Lão giả mặt sẹo cười ha ha nói:
- Xem ra thực sự là rời đi quá lâu rồi, không ngờ đệ tử trong nhà lại coi chúng ta thành người ngoài. Cái danh hiệu Ẩn Thập Nhất này từng là lão phu dùng, nhưng đó đã là chuyện của rất lâu, rất lâu về trước rồi, hiện tại cứ gọi ta Cần lão là được.
Lão giả đầu hổ thở dài:
- Gọi ta là Chuyết lão đi! Ẩn Quân đương đại khen các ngươi lên tận trời, nói các ngươi có biểu hiện kinh diễm thế nào ở Tiềm Long Đăng Hội, nếu không được hộ đạo sẽ bị thế lực thù địch gạt bỏ. Đây chẳng phải là thành công khơi gợi sự hiếu kỳ của chúng ta, kéo chúng ta vào vòng xoáy thị phi này sao. Thật là lừa người ta mà!
Cửu Lê Ẩn Môn, mỗi một giáp đều sẽ tuyển ra sáu mươi Ẩn Nhân và một Ẩn Quân.
Cứ luân phiên từng giáp một.
Thần Ẩn Nhân đương đại, tất nhiên chính là Lý Duy Nhất. Ẩn Nhân mới nhất là Ẩn Nhị Thập Lục, Nghiêu Âm.
Đợi ba mươi bốn năm sau, Ẩn Lục Thập được tuyển chọn ra thì sẽ tiến vào giáp tiếp theo. Khi đó, Lý Duy Nhất sẽ từ Thần Ẩn Nhân biến thành Ẩn Quân đương đại.
Ẩn Quân đương đại phụ trách toàn bộ sự vụ trong ngoài Ẩn Môn, có thể điều động tất cả Ẩn Nhân và tài nguyên, cũng phụ trách tuyển chọn và bồi dưỡng Thần Ẩn Nhân thế hệ tiếp theo.
Về lý thuyết mà nói, trong thời kỳ đặc thù, ngay cả Cổ Ẩn Nhân (*Ẩn Nhân các đời trước) cũng phải chịu sự điều động của Ẩn Quân đương đại.
Cần lão và Chuyết lão chính là hai vị Cổ Ẩn Nhân được Ẩn Quân đương đại dùng Ẩn Tổ Lệnh mời ra để hộ đạo cho Lý Duy Nhất.
Biết được là tiền bối Ẩn Môn, Ẩn Thập Nhất lập tức đắc ý hẳn lên:
- Vậy biểu hiện của chúng ta thế nào?
- Tạm chấp nhận được!
Cần lão nhìn về phía Lý Duy Nhất, cùng Chuyết lão trao đổi ánh mắt, đồng loạt ôm quyền.
Tuy Thần Ẩn Nhân vẫn chưa trưởng thành, nhưng có thể ngồi ngang hàng với bọn họ. Bởi vì yêu cầu của Cửu Lê Ẩn Môn với Thần Ẩn Nhân chính là bắt buộc phải bồi dưỡng ra khí chất thủ lĩnh.
Chỉ có trao cho địa vị đủ cao mới có thể dưỡng ra khí chất thủ lĩnh.
Lý Duy Nhất đáp lễ xong, hỏi:
- Ẩn Quân đâu?
Chuyết lão nói:
- Đi vào trong thành cướp Trường Sinh Đan, Long Chủng, Long Cốt rồi, đều là cướp cho mấy tiểu gia hỏa các ngươi đấy. Vốn dĩ dựa vào thiệp mời và phiếu cư các ngươi là có thể đổi được không ít, nhưng giờ thì chỉ có thể để mấy lão già chúng ta tự mình ra tay!
- Đừng có nói bậy! Ẩn Quân đương đại là đi giúp Tả Khâu Môn Đình duy trì trật tự trong thành, nếu thương thế của bọn họ đã ổn định, chúng ta cũng đi giúp một tay. Đêm nay nhân thủ của Tả Khâu Môn Đình chắc chắn không đủ dùng, rất nhiều người đang tranh cướp, trật tự quá loạn.
Cần lão kéo Chuyết lão vội vàng đi xuống núi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lê Lăng, ca ca ngươi có phải do phụ mẫu ngươi thân sinh không?
Lê Lăng ngẩn ra, không biết tại sao hắn lại đột ngột hỏi một câu như vậy, nhưng đây... thực sự không phải là một câu tốt lành gì, liền hừ lạnh với Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thầm khâm phục Ẩn Quân, luôn biết rõ mỗi một thời điểm nên làm gì nhất.
Tuy Thương Lê trọng thương hấp hối, nhưng nếu Ẩn Quân ở lại thì dường như không giúp được gì nhiều, ngược lại còn làm chậm trễ thời gian tốt nhất để đoạt lấy Trường Sinh Đan, Long Chủng, Long Cốt.
Trong đầu hắn hồi tưởng lại.
Long Cung lật úp, các loại bảo vật như mưa sao băng bay về phía các nơi trong thành.
Lý Duy Nhất vỗ mạnh vào đùi, cực kỳ hận hai cường giả Yêu tộc đột ngột giết ra kia, vốn dĩ có thể đổi được không ít bảo vật, tạo nền tảng vững chắc cho Đạo Chủng cảnh.
Giờ thì hay rồi, liều sống liều chết nửa tháng, cái gì cũng không vớt được.
Chỉ có thể ký thác hy vọng vào việc bên phía Ẩn Quân có thể thu hoạch được gì đó.
Dù sao nhiều Trường Sinh Đan như vậy, luyện chế cũng không dễ, Độ Ách Quan cũng chưa chắc có thể lập tức lấy ra thêm hai mươi viên nữa. Long Chủng và Long Cốt lại càng là tuyệt phẩm, một khi đánh mất thì không thể có lại được.
Đào Lý Sơn là nơi an toàn nhất của Thành Khâu Châu, được bao phủ bởi một lượng lớn trận pháp và phù văn.
Tam Trọng Thiên có một khu kiến trúc tập trung và các động phủ tu luyện, các đệ tử thiên tài thuộc dòng chính của Tả Khâu Môn Đình hầu như đều cư trú ở đây.
Điều tiết một lát, thương thế tạm thời được đè xuống.
Lý Duy Nhất không màng tới sự ngăn cản của Ẩn Nhị Thập Tứ và Nghiêu Âm, bước ra khỏi cung điện, dọc theo một con đường mòn bậc thang đá rộng một trượng đi về phía nam.
Hắn cực kỳ hứng thú với cuộc đối quyết giữa những tồn tại Siêu Nhiên và Trường Sinh Cảnh, phảng phất như huyết mạch được đánh thức, đầy cuồng nhiệt và kích động.
Điều này đại diện cho phương hướng võ đạo tương lai của hắn, là độ cao bắt buộc phải theo đuổi.
Kẻ mạnh nhất thế gian rốt cuộc đã mạnh đến mức nào?
Liệu có thực sự như trong thần thoại truyền thuyết, khai thiên tích địa, không gì không thể?
Trên Tam Trọng Thiên, phòng ốc điện vũ đều được xây dựng dọc theo vách đá, trồng những cây đào cổ thụ to lớn, hoa đào trên cây đang nở rộ, như những bông tuyết liên tục rơi rụng.
Ẩn Nhị Thập Tứ và Nghiêu Âm một trái một phải, theo sát sau lưng dìu đỡ hắn.
Đi tới rìa vách đá gần thành nam, Lý Duy Nhất vận chuyển pháp khí tới hai mắt, nhìn ra xa hết mức, chỉ có thể thấy bên ngoài màn sáng trận pháp, thỉnh thoảng có những yêu ảnh khổng lồ bay qua, tỏa ra khí tức mạnh mẽ.
Phía dưới, ngoại thành của thành nam đã tan tành xác pháo.
Phòng ốc sụp đổ hoàn toàn, đại địa bị xé rách, nước biển đổ dồn vào. Trong đống đổ nát đó, không biết bao nhiêu cư dân đã tử nạn.
Nhưng nội thành vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, hiện ra hình thái bát quái, kiên cố không gì phá nổi.
Trong tám Đạo Vực của tám khu vực ở nội thành, mỗi tòa bốc lên cột sáng, kết hợp với cột sáng bốc lên từ Đào Lý Sơn. Lập tức, dưới lòng đất của thành trì liên tục có trận văn hiện lên, bảo hộ Thành Khâu Châu thành một biển ánh sáng trận văn.
Lý Duy Nhất nói:
- Vẫn chưa đánh vào trong thành à? Ta nhớ dường như màn sáng trận pháp hộ thành đã bị xé mở, có những thân ảnh khủng bố đã xông vào.