Liên tục hai ngày, đi qua hàng chục trấn nhỏ và thôn làng, tất cả đều mười nhà trống chín, những người sống sót đều là những lão già suy yếu đã mất hết giá trị, người người gầy trơ xương.
Không thấy người trẻ tuổi nào, đàn ông đều bị tàn sát hết, phụ nữ thì bị bắt đi.
Trẻ con thì khỏi phải nói, hoặc là bị dọn lên bàn ăn, hoặc chết đói bên đường.
Ruộng đồng không có hoa màu, mọc đầy cỏ dại và cây cối cao quá đầu người, hoang vắng tiêu điều.
Đi hơn hai trăm dặm, tâm trạng của Lý Duy Nhất u uất nặng nề, cuối cùng cũng hiểu được phần nào, vì sao Cửu Lê Tộc thà rằng hàng năm cống nạp cho Quan Sơn, cũng phải cực lực tránh rơi vào chiến tranh.
Sự tàn khốc của chiến tranh, người chưa từng trải qua là tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi.
Lại đi thêm một ngày một đêm, khi gần trưa, hai người tới một trấn lớn tên Thiên Trì, nhìn thấy đám đông và sự ồn ào đã lâu không gặp.
Trấn Thiên Trì cách Lê Châu chỉ bốn mươi dặm, gần đó có mỏ khoáng lớn, lại giáp Tuy Hà, giao thông và thương nghiệp phát triển.
Trong trấn chỉ có một con phố chính, xây dựng dọc theo sông, quán ăn, tửu lầu, tiệm vải, thanh lâu, tiệm gạo... đầy đủ mọi thứ.
Tâm trạng Lý Duy Nhất nặng nề u ám đi ba ngày, chỉ mong ăn một bát mì nước để hoàn hồn, sớm đã không thể chờ đợi được nữa.
Một trấn lớn đông dân như vậy, quán mì tuyệt đối không thiếu.
Tất cả mọi chuyện, đợi ăn mì xong rồi nói.
Toàn thân Lê Lăng khoác áo choàng đen, đội mũ trùm đầu, không muốn vì Thuần Tiên Thể lộ ra mà rước lấy phiền phức không cần thiết.
Nàng ngồi đối diện Lý Duy Nhất, lặng lẽ đợi hắn, không có gọi mì.
Nàng nói:
- Nửa Chi Châu đã bị chiếm đóng, rơi vào tay thế lực bản địa mạnh nhất là Ly Tộc. Quân đội triều đình và phản quân Ly Tộc quanh năm chinh phạt, ngươi đến ta đi, cướp đoạt lẫn nhau, chiến tranh đến nay vẫn tiếp diễn. Cho dù là Lệ Thành, hay châu thành Chi Châu, đều không phải nơi tốt đẹp gì.
Lý Duy Nhất vừa ăn mì vừa nói:
- Võ tu trẻ tuổi của các thế lực lớn, bốn ngày trước mới rời khỏi Trấn Thiên Trì, bọn họ vừa đấu pháp vừa đi, tốc độ chậm hơn chúng ta nhiều. Bây giờ đều đã lên thuyền tới Khâu Châu rồi!
- Cũng không phải đã đi hết!
Lê Lăng nói một câu như vậy, sau đó nhìn ra con phố tấp nập xe cộ.
Lý Duy Nhất nhìn theo, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó biến thành vẻ mừng rỡ.
Ẩn Thập Tam đang nhanh chân đi trên phố, mặc y phục vải thô sơ, cộng thêm khuôn mặt bình thường tròn trịa, hoàn toàn có thể hòa mình vào dân chúng địa phương.
- Xoẹt!
Thân hình khẽ lóe lên, Lý Duy Nhất xuất hiện trước mặt hắn.
Pháp khí trong cơ thể Ẩn Thập Tam vận chuyển, suýt chút nữa đánh ra một chưởng, nhưng khi nhìn rõ mặt Lý Duy Nhất, hắn mừng rỡ như điên, vội theo đối phương đi vào quán mì, cũng gọi một bát.
Hắn dùng pháp khí truyền âm:
- Ta nghe Ẩn Cửu nói, ngươi bị một cô nãi nãi hung tợn bắt đi rồi, biến mất trong Mãng Sơn Sơn Mạch sâu thẳm, có thể sẽ bị bắt đến U Cảnh làm áp trại phu quân.
Lý Duy Nhất không hề biết người ở trên hẻm núi đêm đó là Ẩn Cửu, bất đắc dĩ nói:
- Hắn bịa đặt như vậy, chẳng lẽ là muốn làm Thần Ẩn Nhân sao?
Ẩn Thập Tam ngớ người, sau đó gật đầu:
- Lần này Ẩn Cửu nói chuyện khá lộn xộn, không giống vẻ trầm ổn trước đây, có thể là do bị thương. Cho dù thật sự tồn tại cô nãi nãi hung tợn như vậy, có bắt thì cũng bắt nam tử Thuần Tiên Thể, ai lại đi bắt phàm nhân dung mạo bình thường như chúng ta chứ?
Lý Duy Nhất nghiêm túc nói:
- Ta có một chuyện quan trọng, phải lập tức bẩm báo Ẩn Quân. Ngươi có cách nào truyền tin về không?
Ánh mắt Ẩn Thập Tam nhìn nữ tử ngồi bên cạnh toàn thân quấn chặt trong áo choàng đen.
Lý Duy Nhất theo thói quen nói chuyện không tránh Thiền Hải Quan Vụ, tự biết mình đã sơ xuất nghiêm trọng, vội vàng chữa cháy:
- Không sao, không cần tránh nàng, tai nàng… ngươi hiểu mà.
Sắc mặt Ẩn Thập Tam lập tức giãn ra, nên không còn dùng pháp khí truyền âm nữa, cười khẽ nói:
- Nhiệm vụ lần này của ta là che chở một nhóm thành viên quan trọng của triều đình rời khỏi Lê Châu, đi Khâu Châu, cập bến đến Trấn Thiên Trì là để mua sắm ít vật tư. Hiện tại ta không thể quay về, nhưng có thể sắp xếp người quay về gửi thư, còn phải xem mức độ quan trọng của tin tức.
Lý Duy Nhất chọn những thông tin quan trọng nhất để nói cho hắn.
- Cái gì? Phía sau Tam Trần Cung lại là Dạ Thành, còn có Tẫn Linh?
Ẩn Thập Tam lập tức hiểu được sự nghiêm trọng của chuyện này, vội vàng như kiến bò chảo nóng. Nếu Cửu Lê Tộc đánh giá sai thực lực của Tam Trần Cung, nhất định sẽ chịu tổn thất to lớn.
- Tại sao nhất định phải truyền tin về Cửu Lê Ẩn Môn? Chỉ cần lan truyền tin tức này ra ngoài, tự nhiên có thể nhanh chóng truyền khắp Lê Châu, còn sẽ khiến Tam Trần Cung và Tuy Tông nghi kỵ lẫn nhau.
Lê Lăng nhàn nhạt nói.
- Có lý.
Ẩn Thập Tam vỗ bàn tán thưởng, sau đó giật mình nhận ra điều gì đó, chỉ vào Lê Lăng:
- Nàng… nàng không phải người điếc sao?
- Ta nói nàng là người điếc khi nào?
Lý Duy Nhất hơi bất đắc dĩ liếc Thiền Hải Quan Vụ một cái, lại nói:
- Được rồi! Kỳ thực nàng là muội muội của Thương Lê, người nhà, có thể tin tưởng.
Nghe nói là muội muội của Thương Lê, bất mãn trong lòng Ẩn Thập Tam lập tức biến mất.
Hắn chấp chưởng sự vụ Ngũ Hải cảnh của Ẩn Môn, lại là thám tử chuyên thu thập các loại tin tức bên ngoài, tự nhiên đã từng thấy chân thân của Ẩn Quân.
Con gái của Ẩn Quân, ít nhiều vẫn có thể tin tưởng được.
Bí mật này, hắn tự nhiên sẽ không nói cho hai người trước mặt!
Ẩn Thập Tam khẽ nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại nghiêm nghị:
- Sư huynh ta không thể không lải nhải đôi lời, Ẩn Môn quan trọng nhất là chữ ‘Ẩn’. Dù sau này ngươi có trở thành Thần Ẩn Nhân, đối với người thân tín nhất bên cạnh, cũng phải cố gắng che giấu thân phận này. Đừng nói nàng là muội muội của Thương Lê, ngay cả bản thân Thương Lê cũng không được. Chuyện này, sau này ta sẽ bẩm báo đúng sự thật với Ẩn Quân, mong sư đệ đừng trách.
- Thập Tam sư huynh yên tâm! Ta tự khắc sẽ ràng buộc nàng, thân phận của ngươi và ta sẽ không bị nàng tiết lộ ra ngoài.
Lý Duy Nhất có thể hiểu được nỗi lo của Ẩn Thập Tam, nhưng hắn đã sớm đoán được thân phận của Ẩn Quân, vì vậy không cho rằng chuyện này sẽ gây ra hậu quả lớn gì.
Nếu chính thức trở thành Thần Ẩn Nhân, thì những điều này thực ra chẳng đáng gì.
Thần Ẩn Nhân tự chịu trách nhiệm cho những hành động của mình, không ai có quyền chỉ trích hay can thiệp.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Các ngươi rời Diêu Quan bằng cách nào? Nghiêu Âm và những người khác có an toàn không?
Ẩn Thập Tam dùng pháp khí truyền âm:
- Chúng ta đi theo Huyết Hà dưới lòng đất. Nửa tháng trước, Ẩn Nhân đã theo từng đợt rút khỏi Lê Châu, mỗi người một nơi. Nghiêu Âm và đám người Ẩn Nhị Thập Tứ chắc là theo Ẩn Cửu, đến châu thành Khâu Châu để hòa vào không khí Tiềm Long Đăng Hội!
- Lấy tu vi và thiên tư của Ẩn Cửu, hoàn toàn có tư cách tranh đoạt những bảo vật mà Độ Ách Quan lấy ra. Chưa kể Trường Sinh Đan, chỉ riêng Long Chủng thôi, đã có sức hấp dẫn chí mạng với những thiên kiêu đỉnh cấp sắp bước vào Đạo Chủng cảnh.
- Long Chủng là thứ gì?
Lý Duy Nhất tò mò hỏi.
- Ta chỉ biết đó là một loại Đạo Chủng cực kỳ quý giá.
Ẩn Thập Tam liếc nhìn Lê Lăng đang hoàn toàn ẩn mình trong áo choàng đen, chợt nói đầy thâm ý:
- Duy Nhất, nha đầu Nghiêu Âm rất quan tâm đến sự an nguy của ngươi. Nhiều lần muốn đi sâu vào Mãng Sơn Sơn Mạch tìm ngươi, may mà bị mọi người ngăn lại, cuối cùng là Ẩn Nhị Thập Tứ cưỡng ép đưa nàng đi.
- Khiến mọi người lo lắng rồi, chẳng phải ta đã an toàn bước ra khỏi Vong Giả U Cảnh rồi sao?
Lý Duy Nhất nghĩ đến tình trạng cơ thể của Nghiêu Âm, trong lòng không khỏi lo lắng.
Băng Phách Hàn Khí của nàng có thể phát tác bất cứ lúc nào, không ai biết liệu lần tiếp theo có phải là hương tiêu ngọc vẫn hay không.
Phải nhanh chóng đi tìm nàng.