Kinh biến, Lý Duy Nhất bị phế rồi (2)

Trên liễn xa do năm con Tuyết Long Giao kéo, Đường Vãn Thu hỏi:

- Tỷ, sát thủ lại trốn thoát như vậy sao? Chuyện này quá kỳ quặc, đây là Thành Khâu Châu mà.

- Người này đã tu luyện đạo thuật Không Gian Độn Pháp tới tầng thứ năm, hơn nữa Địa Độn Chi Thuật huyền diệu, sau khi lao xuống lòng đất thì căn bản không tìm thấy dấu vết. Bản lĩnh thoát thân như vậy, đừng nói Thành Khâu Châu, ngay cả Thành Lăng Tiêu cũng dám xông vào. Lợi hại!

Sau khi Đường Vãn Châu lên xe vẫn luôn trầm tư.

Đường Vãn Thu nói:

- Chẳng lẽ nói, Lý Duy Nhất thật sự... thế giới nội sinh trong Tổ Điền có khả năng tu sửa không?

- Có thể! Nhưng một chiếc bình gốm đã vỡ tan, dù tu sửa thì nó có thể so được với lúc còn nguyên vẹn sao? Có thể dùng để chủng đạo sao? Điểm huyền diệu nhất của Tổ Điền nằm ở tính trưởng thành, có thể mở rộng vô hạn. Tổ Điền đã nát vụn thì còn tính trưởng thành gì nữa?

Đường Vãn Châu tiếp lời:

- Chúng ta không thể cười trên nỗi đau của người khác, cũng không được để sự việc dẫn dắt. Điều cần suy nghĩ là ảnh hưởng sau đó của chuyện này, liệu có thể lợi dụng để mưu cầu chút lợi ích cho Tuyết Kiếm Đường Đình hay không?

Đường Vãn Thu nói:

- Phái người tuyên truyền chuyện này là do triều đình làm?

- Sách lược của trẻ con! Căn bản không cần chúng ta tuyên truyền, tự nhiên sẽ có người làm vậy, mà làm vậy cũng không có hiệu quả quá lớn.

Đường Vãn Châu nói.

Đường Vãn Thu suy nghĩ một chút:

- Đổ tội ám sát cho Lôi Tiêu Tông? Dù sao lúc đó cũng có người dẫn nổ Lôi Pháp Huyền Băng để dẫn dụ cao thủ đi, mới tạo cơ hội cho hắc y nhân ra tay.

- Nghĩ đến việc đối phó Lôi Tiêu Tông, coi như là sách lược của người trẻ tuổi rồi!

Ánh mắt Đường Vãn Châu âm trầm, tiếp tục nói:

- Đông Cảnh, Long Môn đã thành bia đỡ đạn, chỉ còn Lôi Tiêu Tông mạnh nhất. Nếu có thể lấy lý do này để làm khó, Tả Khâu Môn Đình liên thủ với Tuyết Kiếm Đường Đình cùng tiến quân về phía đông, một bắc một nam điều binh nhắm vào Lôi Tiêu Tông, chắc chắn có thể chia đôi Đông Cảnh, thu hoạch không nhỏ.

Đường Vãn Thu cười khổ:

- Thu hoạch lớn như vậy, tại sao chỉ coi là sách lược của người trẻ tuổi?

- Bởi vì hiện tại, Yêu tộc mới là đại địch hàng đầu, nội bộ Nhân tộc tuyệt đối không thể bộc phát nội chiến như vậy.

Đường Vãn Châu nói.

Đường Vãn Thu nói:

- Tuyên truyền chuyện ám sát là do Yêu tộc... dường như không cần thiết lắm, rất có khả năng thật sự là chúng làm.

- Tạo thanh thế lên, cứ nói là do Tuyết Kiếm Đường Đình làm.

Đường Vãn Châu trầm tư hồi lâu rồi nói.

Đường Vãn Thu ngẩn người.

- Ngươi vẫn chưa nhìn rõ tình thế sao? Kỳ Lân Trang mang theo tất cả Siêu Nhiên, từ Nam Cảnh đánh tới Tây Cảnh, rồi lại đánh tới Đông Cảnh, ba nơi đều tan tác, tổn thất thảm trọng, duy chỉ có Bắc Cảnh không tổn hại. Chuyện này khiến triều đình và người của ba Cảnh khác nhìn nhận thế nào?

Đường Vãn Châu lại nói:

- Tuyết Kiếm Đường Đình vốn là thế lực mạnh nhất trong các nghĩa quân, hiện tại chẳng khác nào đặt chúng ta lên lò lửa, khiến cả Nhân tộc nghi kỵ chúng ta, đề phòng chúng ta, bài xích chúng ta. Tuyết Kiếm Đường Đình phải chịu chút tổn thất, nhưng không phải tổn thất thật sự, mà là để thiên hạ biết có người đang hãm hại chúng ta. Đây chỉ là bắt đầu, thời gian tới, tự làm tổn thất bản thân là việc Tuyết Kiếm Đường Đình cần liên tục thực hiện.

- Giống như hôm nay, ai dám bảo không phải có người đang tự làm tổn hại mình? Binh phong thiên hạ thì dễ! Nhưng sau khi cục diện thay đổi, cũng phải học cách tàng phong (*ý kiểu như giấu tài). Đúng rồi! Lý Duy Nhất từng cứu ngươi, tri ân báo đáp luôn là phẩm chất mà cường giả phải có, cười nhạo người khác không thành đại khí được đâu. Ngồi trong xe ta làm gì, mau tới Đào Lý Sơn, bao nhiêu đôi mắt đang nhìn đấy.

Đường Vãn Thu bị đuổi xuống xe.

...

Đào Lý Sơn.

Sau khi Lý Duy Nhất tỉnh lại, việc đầu tiên là hỏi:

- Cần lão thoát thân chưa?

Ba ngày trước, Cần lão liên tục kiểm tra vị trí Tổ Điền của hắn, Lý Duy Nhất đã đoán được sẽ có màn này, chỉ không ngờ lại ra tay ngay trong tiệc đính hôn.

Quá nguy hiểm!

Cao thủ các phương đều có mặt, dưới sự liên thủ truy kích, nếu Cần lão không trốn thoát được...

Hậu quả có thể tưởng tượng được.

Ẩn Quân đeo mặt nạ nói:

- Yên tâm đi! Sở dĩ ta mời Cần lão xuống núi chính là vì bản lĩnh chạy trốn của hắn được xưng đệ nhất Ẩn Môn. Chỉ cần trốn vào lòng đất, dù Siêu Nhiên ra tay cũng khó lòng bắt được.

- Tổ Điền của ta... a... đau quá...

Trước đó Lý Duy Nhất đương nhiên cũng nghe thấy tiếng Tổ Điền nổ vỡ, trong lòng rất lo lắng, sợ Cần lão hạ thủ lệch đi một chút thì xong đời.

Ẩn Quân nói:

- Tạo nghệ không gian của Cần lão rất cao, tiếng nổ vỡ đó là do thanh kiếm được sắp xếp từ trước. Nhớ kỹ, chuyện này người biết tình hình chỉ có ngươi, ta, Cần lão và vị Nho đạo lão tổ của Tả Khâu Môn Đình, tổng cộng bốn người. Tả Khâu Lệnh chắc là đoán được, không cần quan tâm tới hắn. Tóm lại, càng ít người biết càng tốt.

Lý Duy Nhất chấn động, cảm thấy quan hệ giữa Ẩn Quân và Nho đạo lão tổ của Tả Khâu Môn Đình chẳng lẽ lại tốt đến mức này, chuyện này cũng có thể mời ra diễn kịch.

Trong đầu hắn hiện lên tính cách nho nhã và cực kỳ thích nghiên cứu cổ tịch của Lê Tùng Cốc...

- Ta biết, ngươi đã sớm đoán ra thân phận của ta. Nói cho ngươi cũng không sao, vị Nho đạo lão tổ của Tả Khâu Môn Đình kia coi như là bán sư của ta, có thể tin tưởng.

Ẩn Quân đi tới trước mặt Lý Duy Nhất, nhét thanh kiếm vào tay hắn:

- Thanh kiếm này cho ngươi, diễn kịch phải diễn cho trót. Một người Tổ Điền bị phế không phải là phế thật sự! Ý chí mài mòn, tâm cảnh sụp đổ mới là phế thật! Hai ngày nữa, chọn cơ hội mà tự sát.

Lý Duy Nhất nén đau, cười khổ:

- Cần phải thảm thế sao? Ta cảm thấy đã đủ thảm rồi, đau lắm...

- Hết cách rồi, lúc trước ta khuyên ngươi đừng tham gia Tiềm Long Đăng Hội thì ngươi không nghe. Bây giờ muốn giấu mình chờ thời, man thiên quá hải, tất nhiên phải chịu khổ một chút.

Ẩn Quân nói.

Lý Duy Nhất trịnh trọng gật đầu:

- Vừa hay ta cần trầm lắng mấy năm, bế quan tu hành, vậy thì thu liễm phong mang, tới Ba Cốc ở một thời gian vậy.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters