Máu nhuộm trường hà (2)

Lý Duy Nhất căn bản không sợ Diêu Khiêm ra tay, rảo bước tới trước người Dương Thanh Khê, Hoàng Long Kiếm đặt ở bên cổ nàng, chất vấn:

- Đồ của ta đâu?

- Cái gì?

Dương Thanh Khê bị thương rất nặng, sắc mặt tái nhợt như giấy, ánh mắt mờ mịt.

Lý Duy Nhất không muốn quá nhiều người biết Dũng Tuyền Tệ ở trong tay Dương Thanh Khê, hắn dùng pháp khí truyền âm:

- Đừng giả bộ nữa, Dũng Tuyền Tệ đâu?

Dương Thanh Khê càng thêm mờ mịt, căn bản không biết Lý Duy Nhất có ý gì. Đêm nay liều chết liều sống chính là vì cướp đoạt Dũng Tuyền Tệ trên người nàng?

Mắt nàng lạnh lùng, cắn chặt răng ngà, tháo túi tiền đưa qua.

Lý Duy Nhất nhận lấy túi tiền, mở ra xem.

Bên trong chỉ có mấy chục Dũng Tuyền Tệ và một ít Ngân Tệ.

Ngón tay Lý Duy Nhất run rẩy một chút, suýt không khống chế được cảm xúc câm nín, sắp chết đến nơi còn muốn trêu chọc hắn?

- Ta muốn cái này làm gì? Tự mình giao ra đây, đừng ép ta soát người, làm cho mọi người đều khó coi.

Lý Duy Nhất trầm giọng, tiếp đó lựa chọn thỏa hiệp:

- Chỉ cần ngươi trả tiền cho ta... đêm nay có thể tha cho ngươi một mạng.

Đêm nay tha, không đại biểu ngày mai sẽ tha.

Lý Duy Nhất tự tin, phàm là kẻ địch bại trong tay hắn thì sẽ khó mà nhìn thấy bóng lưng hắn nữa, chênh lệch sẽ càng lúc càng lớn.

Giờ phút này, hắn không quản được nhiều như vậy, chỉ muốn lấy lại tiền.

Dương Thanh Khê ý thức được dường như thật sự đã xảy ra chuyện gì mình không biết:

- Ngươi có thể nói thẳng ra không.

Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, gằn từng chữ:

- Năm... thùng... Dũng... Tuyền... Tệ...

Dương Thanh Khê bừng tỉnh, trong nháy mắt hiểu ra:

- Năm thùng Dũng Tuyền Tệ bị mất trộm ở lôi đài Binh Tổ Trạch?

Lý Duy Nhất nói:

- Lấy ra, đổi nó với mạng ngươi.

Dương Thanh Khê trầm tư một thoáng, hỏi:

- Ngươi dựa vào cái gì cho rằng nó ở trong tay ta?

Lý Duy Nhất mất đi kiên nhẫn giao lưu tiếp với nàng:

- Soát người, soát toàn thân nàng một lần.

Thạch Thập Thực xung phong nhận việc:

- Được, để ta.

Lý Duy Nhất lườm hắn, nhìn về phía Bạch Thục:

- Ngươi làm đi.

Bạch Thục sờ soạng tỉ mỉ trên người Dương Thanh Khê, tìm được một cái Túi Càn Khôn.

Sau khi Lý Duy Nhất dò xét Túi Càn Khôn, lắc đầu:

- Tiếp tục soát!

Sau khi soát toàn thân Dương Thanh Khê, tự nhiên không thu hoạch được gì.

Bạch Thục dùng ngón tay nâng cằm:

- Võ tu thất hải có thể thu một vài thứ cực kỳ quan trọng vào Tổ Điền. Thứ ngươi muốn tìm có lẽ ở trong Tổ Điền của nàng.

Lý Duy Nhất không cho rằng Dương Thanh Khê sẽ giấu năm thùng Dũng Tuyền Tệ trong Tổ Điền, hắn sử dụng niệm lực triệu hoán Nhị Phượng, chuẩn bị để nó phân biệt pháp khí.

- Xoạt!

Bỗng nhiên.

Tổ Điền phía dưới rốn Dương Thanh Khê xuất hiện không gian dao động, vô số mưa châm từ bên trong bay ra.

- Cẩn thận!

Lý Duy Nhất đẩy Bạch Thục ra, người đụng về phía Dương Thanh Khê.

Hắn mặc Dạ Hành Y và Thi Y Nhuyễn Giáp, nửa người trên không sợ trúng pháp khí phi châm.

Nhân cơ hội này, Dương Thanh Khê không quan tâm cổ bị chém, cưỡng ép giãy thoát Hoàng Long Kiếm bên cổ, trên cổ trắng như tuyết xuất hiện một vết kiếm chảy máu dữ tợn

- Bùm bùm!

Hai người đấu mấy chiêu, cùng lùi nhanh ra hai bên, Dương Thanh Khê thoát thân mà đi.

Bạch Thục vung tat lên, một luồng phù quang đánh vào lưng Dương Thanh Khê.

Phía sau Tiên Nhạc Phường là một con sông rộng lớn, khi Lý Duy Nhất đuổi tới, Dương Thanh Khê đã biến mất tăm.

Dương Thanh Khê có thể trốn thoát khỏi tay Tả Khâu Đình, tốc độ và thủ đoạn ẩn nấp tự nhiên phi phàm.

Thạch Thập Thực đi tới bên cạnh Lý Duy Nhất, tra xét một phen:

- Hẳn là Thủy Độn trong Ngũ Hành Độn Thuật, có kết quả tương tự như Địa Độn mà võ tu Địa Lang Vương Quân chúng ta tu luyện, nhưng cao minh hơn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Xem ra Dương Thanh Khê chọn nơi ẩn thân ở chỗ này không phải ngẫu nhiên. Bạch Thục cô nương, vừa rồi đã đánh ra Truy Tung Phù phải không?

Bạch Thục lắc đầu:

- Là Lục Dục Phù!

Lý Duy Nhất và Thạch Thập Thực đều ngạc nhiên nhìn nàng.

Thạch Thập Thực nói:

- Đừng đùa nữa! Chắc chắn nữ tử kia cầm bảo vật quan trọng của Duy Nhất ca, nhất định phải đuổi theo nàng ấy.

Bạch Thục hỏi:

- Ngươi thấy ta giống đang nói đùa sao?

Lý Duy Nhất nhận ra cái gì, ngồi xổm xuống, nhìn về phía mặt sông.

Chỉ thấy nước sông càng ngày càng đỏ.

Tầm mắt hắn nhìn về phía thượng nguồn, sắc mặt lập tức đông cứng.

Con sông này chảy từ dưới chân Đào Lý Sơn, xuyên qua thành phố chảy về phía Binh Tổ Trạch, giờ đây nó hóa thành một dòng sông máu.

Một vài thi thể không trọn vẹn xuất hiện trên mặt sông.

Thạch Thập Thực và Bạch Thục thấy cảnh tượng này, sắc mặt nghiêm túc mà tái nhợt:

- Thượng nguồn đã xảy ra ác chiến cỡ nào? Nước sông đều bị nhuộm đỏ.

Thi thể trôi xuống hạ lưu liên tục tăng nhiều, có người mặc quan bào, có người là võ tu Yêu tộc, cũng có võ tu Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình.

Sắc mặt Lý Duy Nhất đột nhiên biến đổi, đầu ngón tay bay ra một sợi dây pháp khí, vớt một thi thể mặc cẩm y lên, đặt ở bờ sông.

Nói đúng ra là nửa cái xác.

Tề Vọng Thư bị chém đứt ngang lưng, chỉ còn nửa người trên.

Thạch Thập Thực biết Tề Vọng Thư là bằng hữu của Lý Duy Nhất, an ủi:

- Duy Nhất ca, đây chính là chiến tranh, đêm nay càng là chiến tranh sống còn. Triều đình nhất định phải thắng, Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc cũng nhất định phải thắng, định sẵn phải giết đến máu chảy thành sông. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ này, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực cũng tham gia vào.

Tâm trạng Lý Duy Nhất trầm trọng, dùng cái bao đựng nửa đoạn thi thể Tề Vọng Thư, lại mang đi Dương Chi Dụng và Dương Vân, chạy nhanh về Cần Viên.

Lúc trước dù là trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, khi Dương Thanh Khê chạy trốn đều mang theo Dương Chi Dụng. Có thể thấy được, hai người này là có tác dụng, Dương Thanh Khê cũng có nhược điểm trong tính cách của nàng.

Bạch Thục đồng hành với Lý Duy Nhất.

- Khi Dương Thanh Khê phát hiện mình trúng Lục Dục Phù, chắc chắn sẽ tới tìm ngươi. Đây là biện pháp tốt nhất để nắm thóp nàng ấy!

Có ba tấm bài tẩy trong tay, Lý Duy Nhất không tin không tìm về được năm thùng Dũng Tuyền Tệ.

Hắn quyết định quay về Cần Viên ẩn náu một thời gian trước, dùng Đạo Quả tu luyện tứ hải viên mãn.

Trận chiến đêm nay đã định sẵn là thảm khốc.

Ai cũng không biết ngày mai cách cục châu thành Khâu Châu sẽ là dạng gì?

Chỉ có tu vi đủ mạnh mới có thể tự bảo vệ mình, sau đó tiến công.

Trở lại Cần Viên, Lý Duy Nhất và Bạch Thục lập tức sử dụng niệm lực bố trí thêm nhiều trận pháp và thủ đoạn phòng ngự.

Tiếng chiến đấu trong thành vang lên suốt một đêm.

Ngày hôm sau, sắc trời mới mờ sáng.

Ẩn Cửu và Thương Lê trốn về Cần Viên, toàn thân đầy máu.

Lý Duy Nhất lập tức mở trận pháp ra đón bọn họ vào, dặn dò Bạch Thục xóa vết máu trên đường.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters