Trong khoảnh khắc, hắn hiện nguyên hình, biến thành một con khổng tước lục thải khổng lồ dài hơn mười mét, lông đuôi rực lửa xòe ra, va chạm với trường hà màu bạc dài hơn mười mét rơi xuống từ giữa không trung.
- Phụt!
Trường hà ý niệm màu bạc nổ tung, Dương Thanh Khê bị lông đuôi của hắn đánh đến mức không còn ra hình người, toàn thân đẫm máu rơi xuống, bay ngược ra ngoài.
Nhưng một kiếm tuyệt mệnh cũng đã đóng Thái Huyền Châm vào trong cơ thể Hoa Vũ Tử.
Tuy Hoa Vũ Tử hóa thành khổng tước sáu màu to lớn, nhưng nơi bị Hoàng Long Kiếm gây thương tích trông rất đáng sợ và biến lớn theo thân thể hắn. Đặc biệt là vết kiếm thương ở ngực bụng, dài chừng vài mét, sâu đến nửa mét.
Lý Duy Nhất tấn công thất bại, bị Hoa Vũ Tử một trảo xé nát pháp khí hộ thể, giống như bị Ngũ Chỉ Sơn đánh trúng, xương cốt trong cơ thể kêu răng rắc, trong nháy mắt trọng thương.
Đối đầu với cao thủ cấp bậc này, để đối phương phản ứng lại, ổn định thế suy đồi, đánh ra một kích đều sẽ khiến Lý Duy Nhất hiện tại rất khó đỡ.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao hắn không thả Phượng Sí Nga Hoàng ra.
Đối đầu với Hoa Vũ Tử, bọn họ chỉ có thời gian vàng là một, hai giây, chỉ có thể lấy nhanh đánh mạnh. Lực lượng công kích giai đoạn hiện tại của Phượng Sí Nga Hoàng rất khó tạo thành vết thương trí mạng cho Hoa Vũ Tử, ngược lại sẽ cản trở Lý Duy Nhất và Dương Thanh Khê ra tay.
Lý Duy Nhất nhanh chóng lui lại. Hắn thấy khổng tước lục thải khổng lồ đã giết đỏ cả mắt, lại đánh tới. Lại thấy Tả Hữu Nhị Thị ổn định thương thế chạy đến. Trần Văn Võ đã bỏ chạy cũng đang quay lại.
Hắn biết đại thế đã mất, dù không cam tâm cũng buộc phải đi.
Lý Duy Nhất rống to:
- Đi!
Hắn kéo Dương Thanh Khê đang trọng thương nhưng vẫn muốn liều mạng trở về.
Dương Thanh Khê tóc tai bù xù, sát ý nồng đậm:
- Không đi! Còn cơ hội, cơ hội ngàn năm có một, ta không cam tâm...
Chát!
Lý Duy Nhất tát mạnh lên mặt nàng một cái.
Cho dù liều chết giết được Hoa Vũ Tử, bị nhóm người Trần Văn Võ và Tả Hữu Nhị Thị vây lại, lấy trạng thái trọng thương hiện tại của bọn họ cũng chắc chắn phải chết.
Dương Thanh Khê siết chặt hai nắm đấm, quay mặt sang, ánh mắt hung ác nhìn về phía Lý Duy Nhất.
Nàng phun ra một ngụm máu, bình tĩnh lại:
- Đi!
Hai người nhảy xuống cầu gãy, rơi vào trong nước.
Nước sông vô cùng lạnh lẽo, nhưng do chảy xuống từ Đào Lý Sơn, hấp thu pháp khí, nên không bị đóng băng.
Dương Thanh Khê thi triển ra Thủy Độn Thuật, Lý Duy Nhất ôm chặt cổ nàng, bên tai là tiếng dòng nước chảy xiết, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, quả thực quỷ dị.
Nàng bị thương quá nặng, còn phải mang theo một người, từ di chuyển từ ven sông ra được bốn dặm liền hộc bãi máu.
Thuật pháp dừng lại.
Hai người nổi lên từ trong nước.
Lý Duy Nhất phát hiện cái gì, quay đầu nhìn lại, trong nháy mắt da đầu tê dại.
Chỉ thấy một bóng chim lục thải to lớn bay trên dòng sông uốn lượn, tìm khí theo dấu. Sát ý khủng bố kia dù cách vài dặm vẫn làm người ta không rét mà run.
Hoa Vũ Tử có cảm ứng pháp khí mẫn cảm như Nhị Phượng, nên biết là Dương Thanh Khê cướp đi năm rương Dũng Tuyền Tệ. Giờ khắc này, hắn cũng dựa vào cảm giác phán đoán ra phương hướng Thủy Độn của Dương Thanh Khê.
Dương Thanh Khê điều tức xong, sắc mặt trắng bệch như người chết, run giọng nói:
- Đi... Ta còn có thể độn thêm một lần...
Lý Duy Nhất nhìn chòng chọc vào bóng chim khổng lồ ngày càng gần trên bầu trời:
- Không đi nữa! Nếu đã dám một mình đuổi theo, vậy thì tiễn hắn lên đường.
Lúc trước Lý Duy Nhất kiêng kỵ là bị nhóm người Trần Văn Võ và Tả Hữu Nhị Thị bao vây, sợ không đi được. Nhưng tốc độ Hoa Vũ Tử quá nhanh, kéo ra một khoảng cách với ba người đuổi theo trên mặt đất.
Khoảng cách này chính là cơ hội ra tay của Lý Duy Nhất.
Hơn nữa, chỉ có cơ hội ra tay một chiêu.
Dương Thanh Khê hỏi:
- Ngươi lại muốn đánh? Chúng ta đều bị thương rất nặng, tuyệt đối không thể tái chiến, không có cơ hội.
Lý Duy Nhất nói:
- Đúng! Ngay cả ngươi còn cho rằng chúng ta không có cơ hội, hắn cũng sẽ cảm thấy như vậy, hắn cũng bị thương rất nặng.
Hai mắt Dương Thanh Khê hiện ra chiến ý điên cuồng:
- Được! Vậy thì so với hắn xem mạng ai cứng hơn!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi cấp mấy?
- Lục giai.
- Rất tốt, nếu ngươi cứng rắn đỡ một kích của hắn mà không chết, hôm nay hắn phải chết. Chỉ cần ngươi còn một hơi thở, ta nhất định mang ngươi cùng rời đi.
Lý Duy Nhất nhét Quỷ Kỳ cho nàng, sau đó nhanh chóng lặn vào trong nước, biến mất không thấy.
Hoa Vũ Tử tự nhủ:
- Sao không chạy nữa?
Tuy Hoa Vũ Tử bị Hoàng Long Kiếm gây thương tích ở đầu, nhưng không hoàn toàn mất đi lý trí, sở dĩ đuổi theo là vì biết Dương Thanh Khê bị thương nặng cỡ nào, không thể trốn đi xa.
Dương Thanh Khê nhìn chăm chú Hoa Vũ Tử đang nhanh chóng lao tới, thu lại vẻ điên cuồng trong mắt. Nàng tiến vào trạng thái lý trí và tỉnh táo chưa từng có, rót pháp khí vào Quỷ Kỳ.
Trong Quỷ Kỳ, minh vụ dần dần trào ra.
Việc thả Quỷ Tướng cần thời gian. Đối với cao thủ quyết đấu định ra sinh tử trong chớp mắt, thời gian này hơi dài!
Hoa Vũ Tử biết trong Quỷ Kỳ có một Quỷ Tướng mang chiến lực không thua gì hắn, sao có thể cho Dương Thanh Khê cơ hội thả nó ra? Thế là cánh chim vỗ mạnh, bộc phát tốc độ nhanh nhất lao xuống, muốn xé nàng thành mảnh nhỏ trước.
- Vù!
Lý Duy Nhất bay vọt lên từ trong nước bên phải hắn, chân đạp quang ảnh Hoàng Long, trong nháy mắt xuất hiện phía trên đỉnh đầu khổng tước lục thải, cách mặt nước chừng mười trượng.
Năm chiến pháp ý niệm hiện ra sau lưng, năm cái bóng Lý Duy Nhất đồng thời diễn hóa chiêu thức võ đạo.
Hai tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, giơ cao qua đỉnh đầu.
Trong nháy mắt này, hắn bộc phát ra mười bốn phần chiến lực, đạt đến cấp bậc Truyền Thừa Giả.
- Vù!
Một đường kiếm khí còn dài hơn thân thể khổng tước lục thải, giống như dải lụa chói mắt, chém vào cổ nó.
- Phập!
Đầu mình tách rời, máu tuôn ra như thác.
Nước sông bị nhuộm đỏ.
Thi thể khổng tước không đầu rơi xuống làm nước bắn lên tung tóe.
Tiếp đó, thi thể nổi lên, trôi trên mặt nước.
Khi nhóm người Trần Văn Võ và Tả Hữu Nhị Thị chạy đến, chỉ nhìn thấy hình ảnh kinh người này, tim đều chìm xuống đáy cốc, thầm hét lớn một tiếng:
- Xong đời rồi!