Tả Khâu Đình và Tả Khâu Hồng Đình hoàn toàn là hai loại tính cách.
Nàng lúc này, đúng như lời nàng tự nhận xét về mình là ngoài nóng trong lạnh.
Sau khi khôi phục chân dung, đúng là thanh lãnh tới cực điểm, không cười không nói, tĩnh lặng như u lan, cả người tràn ngập khí tràng cự nhân ngàn dặm.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Đứng ở lập trường của vị hôn thê, ta càng sẽ ngăn cản hai người các ngươi.
Lý Duy Nhất thu lại nụ cười:
- Ý của ngươi là, cho dù Kỳ Lân Trang trở lại, thế lực Yêu tộc cường đại, các thế lực lớn của Nhân tộc vẫn không thể đoàn kết một lòng? Mâu thuẫn với triều đình không thể hóa giải? Tại sao? Còn có đe dọa gì lớn hơn cả Yêu tộc sao?
Nghĩ tới điều gì đó, Lý Duy Nhất nói:
- Lẽ nào là vì Tiểu Điền Lệnh? Rốt cuộc Tiểu Điền Lệnh là cái gì? Dường như mọi người đều giữ kín như bưng về chuyện này, đến nhắc cũng không dám nhắc tới.
Hắn chỉ từng nghe Ẩn Nhị Thập Tứ nói qua, dường như Tiểu Điền Lệnh chính là ý nghĩa trên mặt chữ.
Ánh mắt Tả Khâu Hồng Đình thâm thúy, suy nghĩ bay ngược về mười bốn năm trước:
- Chữ Sát (杀) lấy phần dưới, chữ Nam (男) lấy phần trên, ấy gọi là Tiểu Điền (小田).
- Sát Nam Lệnh?
Lý Duy Nhất kinh hãi đến da đầu tê dại.
Trong nháy mắt liền hiểu ra tại sao khắp thiên hạ đều là nghĩa quân, tại sao mâu thuẫn giữa nghĩa quân và triều đình không thể điều hòa, tại sao mọi người đều nói Đại cung chủ điên rồi... Đây tuyệt đối là điên thật rồi, hơn nữa còn điên không hề nhẹ.
Chẳng trách triều đình có thực lực cường đại như vậy, nhưng chỉ khống chế được tám châu.
Chẳng trách thành viên hạch tâm của triều đình như Khương Ninh cũng từng thẳng thắn nói Đại cung chủ trở nên hắc ám và thiên kiến, đánh mất bản ngã, rơi vào vòng xoáy nội tâm, đúc thành sai lầm lớn.
Chẳng trách những thế lực Nhân tộc kia thà đi nương nhờ Yêu tộc.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Xét một cách khách quan, ngàn năm trước, Đại cung chủ quả thực đã giết ra một vùng trời cho Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không có nàng, sẽ không có hai mươi tám châu hiện tại. Ngàn năm qua, nàng quả thực cũng dốc hết tâm sức trị quốc, thương dân như con, những điều này người trong thiên hạ có thể cảm nhận được.
- Không ai biết nàng rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì. Đầu tiên là tìm được Tử Mẫu Tuyền trong truyền thuyết thượng cổ, sau đó lại khuyến khích trồng trọt Nhân Đạo trên quy mô lớn. Đến mười bốn năm trước, Tiểu Điền Lệnh rốt cuộc được ban bố. Thành Lăng Tiêu là nơi đầu tiên chịu họa, hễ là kẻ không nguyện bị thiến, đều phải giết chết.
- Một đêm phong vân biến, người chết nhiều không kế xiết. Tất nhiên người thuận theo cũng nhiều không kế xiết, hoạn quan và tịnh nhân cứ như vậy mà ra đời trên quy mô lớn. May mà sau khi Đại cung chủ ban bố lệnh này, dường như đã xảy ra vấn đề lớn, bế cung không ra, đến nay cũng chưa từng lộ diện.
- Cho nên một khi Tiểu Điền Lệnh ra khỏi Thành Lăng Tiêu liền uy lực giảm mạnh, thực thi ở các châu gặp khó khăn cực lớn. Thêm vào đó, nam đinh trong thiên hạ nhao nhao lẩn trốn, nên mới không thực sự biến Lăng Tiêu Sinh Cảnh thành Nữ Nhi Quốc.
- Nhưng pháp lệnh này lại trở thành thủ đoạn để kẻ có tâm cơ công kích thế lực đối địch, cũng khơi dậy đối lập to lớn. Trong mấy năm đó, sát lục không ngừng, mâu thuẫn liên miên. Một Tiểu Điền Lệnh, ngàn dặm mặc áo tang. Đêm khuya kẻ khóc mộ, đều là người ở lại. Có người giống như ta, mất đi phụ thân. Có người mất đi trượng phu, có người mất đi nhi tử hoặc huynh trưởng...
- Vài năm sau đó, chiến loạn rốt cuộc bùng phát, hơn nữa nhanh chóng càn quét khắp thiên hạ, nghĩa quân các châu nhao nhao phất cờ khởi nghĩa, ngay cả nội bộ triều đình cũng chấn động không thôi.
Tả Khâu Hồng Đình nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Ngươi nói xem, trong tình huống như vậy, ai có thể đồng tâm hiệp lực với triều đình? Mặc dù Tiểu Điền Lệnh sớm đã danh tồn thực vong (*tiếng thì còn nhưng thực sự thì đã mất), nhưng chỉ cần chưa hủy bỏ, chính là một lưỡi đao treo lơ lửng trên đầu mọi người.
- Vạn nhất có ngày Đại cung chủ bước ra khỏi cửa cung, lấy uy vọng và tu vi của nàng, lại thực thi lệnh này lần nữa, đó sẽ là hạo kiếp cỡ nào? Hiện tại ngươi hiểu rồi chứ? Nếu ngươi thực sự bị Khương Ninh chiêu mộ tới triều đình, khi Tiểu Điền Lệnh tro tàn cháy lại, nhất định sẽ biến thành nhóm người đầu tiên gặp họa.
Lý Duy Nhất chưa từng trải qua thời đại đó, rất khó để cộng hưởng cảm xúc, nhưng chỉ nghe nàng kể lại, liền có thể cảm nhận được tính không xác định và sự nguy hiểm mà Tiểu Điền Lệnh gây ra.
Vấn đề nghiêm trọng hơn những gì hắn tưởng tượng quá nhiều.
Sự tồn vong của thiên hạ, mọi nút thắt đều quấn trên thân một người.
Đây chính là năng lượng của thiên hạ đệ nhất nhân sao?
Một lời nói, một hành động sẽ quyết định sinh tử của vô số người.
Nút thắt này, Thiền Hải Quan Vụ có thể tháo gỡ không?
Vốn dĩ Lý Duy Nhất cực lực phản đối Thiền Hải Quan Vụ tiến về Lăng Tiêu Cung, hiện tại nội tâm bắt đầu dao động.
Nếu nàng thành công khiến Đại cung chủ hủy bỏ Tiểu Điền Lệnh, các thế lực lớn của Nhân tộc mới có khả năng liên thủ đối phó Yêu tộc.
Ngược lại, nếu Đại cung chủ đi ra, thực thi lại Tiểu Điền Lệnh, thậm chí trở nên càng hắc ám và thiên kiến hơn... Lăng Tiêu Sinh Cảnh không nghi ngờ gì sẽ biến thành nhân gian luyện ngục.
Sau khi Lý Duy Nhất chia tay Tả Khâu Hồng Đình liền quay về nơi các võ tu Cửu Lê Tộc dưỡng thương.
Thịt của Ngân Vũ Yêu Vương đã nấu xong.
Có lẽ vì nguyên liệu là hàng đỉnh cấp, hương vị lại không hề tệ.
Sau khi ăn no, tất cả mọi người đều cảm thấy cơ thể nóng hổi, huyết khí trong người tăng trưởng mãnh liệt, thế là nhao nhao diễn luyện các chiêu thức võ học, rèn luyện nhục thân.
Cùng lúc đó.
Thiệp hỷ đính hôn của Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình được gửi đi khắp nơi trong thành như bông tuyết.
Vì cuộc đấu pháp quy mô lớn vượt mức bình thường, các thế lực lớn tham gia Tiềm Long Đăng Hội đến nay vẫn còn nán lại Thành Khâu Châu.
Tiệc đính hôn được ấn định vào ba ngày sau, ngày hai mươi lăm tháng giêng.
Tả Khâu Môn Đình rất gấp, muốn nhân lúc trận đấu pháp chưa kết thúc mà định đoạt mọi chuyện.