Linh Vị tiền bối nói:
- Con đường tu hành niệm lực này cực kỳ kén chọn thiên phú, cũng là nơi so đấu gia thế. Sự phân bổ thiên tư và thể chất của võ tu giảm dần từ thấp đến cao một cách đồng đều. Thiếu niên Thiên Tử mỗi đời đều rất hiếm thấy, Truyền Thừa Giả có một số, chí nhân cửu tuyền thì nhiều hơn, phía sau là bát tuyền, thất tuyền... Niệm lực thì không như vậy!
- Ở cấp độ Đại Niệm Sư, chỉ có thiên tài đỉnh cao và những kẻ tầm thường, hạng người ở giữa cực kỳ ít. Chính vì thế, người tu hành niệm lực ít hơn người tu hành võ đạo rất nhiều. Như Lê Lăng đã nói, Linh Niệm Sư dưới sáu mươi tuổi ở Cửu Lê Tộc chỉ đếm trên đầu ngón tay, thực tế họ chỉ được coi là nhóm người có thiên phú ở mức trung bình.
- Bọn hắn có hy vọng đột phá Thánh Linh Niệm Sư ở giáp thứ hai của đời người, nhưng hy vọng đó lại cực kỳ mong manh. Mười người thì họa chăng chỉ có một người thành công. Những người tu hành niệm lực đỉnh cao nhất, ví dụ như phụ thân của Lê Lăng, ta đoán hắn chắc đã trở thành Thánh Linh Niệm Sư trước năm sáu mươi tuổi. Loại người này, trong Thiên Vạn Cổ Tộc cũng là trăm năm mới có một.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Liệu có phải chỉ đơn giản vì gia thế giàu có không? Nếu không có tài lực của cả bộ tộc Thương Lê chống lưng, e rằng lão Lê khó mà tu thành Thánh Linh Niệm Sư trước sáu mươi tuổi, thọ ba trăm năm.
Tu hành niệm lực không giống với võ đạo, chỉ cần trở thành Thánh Linh Niệm Sư, tuổi thọ sẽ không còn như phàm nhân, bị vây hãm trong vòng hai giáp nữa, ít nhất có thể sống ba trăm năm, chẳng khác nào thần tiên!
Trong khi đó, Trường Sinh Giả của võ đạo cần phải thoát khỏi từng Trường Sinh Tỏa.
Lê Lăng lườm Lý Duy Nhất một cái, cảm thấy hắn xưng hô với phụ thân mình quá tùy ý.
Nàng cũng mới biết nửa năm trước Lê Tùng Lâm đã là Thánh Linh Niệm Sư.
Linh Vị tiền bối lại nói:
- Tài lực cũng là một phần thiên phú của người tu hành! Chính vì thế, võ tu có gia thế càng cao thì mặc định đã cộng thêm thiên phú. Ngươi có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay trong vòng hơn một năm, chẳng phải cũng nhờ vào tài lực sao?
Lý Duy Nhất không thể không tán đồng, cười đáp:
- Về mặt tài lực, ta là dựa vào nỗ lực của mình.
Linh Vị tiền bối tiếp lời:
- Trước ba mươi tuổi đạt tới Đại Niệm Sư Tai Hỏa cảnh... ngươi tham gia Tiềm Long Đăng Hội chắc cũng hiểu rõ, gom góp khắp Lăng Tiêu hai mươi tám châu, được một hai trăm vị vẫn là chuyện dễ dàng. Những người này đã được coi thiên phú không thấp rồi! Nhưng dù có tu luyện thêm mười năm nữa, số người trong họ có thể trở thành Linh Niệm Sư cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lê Lăng, ngươi nói cho hắn biết tại sao đi.
Lê Lăng mười bảy tuổi, hiện tại đã là thiếu nữ trổ mã, cao một mét bảy, vóc dáng đầy đặn hơn, nhưng vẫn đi chân trần, để lộ đôi chân ngọc dài trắng nõn:
- Bởi vì bắt buộc phải trải qua Tai Hỏa cửu luyện mới có tư cách xung kích Linh Niệm Sư. Từ khi đột phá Đại Niệm Sư, tu luyện linh quang trong Linh Giới viên mãn mới được coi là đạt tới Tai Hỏa cảnh. Mà Tai Hỏa cửu luyện, tương đương với chín lần quá trình này. Sư tôn nói thiên phú niệm lực và phù pháp của ta, ở trong cùng lứa đã được coi xuất chúng. Thế nhưng tiêu tốn hơn nửa năm mới hoàn thành nhất luyện. Trước hai mươi lăm tuổi, ta có hy vọng hoàn thành Tai Hỏa cửu luyện. Trước ba mươi tuổi, có hy vọng trở thành Linh Niệm Sư.
Linh Vị tiền bối nói:
- Trước ba mươi tuổi trở thành Linh Niệm Sư mới được coi là thiên tài trên con đường niệm lực, như vậy trước sáu mươi tuổi mới có cơ hội trở thành Thánh Linh Niệm Sư.
Lý Duy Nhất nhẩm tính:
- Ta tu luyện Linh Giới viên mãn tiêu tốn mười vạn Dũng Tuyền Tệ, mất xấp xỉ nửa năm. Nói cách khác, để ta xung kích Linh Niệm Sư ít nhất cũng phải đợi năm ba năm sau, còn phải tốn hàng trăm vạn Dũng Tuyền Tệ?
Lê Lăng biết Lý Duy Nhất tu hành niệm lực biến thái đến mức nào, nàng tự thấy không bằng, luôn có cảm giác thất bại khi dù cố gắng thế nào cũng bị hắn dễ dàng vượt qua.
Nàng nói:
- Nửa năm này ngươi dành phần lớn thời gian cho tu luyện võ đạo, tu hành niệm lực tiêu tốn nhiều là chuyện đương nhiên.
Lý Duy Nhất nghĩ đến lực lượng không gian của Xá Lợi Phật Tổ:
- Nếu ta dùng lực lượng không gian hỗ trợ tu luyện, liệu có nhanh hơn không?
Linh Vị tiền bối đáp:
- Ta nghĩ sẽ không nhanh hơn dùng Quang Diễm Đan và thiền định dưới Phù Tang Thần Thụ bao nhiêu. Trừ khi ngươi trực tiếp mang Xá Lợi Phật Tổ tới Thang Cốc Hải, nhưng có lẽ ngươi sẽ không thể trở về Lăng Tiêu Sinh Cảnh được nữa! Vùng biển đó truyền thuyết rộng tới hàng triệu dặm, là nơi giao thoa của tam giới, cực kỳ nguy hiểm.
- Trước khi trở thành Siêu Nhiên, ta không khuyến khích ngươi thực hiện chuyến đi một chiều không lối thoát đó. Bảo vật mà ta nói có thể hỗ trợ xung kích cảnh giới Linh Niệm Sư tên Linh Đài Diễm Tinh Thạch. Vật này chính là thánh vật của Bà Già La Giáo, một đại giáo thượng cổ đã biến mất trong dòng sông lịch sử.
- Hơn nghìn năm trước, ta từng tìm được một số mảnh vỡ của Linh Đài Diễm Tinh Thạch trong bí cảnh. Theo ghi chép trên bích họa của bí cảnh, Linh Đài Diễm Tinh Thạch hoàn chỉnh to như ngọn núi, là căn cơ giúp Bà Già La Giáo xưng bá vùng đại địa này suốt vạn năm. Thời kỳ đỉnh cao của Bà Già La Giáo còn rộng lớn hơn Lăng Tiêu Sinh Cảnh ở nghìn năm trước gấp mấy lần, lãnh thổ chạm đến nhiều khu vực thuộc Vong Giả U Cảnh hiện nay.
- Nhưng khi Linh Đài Diễm Tinh Thạch không ngừng tiêu hao, ngày càng ít đi, cao tầng của Bà Già La Giáo bắt đầu quản chế, thậm chí cấm khai thác tinh thạch. Không lâu sau, do phân chia không đều, trên dưới nghi kỵ, nội chiến bùng nổ. Trong trận chiến đó, những viên Linh Đài Diễm Tinh Thạch cuối cùng đã bị đánh vỡ! Vài vạn năm sau, các mảnh vỡ của nó gần như tiêu hao sạch sẽ, hoàn toàn trở thành truyền thuyết.
Lê Lăng nói:
- Chẳng trách ta chưa từng nghe nói về vật này.
Linh Vị tiền bối nói tiếp:
- Năm đó ta mang về Tả Khâu Môn Đình hàng chục mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch. Nói không chừng Tả Khâu Môn Đình vẫn còn lưu giữ, dù khả năng rất mong manh. Nhưng ngươi có thể đi hỏi Tả Khâu Lệnh, hoặc lão già của Nho đạo kia, một mảnh là đủ rồi!