Ẩn Thập đến rồi (2)

Sau khi chúng tiêu hóa xong Hàn Sâm ngàn năm, chiều dài cơ thể đã hoàn toàn đạt tới năm tấc, tương đương với võ tu Nhân tộc cấp bậc Truyền Thừa Giả, đạt tới Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Chiến lực mạnh mẽ đủ để sánh ngang với cao thủ trong Ngũ Hải cảnh ngũ trọng.

Còn về việc giao thủ với võ tu lục hải...

Võ tu có thể tu luyện đến lục hải thì không có kẻ yếu, giới hạn thấp nhất đều rất cao, căn cơ cực kỳ hùng hậu. Bởi vì lục hải nằm ở Phong Phủ của Dũng Tuyền cảnh bát tuyền, những võ tu thất tuyền phá Ngũ Hải không đạt được cảnh giới này.

Nói chính xác hơn, võ tu thất tuyền phá Ngũ Hải đều sẽ bị đào thải ở Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, đây chính là giới hạn cao nhất của họ, là nơi tận cùng của con đường.

“Đạo Chủng cảnh không thấy thất tuyền, dưới cửu tuyền không có Trường Sinh.”

Đây là một câu nói cực kỳ lưu hành trong giới võ đạo!

Do đó, vượt cảnh giới ngày càng khó. Muốn vượt hai cảnh giới nghịch phạt võ tu lục hải, gần như là chuyện không thể làm được. Trừ khi các Truyền Thừa Giả có thành tựu trác tuyệt khác trên phương diện tu hành thân thể hoặc niệm lực.

Muốn vượt hai cảnh giới nghịch phạt võ tu thất hải, lại càng khó như lên trời. Bởi vì những người tu luyện thất hải đều là chí nhân cửu tuyền, bản thân họ đã từng là thiên chi kiêu tử vượt cảnh nghịch phạt.

Tất nhiên, dưới ưu thế về số lượng, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng giờ đã có năng lực công phá phòng ngự chiến pháp ý niệm của Dương Chi Dụng, tự nhiên giết hắn dễ hơn nhiều.

Có chúng nó hộ pháp, Lý Duy Nhất yên tâm.

Buông màn giường xuống, hắn ngã đầu liền ngủ.

Không biết ngủ bao lâu, hắn đột nhiên giật mình tỉnh giấc, năm ngón tay kết thành chưởng đánh ra.

Không biết Tả Khâu Đình xuất hiện trên giường của hắn từ lúc nào, chộp lấy cổ tay hắn, giữa năm ngón tay xuất hiện một luồng nhu kình xoay chuyển bát quái, âm thầm hóa giải chưởng lực của hắn.

Tả Khâu Đình ra dấu im lặng, nói nhỏ:

- Là ta! Có người xông vào Cần Viên...

Lý Duy Nhất nằm thẳng trên giường còn đang hết hồn, hắn thở ra một hơi dài, tim vẫn đập rất nhanh. Hắn nhìn thoáng qua cửa sổ bên ngoài màn giường, sắc trời tối đen, vậy mà ngủ một mạch đến trời tối.

Hắn lại lần nữa nảy sinh nghi ngờ đối với năng lực hộ pháp của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.

Hắn quay đầu nhìn Tả Khâu Đình đang ở ngay trước mặt, tim lại đập mạnh loạn nhịp.

Lý Duy Nhất nhắm mắt, oán trách:

- Ngươi đừng có học xong Dịch Cốt Hoán Thần Thiên rồi biến hóa lung tung, dọa chết người đấy, nhìn thấy gớm quá.

Tả Khâu Đình lúc này có khuôn mặt tinh xảo, làn da trong suốt, đôi mắt linh động, tóc dài xõa xuống, giống hệt Dương Thanh Khê.

Ngay cả dáng người cũng thay đổi, hai tay hai chân thon dài mảnh mai, dường như thật sự đúc cùng khuôn với Dương Thanh Khê.

- Học Dịch Cốt Hoán Thần, tuyệt đối đừng duy trì trạng thái dịch dung trong thời gian dài, sẽ gây tổn thương cho thân thể.

Lý Duy Nhất thật sự khó đối diện với Tả Khâu Đình trong bộ dạng Dương Thanh Khê.

Hắn nảy sinh nghi ngờ đối với mặt thật của Tả Khâu Đình, bèn nói tiếp:

- Hay ngươi đánh tan Dịch Dung Quyết, khôi phục diện mạo vốn có đi? Đã kết bạn với nhau, ta cảm thấy chân thành thẳng thắn sẽ tốt hơn, nếu không ta luôn cảm thấy mình thậm chí không biết ngươi là ai.

- Sẽ có cơ hội đó.

Tả Khâu Đình dùng dung mạo động lòng người của Dương Thanh Khê, ngồi xổm ở phía trong giường, buông cổ tay hắn ra, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú ra ngoài cửa, cười tủm tỉm nói:

- Người đến hình như là vị Thần Ẩn Nhân quốc sắc thiên hương của Cửu Lê Ẩn Môn các ngươi. Thú vị đấy, muộn thế này, nàng ấy một thân một mình đến làm gì? Cần Viên bây giờ chẳng phải chỉ có một mình ngươi à?

Sắc mặt Lý Duy Nhất hơi thay đổi, vội vàng ngồi dậy, đang định lên tiếng nhắc nhở Ẩn Thập.

- Ngươi căng thẳng thế làm gì? Nằm xuống!

Tả Khâu Đình lấy từ trong tay áo ra một tấm định thân phù, nhanh như chớp dán lên ngực hắn, đè hắn nằm trở lại, còn dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ mấy cái, trên mặt luôn treo nụ cười.

Lý Duy Nhất dám khẳng định, trước khi Tả Khâu Đình xông vào phòng hắn thì đã biết người đến là Ẩn Thập. Cho nên, Tả Khâu Đình mới trốn vào giường hắn, muốn thỏa mãn sự tò mò trong lòng.

Dù sao, Tả Khâu Đình vẫn luôn nghi ngờ tính chân thực của Thần Ẩn Nhân Ẩn Thập, cảm thấy có khả năng bị Cửu Lê Ẩn Môn và Lý Duy Nhất lừa.

Lý Duy Nhất thử động đậy nhưng toàn thân cứng đờ, ngay cả pháp khí cũng bị đông lại, nhiều nhất chỉ có thể chớp mắt và hít thở.

Năm giác quan vẫn còn, hắn có thể nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng sàn sạt bên ngoài, đi qua sân đầy tuyết đọng, lên lầu đến cửa mới dừng lại. Người đó không gõ cửa, dường như vẫn đang do dự.

- Xoẹt!

Cánh tay Tả Khâu Đình vươn ra khỏi màn, búng tay bắn một hạt linh quang bay ra.

Xèo một tiếng, thắp sáng chiếc Cốt Đăng trên bàn tròn bên cửa sổ.

Ánh đèn giống như một chiếc ô ánh sáng xua tan bóng tối, chống lên một mảng sáng sủa.

Ẩn Thập trầm mặc đứng ngoài cửa một lúc, nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp bên trong sáng lên, hiển nhiên Lý Duy Nhất đã biết nàng đến, thế là đẩy cửa bước vào.

Nàng nhìn quanh căn phòng sáng sủa một vòng, cuối cùng, đôi mắt đẹp dừng lại ở chiếc giường ngay phía trước.

Màn giường màu trắng che khuất tất cả.

Ẩn Thập đương nhiên không có ý định thăm dò cảnh tượng phía sau màn giường. Đêm nay, nàng đến chỉ vì hoàn thành lời hứa múa một bài cho hắn xem.

Khi nàng chấp nhận sự thật Lý Duy Nhất tương lai nhất định trở thành Thần Ẩn Nhân, mọi thứ đều trở nên thản nhiên. Nhân vật giống như hắn, mấy tháng đã có thể trưởng thành đến độ cao như hiện tại, e rằng một, hai năm sau có thể cùng Cát Tiên Đồng và Ấu Tôn tranh đoạt vị trí đệ nhất nhân thế hệ trẻ!

Giọng nói nàng cực kỳ êm tai:

- Ta đến rồi!

Tả Khâu Đình dùng giọng điệu của Lý Duy Nhất nói:

- Ta đã thấy!

Giỏi Dịch Dung Quyết thì tự nhiên cũng giỏi bắt chước giọng nói.

Ẩn Thập không nói thêm nữa, năm ngón tay phải trắng dài kết ấn như hoa lan, linh quang từ mi tâm phát ra, vô số điểm sáng bay ra kết thành một trận pháp bao trùm cả căn phòng, cách ly với bên ngoài.

- Vù!

Mưa ánh sáng như mộng như ảo, trôi nổi trong cả căn phòng, không ngừng chìm vào hư vô rồi lại sinh ra.

- Soạt!

Nàng cởi áo khoác đen rộng, để lộ váy yên la lưu tiên bên trong, vân mây xếp nếp, khi cất bước thì nếp váy hòa cùng ánh đèn, chói mắt vô cùng.

Eo thon thắt đai, trang trí bằng ngọc bội, khi va chạm phát ra tiếng leng keng.

Dáng người thon dài, thế gian hiếm có nữ tử nào sánh kịp.

Dải lụa trắng quấn quanh cẳng tay thon dài như mỡ đông, ăn mặc kín đáo nhưng lại hiện rõ thân thể linh lung.

Chỉ múa không hát thì khá tẻ nhạt.

Nhưng ngay khoảnh khắc Ẩn Thập bắt đầu múa, lập tức bày ra vẻ đẹp cực hạn, không ai có thể chuyển sự chú ý sang nơi khác, đồ đạc trong cả căn phòng như biến mất.

Trong im lặng, “Dương Thanh Khê” xoay mặt Lý Duy Nhất vốn đang nằm thẳng qua phía trước, để có thể nhìn thấy điệu múa uyển chuyển.

Còn mình thì chống cằm, say sưa thưởng thức.

Lý Duy Nhất không thể không thừa nhận, Ẩn Thập xứng đáng với danh hiệu Vũ Kiếm Song Tuyệt, về nhan sắc thì tự nhiên không bằng Khương Ninh được gọi là tiên tử. Nhưng khi nàng bắt đầu múa, bất cứ ai cũng phải thừa nhận, nàng lúc này có sức hấp dẫn không ai bằng.

Bởi vì giờ phút này, Lý Duy Nhất cũng tạm thời quên mất nàng là Ẩn Thập, chỉ biết nàng là Cầm Ly.

Một khúc kết thúc, Ẩn Thập nhẹ nhàng rời đi, chỉ để lại hương thơm đầy phòng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters