Lý Duy Nhất hét lớn một tiếng:
- Ta đã nói rồi, ta không phải cấp bậc Truyền Thừa Giả, Khổ Đế xếp hạng tám Nhất Giáp Nam Cảnh còn mạnh hơn ta.
Tay phải của hắn cầm Hoàng Long Kiếm đâm ra nhanh như tia chớp.
Rõ ràng là đâm, lại tạo thành ba vòng kiếm, do vô số kiếm ảnh chồng chất mà thành, tiếng kiếm reo sắc nhọn chói tai, bức lui Khổ Đế vừa tiếp đất suýt rơi xuống sông.
Khổ Đế có vẻ ngoài chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi. Nàng nhíu mày, không biết câu Lý Duy Nhất vừa đột ngột hét lên là có ý gì. Mình là võ tu thất hải, mạnh hơn một võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng như hắn chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Nàng mới là người nên kinh ngạc.
Đối phương có thể cứng rắn đỡ một trượng của nàng, không chỉ không bị thương mà còn có sức phản kích.
- Quả nhiên tâm cơ thâm sâu! Cố ý tự nói là yếu hơn để làm ta mất cảnh giác.
Khổ Đế nâng cao cảnh giác.
Lý Duy Nhất bức lui Khổ Đế, lập tức hóa thành một làn khói xanh, thi triển thân pháp nhanh nhất, đạp tuyết vô ngân, lao về phía Tề Tiêu, Thạch Thập Thực đang đấu với Đạo Đế ở bờ sông bên trái.
Hắn nhìn qua khóe mắt thấy Tập Đế cũng đang lao về hướng đó.
Khổ Đế thầm nghĩ:
- Tên này quái thật, tốc độ còn nhanh hơn ta một bậc. Xem ra một năm trước, Lý Duy Nhất không thể nhìn thấu nhân quảmà sư phụ gặp ở Thành Cửu Lê, chính là Lý Duy Nhất này.
Lý Duy Nhất đến chiến trường của Đạo Đế, Tề Tiêu, Thạch Thập Thực trước Khổ Đế và Tập Đế một bước.
Pháp khí vận chuyển về phía cánh tay hắn rồi tràn vào Hoàng Long Kiếm.
Ánh mắt và chiến pháp ý niệm của hắn khóa chặt Đạo Đế, kiếm trong tay phát ra tiếng kiếm reo du dương và tiếng rồng ngâm vang dội, với khí thế cuốn trời lấp đất, một kiếm chém ngang ra.
Kiếm khí dài hơn mười mét vượt qua hư không, rơi xuống người Đạo Đế.
Phải diệt trừ một Đế trước, tiếp theo hai bên mới có thể đánh.
- Xoẹt!
Kiếm khí như bẻ gãy nghiền nát.
Pháp khí hộ thể và chiến pháp ý niệm của Đạo Đế bị một kiếm phá tan, trong lòng hoảng hốt, cảm thấy mình sắp chết đến nơi, toàn thân lạnh toát.
Hắn bùng nổ ý chí cầu sinh mãnh liệt .
Đạo Đế chọn dựa vào Pháp khí tăng y trên người cứng rắn đỡ một đao của Tề Tiêu, sau đó không màng thương thế trong cơ thể, thi triển thân pháp bỏ chạy về phía bờ sông bên kia.
Kiếm của Lý Duy Nhất như hình với bóng, kiếm đuổi theo khí.
Tốc độ nhanh hơn Đạo Đế một mảng lớn.
- Keng!
Trong khi bỏ chạy, Đạo Đế nghe thấy tiếng kiếm reo ngay bên tai, lập tức xoay người đánh ra một chưởng.
Chưởng lực còn chưa bùng nổ...
Hoàng Long Kiếm đã xuyên thủng mi tâm hắn.
- Phập!
Một kiếm tiếp theo chém đầu hắn xuống, bỏ vào túi.
Mũi kiếm nhỏ máu!
Ánh mắt Lý Duy Nhất lạnh lùng sắc bén, hắn nhìn chằm chằm vào ba Đế đuổi tới:
- Đạo Đế đã chết, các ngươi xác định còn muốn đánh tiếp sao?
Quá đột ngột!
Không ai ngờ Đạo Đế thân kinh bách chiến mà không chết, lại bị Lý Duy Nhất hai kiếm giết chết.
Ngoài mười bước, đôi mắt Tập Đế trào ra ngọn lửa vàng kim, hai tay nắm chặt, phẫn nộ sôi sục trong người:
- Là sách lược của ta sai lầm, không nên chia quân bốn đường bao vây, không ngờ kẻ địch có tới ba người. Hơn nữa, trong đó còn có một vị Truyền Thừa Giả!
Lý Duy Nhất cảm thấy tất cả mọi người đều đang muốn hại mình bằng cách tâng bốc, nói:
- Ta không phải Truyền Thừa Giả! Đạo Đế chết dưới sự vây công của ba người chúng ta, trước đó hắn cứng rắn đỡ một đao của Tề Tiêu, đã trọng thương.
Diệt Đế khoác Pháp khí cà sa da hổ , lộ ra hàm răng sắc nhọn trong miệng:
- Phải báo thù cho Đạo Đế, ít nhất chém một người trong số bọn chúng... Cứ chọn Thạch Thập Thực đi, hắn yếu nhất.
Thạch Thập Thực:
- ...
Lý Duy Nhất không muốn đánh, cảm thấy tiếp tục đánh sẽ dẫn tới cao thủ khác.
Hắn nói:
- Ngừng chiến ở đây đi! Nếu muốn báo thù, tuy chúng ta khó mà địch lại, nhưng các ngươi ít nhất phải chết thêm một Đế nữa.
Diệt Đế nhìn về phía Khổ Đế và Tập Đế:
- Phía đông thành bây giờ đều là người của chúng ta, hắn sợ rồi, sợ bị chúng ta kiềm chế ở đây, dẫn tới cao thủ đáng sợ hơn.
Khổ Đế và Tập Đế khẽ gật đầu, cảm thấy phân tích của hắn có lý.
- Không ổn!
Tề Tiêu nhìn bản đồ trong thiệp mời trên tay, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, giọng nói run rẩy:
- Có Trường Sinh Đan Phiếu đến gần đây... Rắc rối to rồi...
- Cái gì?
Lý Duy Nhất và Thạch Thập Thực đều tê da đầu, căng thẳng nhìn xung quanh.
Người có thể cầm Trường Sinh Đan Phiếu đều nằm trong mười cao thủ hàng đầu.
Hoa Vũ Tử xếp ở vị trí phía sau trong mười cao thủ hàng đầu, chỉ lấy được một tấm Trường Sinh Đan Phiếu từ Độ Ách Quan.
Hai mươi tấm Trường Sinh Đan Phiếu:
Ba người đứng đầu, mỗi người ba tấm.
Từ hạng tám đến mười, ba người, mỗi người một tấm.
Số lượng Trường Sinh Đan Phiếu đã chia mười cao thủ hàng đầu thành ba cấp bậc.
...
Đêm nay gió lớn, thổi cây cỏ bên bờ sông lay động xào xạc không ngừng.
Diệt Đế cười lạnh:
- Bây giờ mới biết sợ, có phải quá muộn rồi không?
- Cộp cộp!
Một cỗ xe ngựa Pháp khí Bách Tự Kinh Văn do ba con Thanh Diễm Hồn Mã kéo từ con đường dài phía sau ba người Lý Duy Nhất từ từ đi tới bờ sông, chặn đứng đường lui của bọn họ.
Nụ cười trên mặt Diệt Đế dần dần tắt ngấm.
Bởi vì hắn phát hiện người đến không phải vị kia của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực.
Đêm nay, triều đình, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, Tuyết Kiếm Đường Đình đúng là liên thủ tấn công Đông Cảnh, nhưng nếu ngây thơ coi hai nhà kia là người mình thì lầm to.
Trong xe, giọng nói êm tai như tiếng trời của Khương Ninh du dương vang lên:
- Ai trong các ngươi giết Đạo Đế?
Nghe thấy giọng nói này, trên mặt Diệt Đế không còn nụ cười, quả thực sắp khóc đến nơi.
Cần biết rằng, lúc trước ở Vong Giả U Cảnh, Khương Ninh truy sát Long Đình. Chính là ba người Vũ Văn Thác Chân, Diệt Đế, Đạo Đế phục kích nàng, làm nàng bị thương, trúng độc Dạ Hoàng Thiềm Độc, sau đó từ Vong Giả U Cảnh truy sát nàng đến tận Khâu Châu.
Thù này không nhỏ!
Thạch Thập Thực và Tề Tiêu nhìn nhau, thở mạnh cũng không dám.
Lý Duy Nhất như có điều suy nghĩ, cao giọng nói:
- Hắn chết dưới kiếm của Lý mỗ.
Khương Ninh lại hỏi:
- Vũ Văn Thác Chân thì sao?
Lý Duy Nhất nhìn về phía Tề Tiêu.
Tề Tiêu nhăn mặt, hối hận đao vừa rồi chém quá nhanh, hoàn toàn không có khí phách thừa nhận như Lý Duy Nhất.
Hắn chưa gặp Khương Ninh, không biết trong xe là ai. Nhưng có thể cầm Trường Sinh Đan Phiếu thì tuyệt đối không phải nhân vật mà hắn chọc nổi, e rằng chỉ vài chiêu là có thể lấy mạng hắn.
Thạch Thập Thực nghe ra giọng Khương Ninh. Nhưng ở Trấn Táng Tiên, hắn đã đánh lén Khương Ninh, còn từng truy sát Trang Nguyệt, trong lòng đương nhiên cũng sợ muốn chết.
Xe ngựa đi tới cách mười trượng.
Giọng nói trong xe lại vang lên:
- Vũ Văn Thác Chân, Đạo Đế, Diệt Đế đều là kẻ địch mà ta nhất định phải tự tay giết chết. Các ngươi đã giết hai trong số đó, vậy ta nên giết ai?
Lý Duy Nhất chỉ về phía trước:
- Vẫn còn Diệt Đế!
- Ngươi...
Diệt Đế giận dữ trừng mắt nhìn Lý Duy Nhất, bay xuống lưng quang ảnh Kim Hổ dài năm trượng, nhanh chóng bỏ chạy về phía sau.
- Gào! Gào...
Rèm xe vén lên.
Năm con Long Hồn dạng sương mù lao ra, uốn lượn bay giữa không trung, ngưng tụ thành một con cự long có đầu rồng, móng rồng, vảy rồng như thực
Cự long nuốt chửng cả quang ảnh Kim Hổ cùng Diệt Đế vào bụng.
Diệt Đế kêu thảm thiết liên hồi, cực kỳ thê lương.
Khổ Đế lao về phía cự long, đang định ra tay. Lại thấy Diệt Đế từ giữa không trung xuống, toàn thân máu me như một đống thịt nát, đã không còn hơi thở.
- Gào!
Cự long một lần nữa hóa thành năm con Long Hồn dạng sương mù, lao vào bộ quan bào Châu Mục trên người Khương Ninh.
Không biết từ lúc nào, Khương Ninh đã đứng bên cạnh xe, nữ cải nam trang, bộ quan bào Châu Mục ôm sát người vẽ đường cong tinh tế, eo liễu thon thả, trước ngực đầy đặn, rõ ràng anh tư tuấn dật nhưng tràn ngập khí vận tiên tử khiến lòng người rung động.