Tả Khâu Hồng Đình (1)

Sự nhiệt tình lại lần nữa được nhen nhóm, người người đều nắm chắc phần thắng có thể trụ vững năm chiêu.

- Lần này, không bắt nộp tiền khiêu chiến, trên quy tắc nói là cho chúng ta cơ hội gỡ vốn, chuẩn bị trả lại toàn bộ số tiền đã thắng của chúng ta.

- Một ăn năm, chỉ cần đỡ được năm chiêu của hắn, bất kể chúng ta bỏ ra bao nhiêu Dũng Tuyền Tệ, hắn đều đền gấp năm lần.

- Nhưng hắn khuyên chúng ta biết kiềm chế, lượng sức mà làm, tuyệt đối đừng bỏ ra số vốn quá lớn.

- Kiềm chế? Hắn là sợ thua không đền nổi.

- Trong vòng năm chiêu, đánh bại tất cả võ tu cùng cảnh giới, bất kỳ ai cũng không thể chắc chắn thắng được, hắn tự nhiên phải thận trọng một chút.

- Mười chiêu thì ta đỡ không nổi! Nếu trong cùng cảnh giới mà ta vẫn không đỡ nổi năm chiêu ta, vậy tu luyện võ đạo còn ý nghĩa gì?

Nha môn Thị Tòng Điện Khâu Châu, tầng cao nhất tòa tháp màu đỏ son ở trung tâm, Khương Ninh mặc một bộ quan bào Châu Mục ngàn năm trước, ngồi ở trung tâm trận đồ hình tròn, đang tu luyện Long Tỉnh Quyết.

Long Tỉnh Quyết là phương thức duy nhất để thu được lực lượng Long Hồn bên trong quan bào.

Ba trăm bộ quan bào Châu Mục ngàn năm trước, một nửa được lưu giữ trong đại nội. Một nửa còn lại lưu lạc trong dân gian và U Cảnh.

Nghe thấy tiếng ồn ào và bàn tán sôi nổi dưới tháp, nàng ngừng tu luyện, hỏi Trang Nguyệt:

- Lại xảy ra chuyện gì?

Trang Nguyệt thay một đôi mắt yêu màu đỏ thắm, đồng tử như ngọc, trên người nàng vốn luôn lạnh lùng giờ đây tăng thêm một cỗ mị hoặc.

Vẻ mặt nàng kỳ lạ trả lời:

- Thì là đám người Tần Trường Phong, Lâm Dịch, Ngũ công tử sao, lại chuẩn bị đi đánh lôi đài, đang chạy vạy khắp nơi gom tiền, tuyên bố muốn kiếm một mẻ lớn trở về.

Mắt Khương Ninh che bằng Bạch Long Văn Giao Sa, quanh thân đã có ba Long Hồn dạng sương mù lượn lờ, ngữ điệu hờ hững hỏi:

- Ngũ đệ cũng bị bọn họ lôi kéo vào rồi?

Trang Nguyệt hừ nhẹ một tiếng:

- Ngũ công tử đã thua liền ba trận, thua luôn Pháp khí, còn bị thương. Tên kia không nương tay chút nào.

Khương Ninh nói:

- Đã thua như thế vẫn muốn đi đánh?

Trang Nguyệt nói:

- Tả Khâu Đình lại viết cho hắn một bức chữ, viết là năm chiêu đánh bại mọi kẻ địch trong thiên hạ. Chỉ cần đỡ năm chiêu, đám người Tần Trường Phong và Ngũ công tử không mắc câu mới lạ?

Trang Nguyệt lại nói:

- Tả Khâu Đình rõ ràng là đang lợi dụng hắn, nếu cứ thắng mãi như vậy, ắt sẽ chọc giận mọi người, sẽ rất nguy hiểm cho hắn.

Khương Ninh đứng dậy, đi tới bên cửa sổ màu đỏ son, thân ảnh duy mỹ đến cực điểm, khẽ nói:

- Năm chiêu đánh bại mọi kẻ địch trong thiên hạ! Bày ra chiến lực cũng quá mạnh... Hắn thiếu tiền đến vậy sao?

Trang Nguyệt oán thán nói:

- Ai biết được? Vì tiền, mạng cũng không cần.

Khương Ninh nói:

- Ngươi có muốn đi đánh một trận không? Mang một cây dị dược ngàn năm cho hắn!

Trang Nguyệt nói:

- Ta... thôi ta không đi!

Trang Nguyệt biết tính cách mình thẳng thắn, chắc chắn diễn không đạt.

- Đưa nó cho Khương Ngũ Linh mượn, coi như là thức ăn cho bảy con trùng kia. Còn về Tả Khâu Đình, tâm tư quá thâm độc. Nếu thật sự là nàng ấy đang lợi dụng Lý Duy Nhất để mưu lợi cho Tả Khâu Môn Đình, vậy trận chiến ở Tiềm Long Đăng Hội này chính là ngày chết của nàng ấy.

Khương Ninh dùng giọng đẹp tựa tiếng trời nói ra lời sát khí nhất.

Nàng biết rõ lai lịch của Tả Khâu Đình, cũng biết tình cảnh hiện tại của Lý Duy Nhất đã vô cùng nguy hiểm.

Triều đình đã sớm quyết định chờ khi Tiềm Long Đăng Hội bắt đầu sẽ đánh sập Tả Khâu Môn Đình, chém ba Truyền Thừa Giả của họ. Khương Ninh vốn không mấy hứng thú với việc này, nhưng hiện tại, nàng hơi mong chờ ngày đó đến sớm hơn.

Cánh tay ngọc thon dài của nàng khẽ vẫy, vạch ra một đường cong u mỹ, Long Hồn thứ tư trong quan bào Châu Mục thức tỉnh, bay ra ngoài.

Tiếng rồng ngâm trầm thấp vang lên từng hồi.

...

Tổ Cảnh Đào Lý Sơn của Tả Khâu Môn Đình.

Ẩn Quân ngồi dưới gốc đào cổ thụ bên vách núi, nơi này có bàn đá và ghế đá, phối một bình rượu ngon Phương Hoa ngàn năm.

Đào cổ thụ to cỡ năm người ôm, rễ cây như thương long cắm sâu vào giữa vách đá. Ba ngàn đào cổ thụ nơi đây quanh năm hấp thu pháp khí Đạo Vực, sớm đã hóa thành linh mộc, mười năm ra hoa, mười năm kết quả, mười năm chín.

Mỗi một quả linh đào đều là cấp bậc bảo dược, có thể tăng thọ.

Nghe nói sâu trong không gian Đạo Vực của Tổ Cảnh này, cây đào được bồi dưỡng từ hạt bàn đào trong truyền thuyết thần thoại kia. Kết ra linh đào, mỗi một quả đều đạt tới tinh dược ngàn năm.

Nhưng không gian sâu trong Tổ Cảnh không phải nơi người thường có thể tới.

Đang lúc mười năm hoa nở, hoa đào cùng tuyết rơi xuống, cảnh tượng đặc biệt động lòng.

Nơi đây tầm nhìn khoáng mở, nửa cái châu thành Khâu Châu đều ở trước mắt, thậm chí có thể nhìn thấy màu xanh lam của Binh Tổ Trạch ở nơi xa xôi.

Ngồi đối diện Ẩn Quân chính là Lăng Tiêu Giáp Thủ Tả Khâu Lệnh, đồng thời cũng là gia chủ hiện nay của Tả Khâu Môn Đình.

“Thân cao tám thước, ngồi như thần nhạc, nằm tựa minh long, đi như nhật nguyệt”, đây là đánh giá của người trong thiên hạ đối với vị Lăng Tiêu Giáp Thủ này.

Dáng người của Tả Khâu Lệnh hơn Ẩn Quân gấp đôi, nhưng không phải Dị Nhân Chủng, lộ ra bá khí cao ngạo vô cùng:

- Muội phu của Thương Lê, tin tức này là ngươi phái người truyền đi chứ gì? Ngươi sợ Tả Khâu Môn Đình cướp người đến thế à?

Ẩn Quân và Tả Khâu Lệnh là bằng hữu tốt nhiều năm, đều biết rõ gốc gác lẫn nhau, cho nên không đeo mặt nạ kim loại, lộ ra khuôn mặt thanh tú nho nhã.

Hắn cười nói:

- Tin đồn nữ tế Tả Khâu Môn Đình đã truyền ra, các ngươi lòng lang dạ sói trước, sao ta có thể ngồi chờ chết?

Tả Khâu Đình...

Nói chính xác hơn là Tả Khâu Hồng Đình.

Nàng lẳng lặng đứng cách đó hơn trượng, hạt sáng bao phủ cả người, thân hình mảnh mai như trăng, mặc một bộ đạo bào màu xanh rộng thùng thình, đầu cài trâm gỗ, tóc xanh như mực vẽ, tĩnh lặng như hoa lan trên đỉnh núi.

Đạo của nàng tập hợp sở trường của ba nhà Nho, Đạo, Tung Hoành, khí chất trên người biến hóa khôn lường, đôi mắt khi thì thâm thúy, khi thì linh động.

Thân phận Tả Khâu Đình chỉ đại biểu cho một mặt tu hành võ đạo này của nàng.

Võ tu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ biết lôi pháp là tiên thuật. Nhưng nàng thì biết, Đạo pháp và Nho pháp đều có thể thông tiên, có thể đi thẳng đến cửu thiên, siêu thoát sinh tử.

Tả Khâu Lệnh nói:

- Năm chiêu vô địch cùng cảnh giới đã đủ nghe rợn cả người. Đình Nhi, ngươi đi bảo hắn hãy biết điểm dừng, đừng treo ra tấm vải cuối cùng! Hắn rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền rồi?

Tả Khâu Hồng Đình đáp:

- Không biết, nhưng nhất định là một con số rất khổng lồ, hiện tại ta cũng không giàu bằng hắn, còn chưa tính đến khoản nợ lớn.

Tả Khâu Lệnh nói:

- Còn kiếm tiếp nữa sẽ chọc giận đám đông.

Tả Khâu Hồng Đình oán thán nói:

- Đã chọc giận đám đông rồi, hiện tại mọi người đều cảm thấy, tiền bị ta lấy hết, hắn chỉ là quân cờ của ta. Ta cũng mới phản ứng lại, thật ra ta mới là quân cờ của hắn, bị hắn lợi dụng, còn phải làm bia đỡ đạn cho hắn.

Trong lòng Tả Khâu Hồng Đình có chút oán trách, cảm thấy người bị Lý Duy Nhất hố sâu nhất chính là nàng.

Ẩn Quân cười nói:

- Mọi người đều là đồng minh! Ta nghe nói ngươi cũng kiếm được không ít, chỉ cần giúp hắn đòi lại tiền nợ là có thể chia ba bảy. Nhưng gia chủ nói đúng, tuyệt đối không thể để hắn treo ra tấm vải thứ ba. Đi nói cho hắn biết, chiến tích hiện tại đã có thể lấy được thiệp mời.

Ẩn Quân thật ra g rất bất đắc dĩ, không ngờ Lý Duy Nhất sẽ dùng phương thức này nhập cuộc. Khi hắn nhận được tin tức thì đã không kịp ngăn cản.

Bởi vì lúc ấy tin nữ tế Tả Khâu Môn Đình truyền đi ầm ĩ, hắn có cảm giác nguy cơ mạnh, sợ ép Lý Duy Nhất nóng nảy sẽ chuyển sang đầu quân cho Tả Khâu Môn Đình thật.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters