Ẩn Quân đeo mặt nạ kim loại, trầm mặc hồi lâu rồi thở dài:
- Ta có chút hối hận khi để các ngươi tới châu thành Khâu Châu! Trước mắt, thành trì này đã biến thành một nơi nguy hiểm, ngay cả đám lão gia hỏa như chúng ta cũng không biết khoảnh khắc tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, thậm chí không thể nhúng tay vào. Các ngươi đã gặp phải ai?
Lý Duy Nhất nói:
- Tuy Tông.
Ẩn Thập Nhất thì bảo:
- Dương Thanh Khê.
Trong mắt Ẩn Quân lóe lên một tia sáng lạnh lẽo:
- Thương Lê thực sự làm ta quá thất vọng, Dương Thanh Khê và Tuy Tông lẽ ra phải sợ hắn như sợ cọp mới đúng, nay lại kiêu ngạo đến mức độ này.
Ẩn Thập Nhất nói:
- Các võ tu Cửu Lê Tộc đang đồn rằng hắn bận bế quan tích khí, muốn tranh thủ trước đêm trừ tịch leo lên trạng thái thất hải viên mãn để khiêu chiến Ấu Tôn.
Thương Lê là người trẻ nhất trong tất cả các Truyền Thừa Giả đỉnh cao, thiếu mất vài năm tích lũy.
Trước khi Trấn Táng Tiên xảy ra dị biến, trong trận chiến ngoài Thành Cửu Lê, hắn chỉ có thể đánh ngang sức ngang tài với Long Đình. Mấy tháng sau, hắn đã có thể đánh bại Long Đình.
Nay lại trôi qua mấy tháng, không ai biết dưới sự gia trì của dị dược nhiễm tiên hà, chiến lực của hắn tăng trưởng bao nhiêu. Còn về Đạo Liên và Đạo Quả, đến thân phận địa vị như hắn thì hoàn toàn không thiếu.
Ẩn Quân cực kỳ bất mãn với Thương Lê:
- Bế quan, bị truyền ra ngoài. Thực lực cũng bị truyền ra ngoài. Mục đích vẫn bị truyền ra ngoài. Một cường giả không nên ở trạng thái như vậy. Căn bản không cần đi khiêu chiến nữa, hắn đã thua thảm bại rồi.
- Duy Nhất, ngươi lấy chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần từ đâu?
Đôi mắt Ẩn Thập Nhất lập tức trợn tròn, tưởng mình vừa nghe lầm, xuất hiện ảo giác.
Lý Duy Nhất trả lời:
- Trong Tam Thập Tam Lý Sơn!
Ngay sau đó, hắn kể lại chuyện về quan tài bạc và nơi nghi là mộ táng của Cửu Lê Thần theo lời lẽ đã chuẩn bị sẵn trong đầu.
- Doanh Châu ngộ Hiên Viên, an táng Huyết Nguyệt Tuyền.
Ẩn Quân đọc câu này, cả người đều rất kích động, thở dài thườn thượt:
- Duy Nhất, ngươi không nên giấu ta chuyện về Không Gian Tiên Giới ở Trấn Táng Tiên. Nếu ngươi nói cho ta biết chuyện này sớm hơn, dù có liều cái mạng này ta cũng nhất định phải đi xông vào Tam Thập Tam Lý Sơn một chuyến. Bây giờ muốn vào Trấn Táng Tiên khó như lên trời rồi!
Lý Duy Nhất nói:
- Không phải cố ý giấu giếm, thực sự là lúc đó ta cũng không biết chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần bám trên hài cốt Ngân Cốt Thiên Tộc. Ngay cả câu văn bia này cũng là về sau mới dám xác định là bút tích của Cửu Lê Thần.
Ẩn Quân cũng không nghi ngờ gì.
Dù sao Lý Duy Nhất chịu lấy quan tài bạc và chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần ra cho tất cả Ẩn Nhân tham ngộ. Chỉ riêng điểm này, trong chính tộc nhân Cửu Lê Tộc không có mấy người làm được.
Ẩn Thập Nhất rốt cuộc có thể chen vào một câu, lí nhí hỏi:
- Chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần thực sự xuất thế rồi?
Lý Duy Nhất rất tùy ý nói:
- Đúng vậy, Nghiêu Âm đã lấy được một chiến pháp ý niệm. Ẩn Nhân của Ẩn Môn, chỉ cần tôn ta làm Thần Ẩn Nhân đều có thể đi thử. Có lấy được cơ duyên hay không hoàn toàn xem bản lĩnh của mình.
Ẩn Thập Nhất nói:
- Ngươi vẫn luôn là ứng cử viên Thần Ẩn Nhân duy nhất trong lòng ta, ta hoàn toàn phục. Chuyện lớn như vậy ngươi nên báo cho ta chứ? Người như ta tuyệt đối trung thành tận tâm đối với Ẩn Môn và Thần Ẩn Nhân.
Lý Duy Nhất nói:
- Cho nên, người đầu tiên mà ta cho biết chính là ngươi!
Ẩn Thập Nhất ngơ ngác:
- Hả?
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi quên rồi à? Hôm tụ họp Ẩn Nhân, có nhớ lúc rời đi ta nói với ngươi có một chuyện quan trọng muốn thương lượng với ngươi không? Ngươi bảo chờ tin của ngươi.
- Chính là chuyện này?
- Đương nhiên! Lúc đó nhiều người như vậy, ta đâu tiện nói rõ? Ta thực sự muốn để ngươi là người đầu tiên đi thử.
- Ta thật sự muốn đấm chết mình!
Ẩn Thập Nhất nắm chặt nắm đấm, đang đấm dở thì mắt long lanh nhìn sang:
- Ta còn cơ hội không?
Lý Duy Nhất chỉ cho hắn một phương hướng.
- Hảo ca ca Thần Ẩn Nhân của ta, chuyện bắt Dương Thanh Khê cứ giao cho ta. Lần sau có chuyện quan trọng thương lượng, dù cách núi đao biển lửa ta chắc chắn cũng đến đầu tiên.
Ẩn Thập Nhất bay đi, sợ chậm một giây thì chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần sẽ biến mất.
Bên hồ tĩnh lặng đến mức có thể nghe tiếng tuyết rơi.
Ẩn Quân rốt cuộc xoay người lại, vẻ sắc bén trên người biến mất sạch sẽ, ôn hòa nói:
- Ẩn Thập Tam nói ngươi muốn xin tinh dược ngàn năm? Còn phải là thuộc tính hàn băng?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta có thể dùng Pháp khí đổi...
Ẩn Quân cắt ngang:
- Im miệng, chỉ riêng chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần không biết có thể đổi được bao nhiêu cây tinh dược ngàn năm. Duy Nhất, Khôi Thủ không nhìn lầm người, thế hệ trẻ của Lăng Tiêu hiện nay nếu nói về thiên tư và nhân phẩm, bản quân chưa thấy ai có thể so sánh với ngươi.
Ẩn Quân lấy từ trong Túi Càn Khôn ra một hộp thuốc bằng băng ngọc dài một thước đưa sang.
Lý Duy Nhất vội vàng nhận lấy, như bắt được chí bảo.
Có cây tinh dược ngàn năm này cộng thêm Hi Hòa Hoa, Phượng Sí Nga Hoàng trưởng thành đến năm tấc, thậm chí sáu tấc đều nằm trong tầm tay. Đến lúc đó...
- Chuyện Đạo Liên... Ẩn Thập đã nói với Ẩn Quân đại nhân chưa?
Lý Duy Nhất định nhân cơ hội lấy đủ lợi ích, dù sao nhân phẩm cũng có cái giá của nó.
- Vẫn chưa báo cáo đến cấp bậc của ta! Ngươi bây giờ mới tới cảnh giới gì? Còn chưa dùng Đạo Liên được đâu.
Ngay sau đó, Ẩn Quân khuyên:
- Giữ trọng bảo trong người chưa chắc là chuyện tốt, phải có tu vi cảnh giới tương xứng nữa, nếu không sẽ là tai họa.
Lý Duy Nhất đáp:
- Là tam trọng.
Ẩn Quân nói:
- Đúng rồi, tam trọng còn có thể dùng Tăng Khí Đan, vừa tích khí vừa tôi khí, vừa mài giũa chiến pháp ý niệm và võ học chiêu thức, đây mới là vững chắc từng bước, không thể nóng vội cầu thành... Khoan đã, ngươi vừa nói mấy trọng? Tam trọng?
Với tâm cảnh của Ẩn Quân mà giọng khi nói tới hai chữ “tam trọng” cuối cùng cũng trở nên sắc nhọn và cao vút hơn nhiều.
Lý Duy Nhất gật đầu, sầu não nói:
- Không còn cách nào, tam hải hơn ba trăm phương, dựa vào Tăng Khí Đan thì đến ngày tháng năm nào mới tu luyện viên mãn?
Ẩn Quân tưởng hắn đang nói đùa, đầu ngón tay điểm vào ngực hắn, pháp khí tuôn vào thăm dò.
Hồi lâu sau, Ẩn Quân thu tay về, đi qua đi lại trên tuyết, suy nghĩ điều gì đó.
Rồi hắn dừng bước nói:
- Đợi ta vài ngày, ta xử lý mọi việc ở châu thành Khâu Châu xong, ngươi hãy cùng ta rời đi.
- Sau khi Tuy Tông đầu quân cho triều đình chắc chắn sẽ nhanh chóng rút lui. Các thế lực khác muốn làm nên chuyện sẽ khó như lên trời, so với châu thành Khâu Châu trước mắt thì Lê Châu ngược lại an toàn hơn một chút.
Lý Duy Nhất lắc đầu:
- Ta không đi!
Ẩn Quân trần thuật lợi và hại:
- Nếu ngươi chết ở châu thành Khâu Châu, bản quân sau này biết ăn nói thế nào với Khôi Thủ? Chỉ là Tiềm Long Đăng Hội có đáng là gì, ngươi là chân long, là Võ Đạo Thiên Tử tương lai.
Lý Duy Nhất nói:
- Võ Đạo Thiên Tử từ xưa đến nay đều là giết ra từ trong núi thây biển máu, trưởng thành trong sự đấu đá giữa người với người. Không trải qua rèn luyện, không mài giũa tâm tính, không không ngừng tự uốn nắn bản thân thì đâu có Thiên Tử gì? Cuối cùng e rằng sẽ chìm nghỉm giữa đám đông!
- Thiên Tử không phải tu luyện ra ở Dũng Tuyền cảnh và Ngũ Hải cảnh, mà là mỗi cảnh giới đều phải tranh, tranh thứ nhất. Nếu không, bây giờ có căn cơ tốt đến đâu thì tương lai cũng sẽ bị vượt mặt.
Ẩn Quân không ngờ có ngày mình bị một tên nhóc lên lớp, nhưng lại khó bề phản bác.
Ẩn Quân nói:
- Ngươi không đi thì ta cũng không đi nữa!
Lý Duy Nhất ngạc nhiên:
-...
Ẩn Quân nói:
- Nếu ngươi theo đuổi tốc độ tích khí, vậy thì dùng Đạo Quả sẽ nhanh hơn Đạo Liên. Ta sẽ sắp xếp việc này, ngày mai đưa tới cho ngươi.
Đạo Liên, tăng khí ngàn phương.
Đạo Quả, tăng khí vài vạn phương.
Vừa rồi lúc Ẩn Quân tra xét, hắn phát hiện Lý Duy Nhất đang dùng Tiên Nhưỡng để tạo hình phổi, biết một khi tích khí viên mãn, Lý Duy Nhất sẽ có điều kiện trùng kích cảnh giới.
Lý Duy Nhất đòi hỏi:
- Cho thêm một đóa Đạo Liên nữa đi!
Ẩn Quân nhíu mày:
- Ngươi còn đòi Đạo Liên làm gì?
- Ta nợ Thạch Thập Thực nhân tình, muốn tặng cho hắn.
Lý Duy Nhất không bịa chuyện, thẳng thắn nói như vậy.