Động thủ

Bên trong một chiếc xe dị thú thuê tạm.

Trang Nguyệt toàn thân quấn trong Dạ Hành Y, ngồi ở bên trái thùng xe.

Lý Duy Nhất ngồi ở bên phải, nhẹ giọng nói:

- Da có thể mọc lại, uống cánh hoa của Hoa Tâm Đăng là được, tối hôm qua ta đã cho người đi mua rồi. Còn về mắt... ta đã tra cứu, tu vi võ đạo của ngươi rất cao, có thể tìm kiếm Linh Mục của Yêu tộc nối lại, sử dụng ngân mạch và pháp lực có thể từ từ nuôi dưỡng.

Trang Nguyệt vươn hai tay ra nắm chặt cổ tay Lý Duy Nhất, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng:

- Lý Duy Nhất, ngươi không cần lo cho ta, cứu tiểu thư nhà ta với. Vị Kỳ đại nhân kia chắc chắn là muốn biến thành bộ dáng của ta để đi lừa tiểu thư. Ngươi mau đi nói cho tiểu thư biết, nhỡ đâu tiểu thư mắc lừa, ta có chết muôn lần cũng không thoát khỏi trách nhiệm. Cầu xin ngươi, ta cầu xin ngươi...

- Ngươi đừng lo cho nàng ấy, dù cho nàng ấy có chết thì liên quan gì tới ngươi? Đây là lỗi của ngươi sao? Con người phải học cách quan tâm bản thân mình nhiều hơn, ngươi có não không vậy?

Lý Duy Nhất quát lớn một tiếng, sau đó thở dài, lấy ra Hoa Tâm Đăng đựng trong hộp ngọc hàn băng.

Đóa hoa có chín cánh, đều trong suốt sáng long lanh.

Nhụy hoa bên trong tỏa ánh sáng nhu hòa, giống như bấc đèn.

Lý Duy Nhất ngắt một cánh hoa, đút tới bên môi nàng.

Trang Nguyệt giống như đang khóc, nhưng không có nước mắt, khẽ run rẩy há miệng, ngậm trong miệng nhai nhẹ, trên người lập tức hiện lên một vầng sáng trắng nhàn nhạt, lớp thịt bên ngoài trở nên hơi nóng và ngứa ngáy.

Chín cánh hoa và nhụy hoa đều bị ăn hết.

Da của Trang Nguyệt mọc lại, vô cùng non mịn, nhưng so với người bình thường vẫn có chênh lệch, cần dùng huyết khí và pháp lực nuôi dưỡng mới có thể hoàn toàn khôi phục.

Ít nhất đau đớn đã giảm bớt rất nhiều.

Thanh âm của Lý Duy Nhất dịu dàng hiền hòa:

- Thế này mới đúng chứ! Kẻ lột da trên người ngươi, giả mạo thành ngươi chính là một Tẫn Linh tên Kỳ đại nhân, tu vi cực kỳ đáng sợ, có thể so với Truyền Thừa Giả của Thiên Vạn Môn Đình. Chỉ dựa vào hai chúng ta đi cứu người thì chẳng khác nào đi chịu chết.

Trang Nguyệt nói:

- Đến phủ nha Thành Cự Trạch, chúng ta mời cường giả và quân đội của triều đình ra tay.

- Ý hay!

Lý Duy Nhất đồng ý, lập tức lấy chiếc hòm kim loại màu đen còn dính vết máu của Trang Nguyệt từ trong Ác Đà Linh ra, để trong thùng xe.

Hai người xuống xe, trên người đều bọc Dạ Hành Y màu đen, đầu đội mũ che khuất.

Lý Duy Nhất lấy ra mười Ngân Tệ đưa qua, dặn dò phu xe:

- Đưa cái hòm trên xe đến phủ nha, nếu bọn họ hỏi thì nói là người bảo ngươi làm như vậy đã xuống xe ở cổng thành phía Bắc. Đi nhanh đi!

Bên ngoài cổng thành phía Bắc chính là bến tàu ra biển vô cùng náo nhiệt, trên mặt nước đậu đầy thuyền lớn thuyền nhỏ, có thể thấy ngư dân và nô bộc khuân vác ở khắp nơi.

Thuyền lớn như lâu đài, bóng buồm trùng điệp.

Thuyền nhỏ phần lớn là thuyền đánh cá, cờ màu phấp phới, phơi nắng lưới đánh cá.

Thành Cự Trạch không chỉ đơn thuần là giáp với Binh Tổ Trạch, mà còn là nơi giao nhau của Tuy Hà và Ly Giang, thương mại phát triển, có đủ thủy bộ, quặng mỏ Tây Cảnh, đạo nô Đông Cảnh, vận chuyển Nam quan Bắc thú đều phải đi qua nơi này.

Lý Duy Nhất mua một chiếc thuyền đánh cá dài hơn hai mươi mét, lái thuyền ra xa hai dặm rồi dừng lại trên mặt nước, vừa uống suối luyện cốt, vừa âm thầm nhìn về hướng cổng thành.

- Cộp cộp!

Giữa trưa, mặt biển lấp loáng ánh nước, tiếng móng guốc nặng nề từ trong thành truyền đến.

Đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ của Thiên Nhất Môn là Hoắc Càn Khôn, tay cầm ngân thương, cưỡi một con dị thú hình dáng giống hổ lao ra khỏi cổng thành.

Hai võ tu Ngũ Hải cảnh của Thiên Nhất Môn cưỡi ngựa theo sau hắn lập tức xuống ngựa tìm người, dò hỏi tin tức, miêu tả ngoại hình của Lý Duy Nhất và Trang Nguyệt.

Một lát sau, lại có một đội nhân mã khác chạy tới.

Bọn họ đều mặc trang phục gọn gàng màu đen, người nào người nấy sát khí đằng đằng, toàn thân pháp khí lưu chuyển, uy thế bức người.

Võ tu Dị Nhân Chủng cầm đầu vạm vỡ như yêu ma, cao bốn mét, tay cầm chiến mâu dài hai trượng, hô hấp chi gian phong lôi cuồn cuộn.

Chính là Vũ Văn Triều của Dạ Thành.

Cánh tay phải gần như bị phế bỏ của Vũ Văn Triều đã mọc lại thịt, hai mắt sắc bén, ánh mắt nhìn ra mặt nước, tìm kiếm mục tiêu khả nghi.

Thính giác của Trang Nguyệt đã khôi phục, nàng là Thuần Tiên Thể Ngũ Hải cảnh tứ trọng, tự nhiên có thể nghe rõ ràng động tĩnh đột nhiên hỗn loạn sôi trào trên bến tàu.

Nàng vội vàng hỏi:

- Có phải quân đội triều đình tới rồi không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Gần như vậy! Có quân đội, nhưng là Hỏa Nha Quân của Dạ Thành.

Trang Nguyệt ngẩn người, môi mấp máy, không nói nên lời.

Lúc Lý Duy Nhất mua thuyền đánh cá cố ý không thay đổi trang phục, cho nên sau khi hai nhóm nhân mã của Hoắc Càn Khôn và Vũ Văn Triều dò hỏi, rất nhanh đã có người chỉ dẫn phương hướng cho bọn họ.

Hai vị cao thủ tuyệt đỉnh Ngũ Hải cảnh này nhìn về phía chiếc thuyền đánh cá cách đó hai dặm, vừa vặn nhìn thấy Lý Duy Nhất đang đứng trên thuyền vẫy tay từ biệt bọn họ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi đã mở ra khí hải thứ tư, pháp khí trong cơ thể hẳn là rất hùng hậu, có thể giúp ta đẩy thuyền đánh cá không?

- Vị Kỳ đại nhân kia hẳn là còn muốn dùng máu và pháp khí của ta nuôi da người, định sử dụng lâu dài, nên không phế bỏ tu vi của ta, đương nhiên có thể điều khiển thuyền.

Trang Nguyệt hỏi:

- Nhưng chúng ta bây giờ muốn đi đâu?

Lý Duy Nhất nói:

- Đi đâu cũng được, cứ đi vào sâu trong Binh Tổ Trạch là được.

- Lý Duy Nhất... hay là chúng ta đi thôi, rời khỏi Thành Cự Trạch, đi Phủ Châu, Phủ Châu chính là đại bản doanh của triều đình, ở đó tuyệt đối an toàn.

Trang Nguyệt do dự rất lâu, cuối cùng nói như vậy.

Từ sự cường đại của Kỳ đại nhân, cho đến biến cố sinh ra ở phủ nha Thành Cự Trạch, khiến Trang Nguyệt sinh ra một cảm giác bất lực.

Nàng nhận thức rõ ràng rằng, chỉ dựa vào nàng và Lý Duy Nhất, hai người dưới dòng lũ lớn này yếu ớt giống như hai cây cỏ rác, chỉ cần vung tay là đứt.

Nàng là người đã chết một lần, căn bản không để ý tính mạng của mình. Nhưng Lý Duy Nhất còn có tiền đồ tươi sáng, không nên gục ngã ở chỗ này.

Hoắc Càn Khôn và Vũ Văn Triều chưa từng gặp qua người nào ngông cuồng như vậy, trong lòng bùng cháy lửa giận, chân đạp pháp khí trên mặt biển, như một vị thần oai hùng và một yêu ma mặt xanh đầu hổ, lao nhanh về phía thuyền đánh cá.

- Đi thì đương nhiên phải đi, nhưng không phải cụp đuôi xám xịt chạy trốn. Ngươi đừng lo, ta tự có sắp xếp.

Lý Duy Nhất nhẹ nhàng vỗ lưng Trang Nguyệt:

- Bọn họ tới rồi, hãy mau chóng khởi hành.

Lần đầu tiên Trang Nguyệt nghe lời một người ngoài Khương Ninh đến như vậy.

Nàng áp hai tay lên thuyền đánh cá, pháp khí trong cơ thể liên tục không ngừng truyền ra bao bọc lấy thân thuyền, bày ra tu vi thâm hậu của cường giả Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Tức thì, chiếc thuyền đánh cá dài hơn hai mươi mét như mũi tên rời cung, lao về phía sâu trong Binh Tổ Trạch.

Lý Duy Nhất kéo dây buồm, không nhanh không chậm kéo buồm lên.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters