Quần anh hội tụ, mỗi người một chiến trường (1)

- Sao có thể chứ? Lý Duy Nhất vượt qua một đại cảnh giới, có thể đánh ngang tay với Loan Sinh Lân Ấu? Nếu Loan Sinh Lân Ấu là thiếu niên Thiên Tử, vậy thì hắn là cái gì?

- Lý Duy Nhất ở trạng thái ngự trùng quả thực không thể chiến thắng. Nếu để hắn đạt tới Ngũ Hải cảnh thất hải, e rằng một mình hắn cũng có thể viết lại toàn bộ chiến cục.

- Chẳng phải hắn đang làm điều đó à?

...

Toàn thân Lý Duy Nhất bốc lên huyết vụ, tay cầm song kiếm, từng bước tiến về phía trước trên con đường đầy tử thi và máu tươi. Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng tỏa ra ánh sáng Tiên Nhưỡng bay quanh người.

Hắn nói:

- Hình như ngươi không mạnh đến thế!

Sau khi bị đánh lui, Loan Sinh Lân Ấu ngược lại tiến vào trạng thái không minh, ánh mắt không còn chút cảm xúc nào:

- Ta luôn biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Đã từng nghĩ có thể sẽ gặp đối thủ mạnh hơn ta trong cùng cảnh giới, trở thành đá mài dao trên con đường võ đạo của ta. Ta đã nghĩ tới mọi khả năng, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng có người có thể vượt qua một đại cảnh giới mà đánh với ta đến cục diện này.

- Đạo Thể của ngươi chưa thành, chưa rèn ra ngũ giai khí, vẫn còn không gian tiến bộ rất lớn ở Ngũ Hải cảnh lục hải. Ngươi chính là loại thể chất thần bí trong truyền thuyết, đã rèn ngân mạch đến toàn kim, không có bất kỳ điểm yếu nào đúng không?

Tại hiện trường, những cao thủ Truyền Thừa Giả nghe thấy lời này đều chấn động tâm thần.

Chỉ có những thiên kiêu đỉnh phong tiếp xúc với rèn kim mạch như bọn họ mới biết việc này khó tới mức nào.

Nếu nói số lượng ngân mạch mà mỗi võ tu luyện ra được quyết định bởi thể chất và sự mạnh yếu của Thổ Nạp Pháp. Vậy thì để rèn ra số lượng kim mạch cũng tùy vào nguyên nhân tương tự.

Đến giới hạn thể chất của mình, cho dù đưa bao nhiêu tài nguyên cũng không thể tu luyện ra thêm một đường nào nữa.

Tàng Tẫn kinh thán:

- Thảo nào chiến lực của tiểu tử này quỷ dị như vậy, lấy thân xác phàm nhân nghịch phạt Thuần Tiên Thể dễ như ăn cơm uống nước, có lẽ bị Ấu Tôn đoán trúng rồi, là Toàn Kim Chi Thể.

Vô Tâm Kim Viên hừ lạnh:

- Toàn Kim Chi Thể cũng chỉ xưng bá trong lĩnh vực võ, có ưu thế lớn hơn trong việc rèn thân thể. Đến Đạo Chủng cảnh thì tầm quan trọng của đạo nằm trên võ.

Lý Duy Nhất dừng bước, hỏi:

- Rốt cuộc còn đánh nữa hay không?

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Ngày mùng một hôm đó, ta từng nói Tiềm Long đương thời chỉ có ngươi và ta. Khi đó, ta thưởng thức đảm lược và trí tuệ ứng phó tình thế nguy hiểm của ngươi. Theo ta thấy, trận so tài này vẫn cần lối đánh khôn ngoan. Bởi vì ta vừa thử qua, không thể dùng sức mạnh đè ngươi! Ngươi mượn sức bảy con kỳ trùng, quả thực đã có thực lực chống lại ta. Nhưng đây chính là điểm yếu chí mạng của ngươi. Bởi vì bảy con kỳ trùng không thể rời khỏi chiến trường, nếu không đại quân trùng cũng sẽ bị đưa khỏi chiến trường, mất đi giá trị vốn có.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi cho rằng mình có thể rời khỏi chiến trường à? Nếu ngươi rời đi, ta sẽ giết tất cả cao thủ của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực bằng tốc độ nhanh nhất.

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Ta có một đội ngũ gồm hai mươi tám Đại Niệm Sư Tai Hỏa cảnh đang trấn áp Cát Tiên Đồng. Nếu bọn họ ra tay, bầy trùng của ngươi chắc chắn sẽ tan tác. Vạn vật tương sinh tương khắc, ai cũng đừng hòng vô địch.

Lý Duy Nhất và Loan Sinh Lân Ấu nhìn nhau, đều biết điểm yếu tâm lý của đối phương nằm ở đâu.

Loan Sinh Lân Ấu quay người bỏ đi, lao về phía Hôi Tẫn Địa Vực đang trấn áp Cát Tiên Đồng ở bờ biển.

Lý Duy Nhất nhanh chóng đuổi theo, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đồng hành cùng hắn, quả nhiên là mang theo bầy trùng rời khỏi chiến trường.

Lòng hắn chùng xuống:

- Loan Sinh Lân Ấu đúng là một đối thủ đáng sợ, không chỉ tu vi đáng sợ, trí tuệ càng ghê gớm. Hắn muốn ép ta một mình giao đấu với hắn!

Một khi Loan Sinh Lân Ấu chạy tới Hôi Tẫn Địa Vực bên bờ biển, e là Cát Tiên Đồng không đỡ được vài đòn đã chết trong vòng vây.

Cát Tiên Đồng chết thì không chỉ hai mươi tám vị Đại Niệm Sư Tai Hỏa cảnh rảnh tay chạy tới, mà Minh Niệm Sinh, Đạm Đài Tĩnh, cao thủ của Vong Giả U Cảnh đều sẽ gia nhập chiến trường.

Đến lúc đó bị thua cả bàn cờ.

Vô số ý niệm lướt qua đầu Lý Duy Nhất trong khoảnh khắc.

Bỗng nhiên.

Giữa không trung, Tả Khâu Hồng Đình chân đạp Hoa Vũ, tốc độ nhanh như sao băng lao thẳng về phía bờ biển, chặn đường Loan Sinh Lân Ấu.

Lý Duy Nhất quay đầu nhìn thoáng qua:

- Là nàng, sao nàng thoát khỏi Long Điện được?

- Ầm ầm!

Ba mươi sáu cột sáng lôi điện hóa thành Lôi Cức Trận từ trên trời giáng xuống, nhốt Long Điện trong trận.

Điện quang lấp lánh, tiếng sấm làm rung chuyển trời đất.

Lục Thương Sinh đạp không khí đáp xuống vai chiến pháp ý niệm Lôi Bộ Thần Minh, đứng giữa không trung của ba mươi sáu tòa Lôi Cức Trận, hét lớn:

- Lý Duy Nhất, anh hùng thiên hạ không chỉ có các ngươi, xin hãy thu về danh xưng hai trùng Đông Cảnh đi. Giao Long Điện cho ta, còn Loan Sinh Lân Ấu thì giao cho ngươi và Tả Khâu Hồng Đình, đừng để ta hối hận vì quyết định ngày hôm nay!

Là Lý Duy Nhất nghịch cảnh phạt thượng, liều mạng không sợ, song kiếm đánh lui Loan Sinh Lân Ấu làm dao động ý nghĩ của Lục Thương Sinh, lúc này mới quyết định tham gia chiến đấu sớm.

Lý Duy Nhất nhìn các võ tu Lôi Tiêu Tông đang xông vào chiến trường, cười dài hào sảng:

- Đêm nay, dù thế nào thì ta phải nhìn Lục Thương Sinh nhà ngươi bằng con mắt khác!

- Còn có chúng ta nữa!

- Đánh nốt chặng cuối cùng, dù bị thương cũng có thể chiến!

...

Từng bóng người Thương Lê, Khương Ninh, Chu Nhất Bạch, Ẩn Cửu kéo thân thể trọng thương kiệt sức chạy tới chiến trường gần Binh Tổ Trạch.

Lý Duy Nhất bỏ lại một câu, xách Ẩn Thập Nhất lên, lao nhanh về phía bờ biển:

- Giúp ta chăm sóc bảy tiểu gia hỏa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters