Ba bước nhục thân (1)

Thành Cự Trạch nằm ở phía nam Binh Tổ Trạch, châu thành của Khâu Châu nằm ở phía bắc Binh Tổ Trạch.

Dọc theo đường lớn bên bờ trạch hải, phải đi vòng hai ngàn dặm mới có thể đến nơi.

Đương nhiên, cũng có thể đi thuyền qua Binh Tổ Trạch.

Nhưng sâu trong Binh Tổ Trạch luôn xảy ra một số sự kiện và hiện tượng quỷ dị không thể giải thích, thuyền bè mất tích hàng năm nhiều không đếm xuể. Trong số các võ tu mất tích, không thiếu những kẻ có tu vi cao cường.

Nơi giao phong của những võ tu trẻ tuổi kia chỉ cách bờ đất liền hai, ba trăm dặm, không xem như thực sự đi sâu vào Binh Tổ Trạch.

Tuyết đã rơi liên tục suốt năm ngày.

Xe ngựa chạy nhanh trên đường lớn, con đường đầy tuyết đọng bị nghiền nát thành từng vệt bánh xe, lầy lội không chịu nổi, vô cùng xóc nảy. Đến đoạn đường cuối cùng cách châu thành Khâu Châu trăm dặm, đường sá mở rộng, được lát đá tảng khổng lồ, hai bên trồng tùng bách ngàn năm, trong xe rốt cuộc không xóc nảy nữa.

Lý Duy Nhất ngồi một mình trong xe, kim quang lấp lánh trong mắt, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, trong cơ thể vang lên tiếng xương cốt kêu răng rắc, lỗ chân lông toàn thân phun ra kim quang.

Lý Duy Nhất tự nhủ:

- Toàn thân cốt cách đều phủ ánh vàng, cuối cùng cũng tu thành Kim Cốt tiểu thành. Chỉ dựa vào lực lượng thân thể, chiến lực đã có thể sánh ngang với võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng bình thường.

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy cả người như được đúc lại một lần nữa, trong cơ thể tràn đầy lực lượng, dường như có thể dùng thân thể đi đụng nát tường thành.

Ở trên thuyền đánh cá nửa tháng, đi đường năm ngày.

Hai mươi ngày ngắn ngủi trôi qua, nếu gặp lại chí nhân cửu tuyền Hoắc Càn Khôn ở Ngũ Hải cảnh tứ trọng, Lý Duy Nhất tự nhận dù không mặc quan bào Châu Mục cũng có thể trong vòng mười chiêu tiễn Hoắc Càn Khôn lên đường.

Dù sao, hắn không chỉ có lực lượng thân thể, mà còn có cả pháp lực đầy mình.

Về phần Vũ Văn Triều ở Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, trong vòng hai mươi chiêu cũng đủ để giải quyết tên này.

Đây mới chỉ là chiến lực của chính hắn, chưa tính đến Ác Đà Linh, Đạo Tổ Thái Cực Ngư, quan bào Châu Mục cùng các loại át chủ bài khác. Đến cấp độ cảnh giới này, Pháp khí thượng phẩm đã không thể gọi là át chủ bài, hầu như ai cũng có.

Trong Đạo Tổ Thái Cực Ngư truyền đến một luồng hồn niệm của Thiền Hải Quan Vụ.

- Vù!

Lý Duy Nhất đón nàng từ Không Gian Huyết Nê ra ngoài.

Người xuất hiện trong xe chính là Lê Lăng. Chân thân của Thiền Hải Quan Vụ chỉ có ban đêm mới có thể một mình lộ diện giữa thiên địa dương giới, hiện tại vẫn cần sống nhờ trong cơ thể Lê Lăng.

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Bế quan kết thúc rồi? Lúc này đi ra, chắc hẳn hồn niệm đã khôi phục đến một điểm giới hạn nào đó nhỉ?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Thiếu Dương Tinh rất không đơn giản, đối với nhóm người tham gia chiến đấu năm xưa như chúng ta, nó chính là Thánh Cảnh chữa thương tĩnh dưỡng.

Nàng ngồi đối diện Lý Duy Nhất, vén rèm xe lên:

- Còn bao xa nữa thì đến châu thành Khâu Châu?

Lý Duy Nhất đáp:

- Chiều hôm nay là có thể đến.

Thiền Hải Quan Vụ nhẹ nhàng gật đầu, che lại cửa sổ xe đang bị gió lạnh liên tục lùa vào:

- Ngươi nói không sai, hai tháng này hồn niệm của ta đã khôi phục rất nhiều, hiện tại ngược lại là thân thể mới đúc biến thành điểm yếu. Ngươi đã Kim Cốt tiểu thành rồi à?

Lý Duy Nhất gật đầu, kinh ngạc hỏi:

- Cốt thân của ngươi chính là Thiên Tử Cốt, tại sao thân thể có thể trở thành điểm yếu được? Lực lượng thân thể chẳng lẽ không phải là điểm mạnh nhất của ngươi sao?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Tình huống của hai chúng ta bây giờ rất giống nhau, cốt thân mạnh, nhưng máu thịt gân da thì không, ta so với ngươi còn cực đoan hơn. Một quyền đánh ra, xương cốt có thể không có chút cảm giác nào, nhưng máu thịt cả cánh tay đã vỡ nát. Chịu một chưởng của người khác, xương cốt của ngươi có thể chống đỡ, nhưng tạng phủ bên trong có lẽ đã vỡ vụn trong chưởng lực chấn kình.

- Thân thể muốn tiến thêm một bước, trở nên càng thêm cường đại thì ngươi phải dùng Huyết Tinh dưỡng máu, dùng Tiên Nhưỡng đúc thịt.

- Khi nào khí huyết lưu động như rồng ngâm, tạng phủ cơ bắp sinh ra tiên hà, đó chính là huyết nhục tiểu thành. Đến lúc đó, chiến lực thân thể của ngươi tự nhiên nâng cao thêm một bước.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đạt tới cấp độ kia là có thể địch lại võ tu thất hải sao? Phàm nhân thất hải!

Hắn biết rõ, đều là chí nhân cửu tuyền tu luyện thất hải, nhưng chiến lực thì là một trời một vực.

Phàm nhân thất hải và Thuần Tiên Thể bách mạch toàn ngân thất hải, chiến lực có thể chênh lệch vài bậc.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Bước thứ nhất, Kim Cốt tiểu thành. Bước thứ hai, huyết nhục tiểu thành. Bước thứ ba chính là luyện gân tạo da. Ba bước đều thành, có thể xưng Đạo Thể, thân thể có thể địch lại võ tu Đạo Chủng cảnh.

- Ngươi tu luyện lâu dài ở Thiếu Dương Tinh, hấp thu không ít huyết vụ ở đó, khí huyết đã rất cường đại, hẳn là rất nhanh sẽ có thể tiểu thành.

- Tiên Nhưỡng là dùng để luyện chế Trường Sinh Đan, đúc Trường Sinh Thể. Nếu ngươi có thể dùng Tiên Nhưỡng nặn ra tạng phủ cơ bắp, tự nhiên cũng sẽ mạnh hơn Đạo Thể bình thường. Cho nên, ta không có cách nào đưa ra một định vị lực lượng chuẩn xác cho ngươi, có thể mạnh bao nhiêu thì chỉ có chính ngươi tu thành rồi đi kiểm chứng.

Tu hành thân thể cuối cùng cũng có phương hướng tiếp tục tiến lên.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bước thứ nhất cần Kim Tuyền. Bước thứ hai cần Tiên Nhưỡng. Vậy bước thứ ba, tu luyện gân da tiểu thành sẽ cần tài nguyên trân quý cỡ nào?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Đây chính là nguyên nhân ta bước ra khỏi Thiếu Dương Tinh! Gân da thuộc mộc, cần hái được Thần Táo Mộc mới có thể nhanh chóng luyện thành. Cách châu thành Khâu Châu tám trăm dặm có Thần Táo Địa Uyên. Nó giống như bếp lò của thiên địa, quanh năm nham thạch nóng chảy phun trào, chỉ có ở nơi đó mới có thể tìm được Thần Táo Mộc.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Chúng ta đi Thần Táo Địa Uyên bây giờ à?

Lý Duy Nhất âm thầm tính toán thời gian.

Cách cuối năm còn hơn hai mươi ngày.

Cách tiết Thượng Nguyên còn hơn một tháng, hoàn toàn kịp.

Thiền Hải Quan Vụ lắc đầu:

- Với tu vi của ngươi thì không vào được, để ta đi cho! Ta sẽ cố gắng trở về trước cuối năm... cùng nhau đón năm mới.

Khi nói câu cuối cùng, trên mặt nàng nặn ra một nụ cười mỉm.

Lý Duy Nhất dựa người ra sau, lưng dán vào vách xe, cười nói:

- Thật ra ngươi không cần miễn cưỡng bản thân như vậy, chúng ta căn bản không giống tình nhân, rõ ràng gần trong gang tấc nhưng lại giống như cách xa ngàn dặm, vạn dặm, đều tâm tĩnh như nước lặng với đối phương, không sinh ra loại cảm xúc rung động muốn tiếp xúc thân mật.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters