Phía sau ba người là hai nam tử trung niên trông giống hệt nhau, âm khí trên người cực nặng, mặc quan bào màu xanh, dáng người cao gầy, thần quang trong mắt nội liễm.
Hai cỗ lực lượng từ trên thân bọn họ phát ra bao bọc lấy năm người, tạo thành mây mù màu xanh tím.
Từ xa đã nghe thấy Tả Khâu Đình dùng ngữ điệu của Lý Duy Nhất cười nói:
- Khương đại nhân, ngài không biết đâu, sau khi ta, Thạch Thập Thực và Tề Tiêu biết tin tức, liền lập tức tới Trường Thanh Quán bắt gian, kết quả lại vồ hụt. Trong đạo quán, cả hai người đều không có ở đó, chỉ có một chiếc giường. Thật sự là một chiếc giường rất lớn!
Lý Duy Nhất ho khan, nhìn Tả Khâu Đình đã đi tới trong vòng vài trượng, vẫn còn ở đó khua môi múa mép với Khương Ninh. Vốn dĩ đã quyết định bỏ qua cho nàng, đột nhiên lại thay đổi chủ ý.
- Tả Khâu huynh, ở sau lưng nói xấu người khác, không tốt lắm nhỉ?
Tả Khâu Đình giống như mới phát hiện ra Lý Duy Nhất, cười nói:
- Duy Nhất huynh, chúng ta đang định đi tìm ngươi đây, vừa rồi Vũ Tiên Tử có hỏi ngươi, nói một hồi liền nhắc tới Trường Thanh Quán. Ta cũng không có nói bừa, ngươi dám nói trên chiếc giường ở Trường Thanh Quán không có khí tức của ngươi và Dương Thanh Khê không?
Khương Ninh đeo mạng che mặt nửa ẩn nửa hiện, hai tay quấn phi tiêu, búi tóc cài trâm ngọc, giữa lông mày vẽ hoa điền phượng hoàng, giống như thần tiên phi tử, xinh đẹp động lòng người, hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo như thường ngày.
Trang Nguyệt lạnh lùng trừng mắt nhìn Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất không ngờ Tả Khâu Đình lại láu cá như vậy, chuyện gì cũng kể cho Khương Ninh nghe, thế là sử dụng chiêu lưỡng bại câu thương:
- Ở Cần Viên, hai chúng ta chẳng phải cũng từng ở chung trên một chiếc giường à? Điều đó có thể nói lên cái gì?
- Lại có chuyện này sao?
Khương Ninh nhìn về phía Tả Khâu Đình.
Tả Khâu Đình cố tỏ ra trấn định, mỉm cười nói:
- Đúng, rất đúng, quả thực không nói lên được điều gì! Xem cái miệng này của ta, rõ rằng biết hai vị giao tình không cạn... không nên nói chuyện ở Trường Thanh Quán ra. Mọi người cứ trò chuyện, ta tránh đi một chút...
- Không có gì phải tránh cả.
Thanh âm của Khương Ninh nhã nhặn, nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Ta và hắn cùng lắm chỉ coi là có chút giao tình, không ly kỳ như bên ngoài đồn đại. Sở dĩ bảy con kỳ trùng nghe lời ta, chẳng qua là vì lúc ở Trấn Táng Tiên đã bị ta thu phục một thời gian.
- Lý Duy Nhất, ta tới lấy Kinh Vũ Kiếm, ra giá đi!
Lý Duy Nhất biết loại trường hợp này không cách nào nói chuyện tình cảm, thế là lạnh lùng nói:
- Ba cây tinh dược ngàn năm.
- Đưa cho hắn.
Khương Ninh nói.
Chẳng ngờ lại có chuẩn bị từ trước.
Một trong hai vị thái giám đi phía sau lấy ra một chiếc hộp ngọc dài, khí tràng mạnh mẽ đi tới, ấn vào tay Lý Duy Nhất:
- Cây Thất Tinh Ngân Hỏa Hải Đường hai ngàn năm tuổi này, bù cho ba cây tinh dược ngàn năm là dư dả.
Lý Duy Nhất từ trong Túi Càn Khôn lấy ra Kinh Vũ Kiếm, cũng không khách khí ấn ngược lại vào tay vị thái giám kia.
Tràng vực ý niệm của Đạo Chủng ép qua, lại không có chút tác dụng nào, vị thái giám kia cầm chắc Kinh Vũ Kiếm, giọng nói lanh lảnh, cười lạnh lùng:
- Không hổ là Tiềm Long đương đại, quả thực có chút bản lĩnh.
Sau khi Khương Ninh lấy lại Kinh Vũ Kiếm:
- Tuy nói đêm Nguyên Tiêu ngươi từng cứu ta, nhưng từ khoảnh khắc ngươi hô vang khẩu hiệu phản tặc, chúng ta đã thế bất lưỡng lập. Họ Lý kia, tự giải quyết cho tốt, chúng ta đi!
Lý Duy Nhất nhìn về phía bóng lưng bốn người, dùng ngữ khí bình thản đáp lại:
- Vũ Tiên Tử quá tự đa tình rồi! Đêm đó Hắc Giáp Thiết Kỵ của Tà Giáo xung sát, người ta muốn cứu là Thanh Khê cô nương, không phải ngươi.
Trên đường xuống núi, Khương Ninh đi ở phía trước, dù biết rõ Lý Duy Nhất cố ý nói cho hai vị thái giám và người của Tả Khâu Môn Đình nghe, nhưng vẫn tức không nhẹ, lồng ngực đau nhói, nắm đấm trong tay áo siết chặt lại.
Trang Nguyệt đã rút kiếm ra, bị Khương Ninh ấn trở về.
Sau khi bốn người đi xa.
Xoạt!
Tả Khâu Đình mở quạt xếp, kiễng chân lên hả hê nhìn xuống núi:
- Sao ta cảm thấy hai người các ngươi cứ quái quái vậy? Bộ trang phục hôm nay của Khương Ninh không thường thấy đâu, không lẽ là tới gặp bản công tử à? Những ngày tới của Dương Thanh Khê ở trong triều đình e là không dễ chịu rồi!
Lý Duy Nhất không vui nói:
- Ngươi biến hóa thành bộ dạng của ta làm gì?
- Ta nghe nói Khương Ninh tới Đào Lý sơn, điểm danh muốn gặp ngươi. Thấy ngươi dường như không có thời gian, cho nên ta thay ngươi đi! Nói thật, dung mạo của Vũ Tiên Tử đúng là khuynh tuyệt thiên hạ, cách ăn mặc hôm nay đặc biệt kinh diễm.
Tả Khâu Đình quan sát ánh mắt của Lý Duy Nhất.
- Vào động phủ trước đã, ta có chuyện muốn nói với ngươi. Chuyện chính sự!
Lý Duy Nhất nói.
Tả Khâu Đình thấy ánh mắt Lý Duy Nhất nội liễm, không nhìn ra manh mối gì, không khỏi có chút thất vọng, mở trận pháp cửa đá động phủ, dẫn hắn đi vào.
Bước vào cửa đá, Lý Duy Nhất thuận thế đóng cửa lại.
Mở trận pháp.
Vút!
Tả Khâu Đình thắp sáng Pháp khí Cốt Đăng, ánh mắt nghiêm lại:
- Ngươi làm gì thế?
- Mở trận pháp thì tốt hơn, tránh để đám lão gia hỏa của Tả Khâu Môn Đình các ngươi lại nghe lén cuộc đối thoại của chúng ta.
Tiếp đó Lý Duy Nhất kể lại những lời Ẩn Quân lúc trước nói ra, than khổ một hồi.
Hắn thở dài:
- Mất mặt quá! Ta chưa cưới vợ, nàng chưa gả chồng, thích một người là có lỗi sao?
Động phủ bế quan của Tả Khâu Đình khá rộng lớn, ngoại sảnh, nội sảnh, phòng luyện võ, bàn ghế, giường hàn ngọc, mọi thứ đều đầy đủ, sâu trong nội sảnh còn có một dòng linh tuyền chảy qua, khiến cả động phủ sương khói mờ ảo.
- Lý Duy Nhất, trong lòng ngươi rốt cuộc yêu Khương Ninh hay Tả Khâu Hồng? Hay là còn phải thêm một Dương Thanh Khê nữa?
Tả Khâu Đình ngồi xuống ghế đá, rót cho hắn một chén nước suối đưa qua.
Lý Duy Nhất chưa từng nghĩ vấn đề này, nhưng bản thân vốn muốn trả đũa nàng, tất nhiên là mở miệng nói:
- Ta và Khương Ninh, Dương Thanh Khê đều thanh bạch, ngược lại là ngươi, không có nghĩa khí chút nào. Ngươi cảm thấy muội muội ngươi thật sự sẽ vĩnh viễn không gả cho người ta sao? Để ta làm muội phu của ngươi, dù sao cũng tốt hơn sau này để người ngoài hưởng lợi chứ?
- Đừng có si tâm vọng tưởng nữa!
Tả Khâu Đình trợn trắng mắt.
- Được, được, được, đã như vậy, chúng ta trước tiên thanh toán nợ nần cái đã.
Lý Duy Nhất lôi ra một tờ giấy, ném lên bàn.
Tả Khâu Đình nhặt lên, mở ra xem, xác nhận lại:
- Ta nợ ngươi nhiều như vậy sao?
Lý Duy Nhất bưng chén lưu ly, uống một ngụm nước suối:
- Một Đạo Liên là ngươi đánh cược thua, cược ta không lấy được thiếp mời. Mười cây tinh dược ngàn năm là tiền mười cân Tiên Nhưỡng.