Dương Thanh Khê đã chết (1)

Quan tiền bối nói:

- Nghe lời Quán tiền bối của ngươi đi, trên phương diện võ đạo, hắn có quyền lên tiếng hơn. Ba khí hải trước của ngươi vốn đã hấp tấp tiến lên, không thể lại tự hủy căn cơ.

- Lấy tu vi đã đến tứ hải viên mãn của ngươi, chiến lực đủ để đánh ngang tay với những Thuần Tiên Thể thất hải như Dương Thanh Khê, Trần Văn Võ. Nếu cộng thêm bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, không phải không thể tranh phong với những Truyền Thừa Giả hơi yếu.

- Chiến lực và tốc độ tu luyện như thế, chỉ cần người của Độ Ách Quan không mù, đều biết ngươi mới là con Tiềm Long đáng sợ nhất.

- Trong thời gian Tiềm Long Đăng Hội, nếu ngươi thực sự mạnh cỡ như Long Điện và Lục Thương Sinh, ngược lại là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Hiện tại trên Đào Lý Sơn, không biết có bao nhiêu đôi mắt đang theo dõi. Chẳng phải Khương Ninh đã nói rồi sao? Ngay cả Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung cũng tới!

- Về phần Trường Sinh Đan, dựa vào thực lực của Thương Lê và Ẩn Cửu, hẳn là không khó đoạt được một viên. Ngươi tuyệt đối đừng có trách nhiệm gì cũng đòi gánh lên vai mình, phải nghĩ cho kỹ, tham gia Tiềm Long Đăng Hội là để rèn luyện bản thân, chứ không phải để liều mạng.

Lý Duy Nhất có tâm tính thiếu niên, tự nhiên là không cam lòng.

Hắn chợt nghĩ đến cái gì đó:

- Đã có nhiều lão gia hỏa đến như vậy, có khi nào Phượng Sí Nga Hoàng bị nhận ra không? Chúng nó bày ra thực lực ra quá phi phàm, e rằng rất nhiều người sẽ không tin chúng nó chỉ là kỳ trùng cấp Thống Soái.

Trước đó, hắn nói với bên ngoài rằng đây là kỳ trùng cấp Thống Soái, Ngũ Thải Linh Nga.

Kỳ trùng cấp Thống Soái khi trưởng thành có thực lực Đạo Chủng cảnh. Tuy rằng trân quý, nhưng chưa đến mức thu hút sự chú ý của cự đầu Trường Sinh cảnh.

Thanh âm Linh Vị tiền bối vang lên:

- Yên tâm, ta đã có an bài. Trong mấy ngày ngươi tu luyện, ta cho chúng nó ăn Tiên Nhưỡng, có khí tức của Tiên Nhưỡng và Hi Hòa Hoa ảnh hưởng, chỉ cần không phải tự tay kiểm tra, trong thời gian ngắn, không có ai có thể nhận ra chúng là Phượng Sí Nga Hoàng.

- Nếu thật sự không che giấu được, ngươi cứ nói với bên ngoài, đây là kỳ trùng cấp Quân Hầu, Hi Hòa Điệp.

Lúc này, Lý Duy Nhất mới phát hiện, dược điền Tiên Nhưỡng của mình bị bảy tiểu gia hỏa phá cho rối tinh rối mù.

Hai cây tinh dược ngàn năm còn sót lại được trồng trong dược điền, tự nhiên cũng bị bọn chúng ăn sạch sẽ.

Nếu thả chúng vào dược viên của một Thiên Vạn Môn Đình nào đó, Lý Duy Nhất rất nghi ngờ rằng chúng có thể ăn cho đến khi no chết.

Thân thể bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đã dài đến sáu tấc rưỡi, hiển nhiên thực lực lại tinh tiến. Theo tốc độ trưởng thành như vậy, chúng hoàn toàn có khả năng dài đến bảy tấc trước tiết Thượng Nguyên, đạt tới cảnh giới võ tu lục hải.

Lấy chiến lực của ấu thú kỳ trùng cấp Đế Hoàng...

Lý Duy Nhất sờ cằm, gửi hy vọng của trận Tiềm Long Đăng Hội lên người bảy tiểu gia hỏa. Bởi vì, theo cảnh giới tăng trưởng, lực lượng đặc thù của bảy tiểu gia hỏa lần lượt hiện ra, thủ đoạn công kích không còn đơn điệu, chiến lực lại tăng lên.

Nghĩ tới đây, tâm tình Lý Duy Nhất rất tốt. Hắn lập tức hái một đóa Hi Hòa Hoa về để cho chúng ăn.

- Bọn chúng từ năm tấc dài đến sáu tấc, đã ăn hai cây tinh dược ngàn năm và ba đóa Hi Hòa Hoa.

- Bây giờ ăn hết hai cây tinh dược ngàn năm mới dài thêm nửa tấc. Muốn nuôi bọn chúng đến bảy tấc, e là còn phải chuẩn bị thêm hai cây tinh dược ngàn năm.

Nghĩ tới đây, Lý Duy Nhất đau thắt ruột, hắn nhớ tới năm rương Dũng Tuyền Tệ bị Dương Thanh Khê cướp đi.

Phải biết, đó không chỉ là năm rương Dũng Tuyền Tệ, còn có các loại bảo vật đánh cược của ngày cuối cùng.

Trong đó bao gồm cả cây Hắc Long Thảo một ngàn sáu trăm năm tuổi mà Lục Văn Sinh đặt cược.

Chỉ riêng cây này, dược lực đã có thể so với hai cây tinh dược ngàn năm tầm thường.

Nếu năm rương kia còn trong tay, hắn cần gì phải sầu lo vì kiếm tinh dược ngàn năm?

- Nhất định phải tìm về! Nuôi trùng là công việc đốt tiền... Ta tu luyện Ngũ Hải cảnh cũng cần không ít Đạo Liên, Đạo Quả.

Lý Duy Nhất chuẩn bị rời khỏi Không Gian Huyết Nê, giải quyết chuyện tinh dược ngàn năm.

Đương nhiên, không thể đặt hết hy vọng vào bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, thực lực của hắn còn có không gian tăng lên.

Bảy ngày này, hắn vừa rèn khí, vừa nuốt Tiên Nhưỡng. Chỉ cần cơ bắp tạng phủ tạo hình xong... chiến lực có thể tăng lên thêm một bước.

Về phần trong bảy, tám ngày cũng tu luyện gân da xong xuôi, hoàn toàn là mơ giữa ban ngày.

Dù khó khăn, nhưng ý chí chiến đấu không thể tắt.

- Lấy trạng thái hiện tại của ngươi, một khi giao thủ với người khác, đặc biệt là đấu với cao thủ cùng cấp độ, pháp khí của khí hải thứ tư rất có thể sẽ xuất hiện tình huống mất kiểm soát. Phải nhớ chú ý điểm này!

Trước khi hắn rời đi, Quán tiền bối dặn dò như thế.

- Kẽo kẹt!

Mùng bảy Tết, Lý Duy Nhất rốt cuộc bước ra khỏi phòng.

Sắc trời âm u và khắc nghiệt, tuyết lớn rơi điên cuồng, trước mắt toàn là bông tuyết, đủ để ảnh hưởng tầm nhìn, không hề có mỹ cảm.

Đây là trận tuyết lớn nhất mà Lý Duy Nhất từng thấy từ khi sinh ra tới nay, rõ ràng là giờ ngọ, lại có cảm giác mờ tối như lúc chạng vạng.

Hắn đến chỗ ở của Ẩn Cửu, nhưng không gặp người.

Chỗ ở của Thương Lê nằm cạnh Ẩn Cửu.

Lý Duy Nhất vừa bước vào cửa.

Tiếng Thương Lê từ bên trong truyền đến:

- Lúc sáng hắn đi đặt ba cỗ quan tài, đưa thi thể ba cao thủ Ẩn Môn về phía nam thành trước. Đợi Tiềm Long Đăng Hội kết thúc, hắn muốn đích thân đưa đám người Cầm Ly về Lê Châu, lá rụng về cội. Ta sẽ cố gắng hết sức cho họ được chôn trong Tổ Cảnh, cho bọn họ vinh dự cao nhất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters