Mắt Lý Duy Nhất lạnh lùng khi nhìn thấy Kỳ Tẫn mang gương mặt của Trang Nguyệt.
Khi hắn nhìn thanh kiếm trong tay Kỳ Tẫn thì hàn ý trực tiếp biến thành sát ý.
Đó là Kinh Vũ Kiếm của Khương Ninh!
Đường Vãn Thu thấp giọng nhắc nhở:
- Cẩn thận, nàng ta là cao thủ số một dưới trướng Loan Sinh Lân Ấu, chiến lực không thua kém Hoa Vũ Tử.
- Vù!
Lý Duy Nhất đạp bộ pháp, thân thể như một làn khói xanh lao ra, chiến pháp ý niệm Thần Ảnh cao bốn trượng dâng lên sau lưng.
Đường Vãn Thu nheo mắt:
- Quả nhiên lại phá cảnh!
Một vị võ tu Tuyết Kiếm Đường Đình vẫn hoài nghi về thực lực của Lý Duy Nhất:
- Nhưng hắn chỉ mới tới lục hải. Vả lại, tứ giai khí có sự chênh lệch về bản chất với lục giai khí của Kỳ Tẫn.
- Ân Tố Vấn đã bị thương nặng, chỉ cần hắn kiềm chế được Kỳ Tẫn thì chúng ta sẽ có cơ hội thoát thân.
Hoàn Nhan Tiêu Sắt chỉ huy bầy trùng tấn công đám võ tu Yêu tộc Âm Sơn còn lại đang canh giữ cửa thành.
Năm vị võ tu Tuyết Kiếm Đường Đình khác theo sát phía sau.
Đường Vãn Thu khác với sáu người kia, hắn nhìn về phía Ân Tố Vấn đang bị thương nặng, cầm kiếm lao tới. Nếu không chém chết tên phản đồ này, hắn không còn mặt mũi để gặp người nhà và bằng hữu của những võ tu đã tử trận.
- Ầm!
- Vù vù!
...
Bách Tự Khí tứ phẩm hình sách trấn áp về phía Lý Duy Nhất, xới tất cả phiến đá lót đường lên, trận pháp phòng ngự của kiến trúc hai bên phố sắp tan vỡ.
Tuần Tra Tiên Sứ mặc đạo bào màu trắng đứng trên tường thành, vung ra hai nét bút cố định trận pháp bảo vệ.
Tốc độ của Lý Duy Nhất siêu nhanh, né tránh theo đường cong. Cho dù uy lực của Bách Tự Khí tứ phẩm mạnh hơn nữa, nhưng không khóa được hắn thì cũng chỉ uổng công.
Kỳ Tẫn luôn nhìn chằm chằm quỹ tích bộ pháp của Lý Duy Nhất, trơ mắt nhìn hắn càng ngày càng gần.
- Vù!
Lý Duy Nhất nhảy lên phía trên đỉnh đầu Kỳ Tẫn. Tiếng kiếm reo vang lên, Hoàng Long Kiếm bị rút ra.
Một kiếm chém xuống, kiếm khí như sông dài treo ngược, với thế bẻ gãy nghiền nát chém xuyên qua quân đội Thệ Linh, kiếm khí đến thẳng trước mặt Kỳ Tẫn.
Kiếm khí của Hoàng Long Kiếm giống như có thể làm tan chảy vạn vật, Thệ Linh dính vào liền thành tro bụi.
Kình khí từ người Kỳ Tẫn tràn ra ngoài, đánh tan kiếm khí đập vào mặt.
Kỳ Tẫn quát:
- Thần Nguyệt Vĩnh Chiếu Kính!
Sau lưng nàng dâng lên dị chủng chiến pháp ý niệm, là một vầng thần nguyệt đỏ rực, đường kính năm trượng, chiếu sáng mấy chục dặm thành vực, giành tỏa sáng với trăng trên trời.
Hào quang này thu hút ánh mắt của các cường giả thế hệ trước trên Đào Lý Sơn đang căng thẳng quan sát cục diện phía nam thành, lập tức dẫn phát từng tiếng kinh hô.
Cư dân trong thành dưới chân núi đều có thể nghe thấy có lão nhân ở trên cao hô lớn:
- Mau nhìn hướng đông nam!
- Ầm!
Lý Duy Nhất như một mũi tên bắn thẳng về phía Kỳ Tẫn.
Hai kiếm giao phong, pháp khí hóa thành sóng kình khuếch tán ra xung quanh.
Tia lửa nổ tung như mưa rơi.
Kỳ Tẫn đã đánh giá Lý Duy Nhất hết mức, nhưng khoảnh khắc đánh thật mới biết vừa rồi Ân Tố Vấn đã đối mặt với đối thủ khủng bố cỡ nào.
Không phải hắn quá vô dụng, mà là kẻ địch đã mạnh đến mức khó hiểu.
Tứ giai khí, chiến pháp ý niệm cao bốn trượng, chưa tu luyện thành công Đạo Thể, dựa vào đâu mà có thể mạnh như vậy?
Kỳ Tẫn bị Lý Duy Nhất một kiếm chém bay ngược ra ngoài hơn mười trượng. Ba vị võ tu Ngũ Hải cảnh ở sau lưng nàng bị đụng văng đi như người rơm, xương cốt gãy nát, thất khiếu chảy máu.
Cánh tay cầm kiếm của nàng bị nứt da.
Không đợi nàng dừng lại, kiếm thứ hai, kiếm thứ ba, kiếm thứ tư... của Lý Duy Nhất nối gót tới, kiếm sau nhanh hơn kiếm trước.
Tiếng kiếm reo như rồng ngâm, phạm vi mười trượng đều là kiếm ảnh. Kỳ Tẫn bị đánh không đỡ nổi, da người xuất hiện vết nứt dày đặc.
Chỉ là kiếm khí dính vào người đã khiến nàng cực kỳ khó chịu.
Kỳ Tẫn phát ra tiếng quát lạnh chói tai:
- Thần Nguyệt Kính!
Một tấm kính cổ hình tròn từ trong pháp khí mây mù sau lưng nàng bay ra, tỏa sáng chói lòa chặn lại đường kiếm đâm về phía mi tâm nàng.
Tay trái Lý Duy Nhất cách không vỗ chưởng, hình thành một thần ấn Bàn Long màu vàng kim đánh mạnh vào người nàng.
- Ầm ầm!
Da người của Kỳ Tẫn nổ tung, nàng bay ngược ra ngoài, chỉ còn lại khuôn mặt và mái tóc dài tơi tả, lộ ra chân thân Tẫn Linh.
Giống như người được nặn bằng tro than, bên trong có tia lửa chói mắt và yêu khí.
Lý Duy Nhất cầm kiếm truy kích tới, muốn tốc chiến tốc thắng, huyết vụ và kinh văn màu máu dày đặc bay ra từ Ma Giáp Huyết Thủ Ấn. Ngay sau đó, hắn một kiếm đâm ra, trăm kiếm cùng bay.
Chiến pháp ý niệm Thần Nguyệt Vĩnh Chiếu Kính chắn trước người Kỳ Tẫn.
Pháp khí trong cơ thể nàng điên cuồng hội tụ về phía hai tay, liên tục rót vào Thần Nguyệt Kính.
- Vù!
Thần Nguyệt Kính xoay tròn, kết hợp với chiến pháp ý niệm đường kính năm trượng, sao chép kiếm chiêu của Lý Duy Nhất trên mặt kính để đánh trả.
Trăm kiếm cùng đến.
Trăm kiếm quay ngược.
- Vù vù!
Lý Duy Nhất thầm rùng mình, gọi ra kinh văn màu máu in lên da hóa thành kinh văn ma giáp, ngăn cản vô số kiếm khí bay trở về.
Lúc ở Binh Tổ Trạch, Kỳ Tẫn bị Khương Ninh sử dụng Quỷ Kỳ đánh lui, từng nói mình thua vì vũ khí, do là không mang theo Thần Nguyệt Kính.
Rất hiển nhiên, nàng cho rằng khi mình nắm giữ Thần Nguyệt Kính sẽ có chiến lực không thua võ tu Đạo Chủng cảnh.
Lý Duy Nhất thu kiếm không dùng nữa, dựa vào Ma Giáp Huyết Thủ Ấn bao phủ toàn thân cứng rắn đỡ, quyền đấm chưởng bổ, ma uy cái thế, lực lượng trên người vô tận.
- Ầm ầm!
Sau khi hắn một chưởng đánh thủng chiến pháp ý niệm Thần Nguyệt Vĩnh Chiếu Kính của Kỳ Tẫn, sáu chiến pháp ý niệm Thần Ảnh sau lưng Lý Duy Nhất đồng loạt hiện ra, bộc phát mười lăm phần chiến lực. Hắn đập đầu xuống, thân thể trực tiếp đụng vào nàng.
- Bịch!
Kỳ Tẫn văng ngược ra, tia lửa bay đầy trời, thân thể đập thủng một bức tường của chợ, rơi vào trong đống phế tích.