trọng, tu luyện ra tam giai khí, đạt đến cấp độ chiến pháp ý niệm hóa hình, mới thực sự tiến vào hàng ngũ cao thủ hàng đầu của thế hệ trẻ.
Khi đó, đối đầu với cao thủ thế hệ trẻ, trong lòng mới có tự tin hơn.
Thiền Hải Quan Vụ ở bên cạnh thì đang hấp thu một bình máu tươi vừa lấy từ chỗ hắn.
Thân thể nàng đã ngưng tụ.
Không cần quá nhiều máu là có thể qua mặt được trật tự Dương giới, vào thời điểm ban đêm, dùng trạng thái sinh mệnh đến thế giới này.
Hai người lại đi thêm mười mấy dặm.
Từ xa, Thiền Hải Quan Vụ nghe thấy tiếng động trong bóng tối, nhìn về khu rừng rậm phía trước, cách mấy dặm, thấy được năm bóng người đang đi lại trong rừng, lúc ẩn lúc hiện.
Ngón tay khẽ búng, ánh sáng Minh Đăng u ám, bao trùm mấy trượng xung quanh vào bóng tối.
Lý Duy Nhất mở hai mắt, nhìn về hướng ánh mắt của nàng:
- Có chuyện gì vậy?
Bóng tối trong U Cảnh ảnh hưởng thị lực của võ tu rất nghiêm trọng.
Lý Duy Nhất thi triển Thông Thiên Nhãn, mới miễn cưỡng nhìn thấy từng bóng người cách xa mấy dặm.
Không bằng Thiền Hải Quan Vụ là điều rất bình thường, chỉ riêng Thiên Tử Cốt của nàng, ngay cả Trường Sinh cảnh cũng không thể theo kịp.
Lặng lẽ tiến đến cách năm người kia một dặm, cuối cùng Lý Duy Nhất cũng có thể nhìn rõ:
- Ba lão giả mặc Thiết Bố Chiến Y, tay cầm phác đao, hẳn là cường giả Ngũ Hải cảnh trong Thiết Y Quân của Tam Trần Cung. Nữ tử trẻ tuổi mặc võ bào màu trắng kia, nhìn kiểu dáng hẳn là thuộc về Tuy Tông.
Tiếng của Lê Lăng vang lên:
- Là Thịnh Điền Nhân, cao thủ trẻ tuổi của Thịnh tộc, gia tộc lớn thứ hai Tuy Tông, ở trong toàn bộ thế hệ trẻ của Tuy Tông có thể xếp vào top hai mươi.
- Người thứ năm thì càng lợi hại, tên Xích Vĩnh Thắng, cao thủ thứ hai của thế hệ trẻ bộ tộc Xích Lê, tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng.
Lý Duy Nhất liếc nhìn nàng:
- Kỳ lạ, sao năm người này lại tụ tập với nhau? Theo lý mà nói, võ tu thế hệ trẻ của các thế lực lớn đã sớm rời đi cách đây hai mươi ngày rồi, tại sao vẫn còn người ở lại?
- Ngươi thay vì hỏi ta, chi bằng tự mình đi gặp bọn họ.
Thanh âm của Lê Lăng mờ ảo, không nghe ra là ai nói.
- Đi thì đi.
Lý Duy Nhất là một người có lòng hiếu kỳ và ham muốn tìm tòi cực kỳ mạnh mẽ, kích hoạt lực lượng ẩn thân của Dạ Hành Y, giấu hai chiến binh Pháp khí trong áo choàng, lặng lẽ tiến lên.