Một hạt thóc, hai lá mầm (2)

- Ai mà biết được hắn đang nghĩ gì, thế gian này làm gì có nhiều chuyện tình đầu ý hợp như thế? Đáng tiếc và không viên mãn mới là trạng thái thường gặp, mây đứt đoạn lúc mờ mịt xa xăm cũng tốt, như vậy sẽ không tạo thành sấm sét và bão tố.

...

Từ buổi trưa Tề Tiêu đã phái người đi tìm kiếm tung tích của Dương Thanh Khê, rất nhanh đã có manh mối, thế là lập tức chạy đi xác nhận.

Vừa mới ra khỏi cửa đã gặp gia bộc của Tả Khâu Môn Đình tới đưa thiệp mừng cho Tề phủ.

Trong lòng Tề Tiêu hiếu kỳ, tự nhiên là muốn chặn lại hỏi han, sau khi hỏi xong thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

- Đùa gì thế... Vô lý vậy sao... Mau đưa đây ta xem, Duy Nhất huynh đệ của ta thật sự đã tu luyện thành bí tịch bám váy đàn bà?

Xem xong thiệp mừng, Tề Tiêu cười ha hả, trong lòng đã bắt đầu suy tính xem ba ngày sau nên uống rượu mừng thế nào.

- Duy Nhất huynh đệ đúng là một bước lên trời rồi, thành tựu tương lai ít nhất cũng là nam nhân của gia chủ Tả Khâu Môn Đình. Trở thành nam nhân của chủ nhân Lăng Tiêu Sinh Cảnh cũng là chuyện có khả năng.

Tề Tiêu trả lại thiệp mừng cho gia bộc, quyết định xử lý chuyện của Dương Thanh Khê thận trọng hơn, tuyệt đối không thể để xảy ra rắc rối tình ái cho Duy Nhất huynh đệ vào thời điểm then chốt này.

Hắn không đi xe, mặc Pháp khí Dạ Hành Y, ẩn thân đi nhanh.

Đi tới trạch phủ mà tai mắt Tề gia tìm được, Tề Tiêu âm thầm ghi nhớ vị trí và môi trường xung quanh. Ngay lúc đó, cửa sau mở ra, Dương Thanh Khê mặc hắc bào rộng thùng thình, mũ trùm kín đầu, thần thần bí bí ngồi lên một chiếc xe ngựa.

Người đánh xe là một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc đồ vải thô ngắn tay, không có điểm gì đặc biệt.

Điểm khác thường duy nhất chính là phu xe này...

Quá trẻ!

- Thú vị! Đã muộn thế này mà Dương đại tiểu thư lại ăn mặc như vậy, dường như đang che giấu bí mật không hề nhỏ.

Sau khi Tề Tiêu đột phá đến Đạo Chủng cảnh thì tài cao gan lớn, tất nhiên sẽ không để Dương Thanh Khê vào mắt, thế là lặng lẽ đi theo.

Điều khiến Tề Tiêu không ngờ tới là xe ngựa lại đi thẳng ra khỏi thành. Cuối cùng dừng lại ở một tiểu trấn hẻo lánh cách Thành Khâu Châu hai trăm dặm.

Sau một đêm đi đường, trời đã hửng sáng.

Dương Thanh Khê thân phận cao quý, sao lại tới nơi như thế này?

Trong lòng Tề Tiêu càng thêm kinh ngạc, thấy trên trấn đã có người đi đường dậy sớm, thế là vừa quan sát vừa lần theo vết bánh xe đi tới.

- Một hạt thóc, hai lá mầm, ba lá mầm nhỏ bò trong gió.

- Bốn cánh trăng khuyết lắc lư, năm hạt lúa vàng cười ha hả.

...

Phía trước, một đám trẻ con chân trần kéo đến thành từng nhóm, miệng hát đồng dao.

Tề Tiêu đang trong trạng thái ẩn thân vội vàng lui sang một bên, mỉm cười đưa mắt nhìn chúng rời đi.

Trong đầu hắn tỉ mỉ hồi tưởng lại.

Phát hiện đám trẻ con kia hầu hết đều là sinh đôi.

- Xem ra chắc là một đám trẻ Đạo Nhân, cũng không biết là nô bộc do đại gia tộc nào nuôi nhốt, hay là mầm non tử sĩ?

Tề Tiêu chợt nhớ tới, dường như Tuy Tông có kinh doanh mua bán Đạo Nhân, trong lòng suy đoán, có lẽ nơi này chính là một cứ điểm trung chuyển hàng hóa của bọn họ.

Rất nhanh, hắn đã đi tới cuối trấn.

Một đạo quán ẩn hiện giữa những lùm cây cành lá sum suê hiện ra trước mắt. Bên ngoài đạo quán đã đỗ rất nhiều xe ngựa, đến từ các hướng khác nhau.

Trên xe ngựa, không có lấy một phu xe nào.

Đột nhiên, cả thế giới trở nên yên tĩnh dị thường, tiểu trấn vừa rồi còn có người đi đường và tiếng đồng dao trong nháy mắt đã trở nên chết chóc.

Tề Tiêu nhận ra có điều bất ổn, cau mày định rút lui.

- Tề đại công tử đã tới Đạo Tổ Quán rồi, chi bằng vào trong ngồi một lát?

Giọng nói phiêu miểu của một lão giả từ trong đạo quán phía xa truyền ra.

Không xong!

Sắc mặt Tề Tiêu đại biến, quay người định chạy.

Vừa mới quay người, bầu trời đột nhiên tối sầm lại.

Giống như cả thế giới đã thay trời đổi đất, một lần nữa biến thành đêm đen.

Tiểu trấn vừa đi qua, hai bên đường phố, nhà nhà thắp đèn, trước cửa đặt từng bộ quan tài. Trước cửa mỗi nhà đều có hai bóng người giống hệt nhau.

Có nơi là hai lão giả ngồi dưới đất mài lưỡi liềm, thỉnh thoảng nhìn về phía hắn, phát ra tiếng cười khanh khách quái dị.

Có nơi là hai thiếu niên mặc đồ vải thô, lưng đeo trường kiếm.

Có nơi là hai mỹ nữ khuynh thành, một người ngồi trên mái hiên, mặc đồ khêu gợi hở hang, để lộ ra những mảng da thịt trắng ngần, cười hì hì, ột người ngồi dưới mái hiên, văn tĩnh ưu nhã, vê ngón tay gảy đàn.

Tề Tiêu đã nhìn thấy Dương Thanh Khê.

Nàng đứng một mình giữa phố, mặc hắc bào, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt.

Tề Tiêu kinh hãi đến mức không gì có thể diễn tả được, nhìn quanh bốn phía, thấy bầu trời tối tăm, đã không phân biệt được mình có từng trải qua buổi sáng hay không, không phân biệt được đêm qua có phải đã theo dõi suốt một đêm hay không, run giọng nói:

- Vô Thường Huyễn Cảnh... Vị tiền bối Thánh Linh Niệm Sư nào lại đùa giỡn với vãn bối như vậy?

- Đùa giỡn?

Nữ tử ngồi trên mái hiên, đôi chân dài trắng ngần đung đưa, cười đầy mị hoặc nói:

- Lục Thần Nữ, cái đuôi ngươi mang tới, ngươi tự mình giải quyết đi!

- Hắn đã là Đạo Chủng cảnh.

Dương Thanh Khê thản nhiên nói.

- Được rồi, ta giúp ngươi giải quyết. Nợ ta một ân tình đấy!

Nữ tử gợi cảm kia thân hình khẽ động, dáng vẻ đẹp đến mê hồn, trang sức toàn thân kêu leng keng, tỏa ra hào quang rực rỡ.

Tề Tiêu thi triển thân pháp, quay người bỏ chạy.

Đạo quán kia quái dị khiến người ta khiếp sợ, nên hắn muốn vòng qua bên phải. Bên phải lại có một đám trẻ con chân trần đi tới, chặn đứng đường đi của hắn.

Tiếng đồng dao lại vang lên, nhưng lọt vào tai Tề Tiêu thì đã hoàn toàn biến đổi hương vị, trong lòng tràn ngập cảm xúc khủng bố.

- Một hạt thóc, hai lá mầm, canh ba thức dậy giết chủ nhà.

- Bốn phía máu bắn, nhuộm lụa trắng, canh năm quạ đen bay đầy trời.

- Mộ sáu thước, giết bảy bước.

- Tám hàng chú văn treo giữa trời.

- Chín cái đầu lâu treo trên bông lúa, mười đời tuyệt tự ta nảy mầm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters