Trước đó, Loan Sinh Lân Ấu chỉ là tu luyện ra chiến pháp ý niệm Kỳ Lân. Trong lịch sử Lăng Tiêu Sinh Cảnh, có tới mười mấy người tu luyện ra chiến pháp ý niệm Kỳ Lân, không phải chuyện gì kỳ lạ. Tu luyện một loại Thổ Nạp Pháp đặc biệt của Long Môn là có cơ hội làm được điều này.
Hắn thi triển ra thiên phú đạo thuật ẩn chứa lực lượng điềm lành, đây là chuyện hoàn toàn khác! Trong người không có huyết mạch Kỳ Lân thì sao có thể làm được?
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào đôi sừng trên trán hắn, hỏi:
- Có phải Kỳ Lân đã về Lăng Tiêu Sinh Cảnh rồi không?
Đây cũng là vấn đề mà một số lão nhân trên Đào Lý Sơn nóng lòng muốn hỏi.
Lý Duy Nhất hỏi thẳng ra khiến những lão nhân kia đều tê cả da đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Giống như...
Trời sắp sập rồi!
Ánh mắt Loan Sinh Lân Ấu hờ hững nhìn về phía chiến cục đang tan vỡ trên bờ.
Thiên Lý Sơn muốn ngồi mát ăn bát vàng.
Long Điện và Long Đình trốn vào vùng biển.
Khương Ninh mang theo bảy con kỳ trùng và bầy trùng tiến về phía chiến trường của bốn người bọn họ.
...
Mặc dù mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng tồi tệ nhất, nhưng Loan Sinh Lân Ấu bình tĩnh như người ngoài cuộc, chỉ khẽ thở dài một tiếng.
Cát Tiên Đồng nói:
- Thấy rồi chứ, bất kể Yêu tộc mạnh đến đâu, chỉ cần các thế lực lớn của Nhân tộc liên thủ là có thể đánh bại các ngươi. Muốn lập Yêu Quốc, người Lăng Tiêu không đồng ý.
Loan Sinh Lân Ấu nói bằng giọng lạnh băng:
- Nếu Nhân tộc thật sự có thể đồng lòng thì sẽ không có mười năm chiến loạn, không ngừng hao tổn nội bộ. Nếu Lăng Tiêu Cung xứng đáng là người cầm quyền thì sẽ không có nhiều thế lực Nhân tộc đầu quân cho Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, dựa vào dị tộc như vậy.
Nói xong, hắn lại bảo:
- Hơn nữa, hôm nay ta không phải thua Cát Tiên Đồng nhà ngươi. Lý Duy Nhất... ngươi là một đối thủ đáng kính!
Loan Sinh Lân Ấu hiểu rõ hơn ai hết, ngọn nguồn của thất bại đêm nay là vì Lý Duy Nhất.
Không chỉ là do chiến lực của hắn và bầy trùng mang tới, còn có sức hấp dẫn nhân cách mà hắn tích lũy từ trước Tết. Hắn giống như truyền kỳ vậy, dựa vào nhiều lần biến điều không thể thành có thể, khiến mọi người lại nhen nhóm lòng tin liều mạng cùng hắn.
Khiến Lục Thương Sinh tham gia chiến đấu sớm hơn, khiến Thạch Thập Thực không tiếc lộ ra huyết mạch Cổ Tiên Cự Nhân, khiến Đường Vãn Thu đi rồi lại quay về...
Có lẽ chính bọn họ cũng không nhận ra, sở dĩ họ trở nên cấp tiến như vậy là vì bị luồng khí anh hùng luôn tràn đầy ý chí chiến đấu trên người Lý Duy Nhất kích thích.
Nếu chỉ dựa vào Lý Duy Nhất và bầy trùng dễ bị đánh tan kia, còn lâu mới đủ sức thay đổi chiến cục.
Lý Duy Nhất tự hiểu sức mình:
- Đừng tâng bốc ta, ta hiện tại còn kém xa các ngươi. Lý do ta có thể áp chế nỗi sợ hãi trong lòng, dám đánh dám liều là vì bằng hữu, người ta quan tâm đều ở trên chiến trường. Đương nhiên, phần thưởng của Độ Ách Quan cũng cực kỳ hấp dẫn.
Loan Sinh Lân Ấu khẽ gật đầu:
- Sự tôn trọng lớn nhất dành cho đối thủ đáng kính chính là dốc toàn lực giết hắn, tuyệt đối không cho hắn cơ hội tiếp tục trưởng thành.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi có thực lực này sao?
- Chít chít!
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng và bầy trùng bay đến đỉnh đầu Lý Duy Nhất. Khương Ninh đã rời đi, chỉ còn lại một bóng lưng. Vừa lên bờ nàng liền ngã xuống đất, không đứng dậy nổi nữa.
Mãi đến khi nhìn thấy Trang Nguyệt chạy tới cõng nàng đi, Lý Duy Nhất mới thu hồi ánh mắt.
Loan Sinh Lân Ấu nói:
- Lý Duy Nhất, ngươi đã lộ ra Tử Tiêu Lôi Ấn, bảy con kỳ trùng, và căn cơ võ đạo toàn kim mạch.
- Cát Tiên Đồng, chắc chắn có người chú ý đôi Nhật Nguyệt Tiên Đồng của ngươi. Kháng Long Tiên có ít nhất năm ngàn kinh văn đúng không?
- Tả Khâu Hồng, ngươi hẳn là cũng có bí mật cấm kỵ tuyệt đối không thể lộ ra? Có thể tu luyện đến cấp độ như chúng ta, tất nhiên phải có kỳ ngộ phi phàm.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Có vẻ như ngươi giấu lá bài tẩy còn đáng sợ hơn Thụy Ách Chi Âm. Lấy ra đi, ta muốn xem liệu ngươi còn có khả năng lật ngược bàn cờ hay không.
Phía nam thành không có tường ngoại thành, chỉ có từng lớp lưới ánh sáng của đại trận hộ thành rủ xuống sâu trong mặt biển, cách bờ vài chục dặm.
Hình ảnh phản chiếu của vầng trăng sáng trong biển nhanh chóng to và sáng lên.
Không lâu sau, nó bao phủ một vùng biển rộng lớn thành hình tròn, đường kính hơn mười dặm. Không gian xung quanh kéo dài, hà vụ bốc lên, từng đóa mây lành mở ra một thế giới không thuộc về nhân gian, lại giống như ảo cảnh trăng trong nước.
Mây mù tản đi.
Một hòn đảo xanh um tùm hiện ra từ trong vầng trăng tròn sáng rực dưới nước, giống như từ một thế giới khác buông xuống nơi đây.
Trên đảo là cung điện nguy nga tráng lệ, nhìn từ xa cũng có thể cảm nhận được sự hùng vĩ và thần bí của nó. Dưới hòn đảo thật sự có một con rùa khổng lồ khí tức mạnh mẽ, thân hình còn to lớn hơn cả ngọn núi, tràn ngập cổ xưa.
- Doong!
Giờ Tý đến, tiếng chuông đầu tiên vang lên từ Đào Lý Sơn.
Có nghĩa là, võ tu cầm thiệp mời có thể chính thức tiến vào hội trường.
Chỉ cần vào hội trường là có thể lấy phiếu mà Độ Ách Quan phát đêm Trừ Tịch để đổi lấy phần thưởng tương ứng. Hơn nữa, trong hội trường cấm tranh đấu giết chóc.
Nhất định phải có bầu không khí lễ hội hài hòa tốt đẹp.
Tiếng chuông mỗi một khắc sẽ vang một tiếng.
Đến giờ Tý ba khắc, tiếng chuông thứ tư vang lên, người nào còn chưa vào hội trường coi như tự động bỏ quyền.
Long Điện và Long Đình lao lên trước nhất mọi người, khoảng cách với Tiên Quy Long Cung càng lúc càng gần, trong mắt hai người tràn đầy mong đợi và kính sợ.
Long Cung, cung điện trong truyền thuyết từng có phi long cư ngụ. Đối với đệ tử Long Môn, có thể nói nó là vô thượng thánh thổ.