Ẩn Ngũ (1)

Việc Thạch Cửu Trai là người của Ẩn Môn, Lý Duy Nhất đã sớm có suy đoán.

Thứ nhất, một năm trước, khi Lý Duy Nhất và Lê Thanh vừa lẻn vào Cửu Lê Ẩn Môn, ngay sau đó Ẩn Môn đã nhận được tin tức. Đây là điều sau này Ẩn Nhị Thập Tứ nói với Lý Duy Nhất.

Thứ hai, sau khi bị Thạch Cửu Trai và Thạch Thập Thực bắt giữ, Lý Duy Nhất ở trên thuyền lại có thể thoát thân đào tẩu một cách thần kỳ.

Điều thực sự khiến Lý Duy Nhất chắc chắn Thạch Cửu Trai có vấn đề là sau khi Ẩn Quân gặp gỡ Đại lão gia của Địa Lang Vương Quân ở Không Gian Tiên Giới trong Trấn Táng Tiên.

Khi Ẩn Quân trò chuyện cùng Lý Duy Nhất đã tiết lộ từng muốn sử dụng Tiên Pháp Tinh Thần để dẫn quân địch tới tổ sơn của bộ tộc Thương Lê, một mẻ hốt gọn, hy sinh bộ tộc Thương Lê để đổi lấy sự yên bình cho Cửu Lê Tộc.

Muốn làm được việc này, Thạch Cửu Trai nhất định phải là người của mình.

Sau này, khi cầm được danh sách Ẩn Nhân, điều này đã được xác thực.

- Bái kiến Thần Ẩn Nhân!

Thạch Cửu Trai chắp tay hành lễ, ngồi xuống bên cạnh Ẩn Nhị, bùi ngùi cảm thán:

- Duyên phận thật kỳ diệu! Hơn một năm trước, khi chúng ta gặp nhau trên núi ở Trấn Táng Tiên, ngươi và đồng bạn của ngươi thê thảm như hai con sói nhỏ. Ai có thể ngờ tới, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đêm nay hai chúng ta lại ngồi đây cùng ngắm cảnh đêm bên bờ Ly Thủy Hà? Ngươi còn trở thành thủ lĩnh của chúng ta!

- Khi đó, ta nhận được mệnh lệnh của Thiên Vương, dẫn theo một đội Lang Quân tu vi thấp, giả dạng thành Phật Độ Tặc để tập kích Lê Châu, cướp đoạt quan tài dị giới, gây ra mâu thuẫn giữa Cửu Lê Tộc và Quan Sơn.

- Ta đi gặp Ẩn Quân để bàn bạc đối sách. Vì vậy ta tách khỏi quân đội, đến Trấn Táng Tiên muộn hơn bọn họ một ngày... hắc hắc, đến muộn một ngày, lại vô tình có được duyên phận như thế này.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Giờ ngẫm kỹ lại, ta và Lê Lăng có thể đào thoát khỏi hiểm cảnh, đều là do ngươi cố ý thả bọn ta một con đường sống.

Thạch Cửu Trai thở dài:

- Tiềm phục ở trong Địa Lang Vương Quân mười lăm năm, rất nhiều chuyện đều thân bất do kỷ, chỉ cần lộ ra một chút sơ hở, kết cục sẽ còn đáng sợ hơn cả cái chết. Có những lúc, ta bắt buộc phải thỏa hiệp và hy sinh.

- Khi đó, ngoài mặt là Phật Độ Tặc do Địa Lang Vương Quân giả dạng ra tay, Long Đình muốn dò xét Thương Lê. Trên thực tế, Tuy Tông còn có hai cao thủ phục kích trong bóng tối, chuẩn bị hạ sát cả Lê Tùng Lâm và Thương Lê ở Trấn Táng Tiên, nhằm đẩy mâu thuẫn lên tới mức chiến tranh.

- Ngươi và Triệu Tri Chuyết có thể chạy tới Diêu Quan cầu cứu là nhờ trưởng lão Ẩn Môn âm thầm trợ giúp mới thuận lợi như vậy. Lúc đó, Ẩn Môn vẫn chưa thể công khai lộ diện.

Lý Duy Nhất nhớ lại, trong cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên với Dương Thanh Khê và Dương Vân ở Tuy Hà.

Khi đó, Dương Vân ăn nói không kiêng nể, làm lộ bí mật bọn họ từng ở Diêu Quan. Có thể thấy Tuy Tông chắc chắn đã tham gia vào việc này.

Lý Duy Nhất hỏi vào việc chính:

- Chuyện của Tề Tiêu là thế nào? Một võ tu Đạo Chủng cảnh, bá chủ nhân gian, sao lại mất tích không một tiếng động như vậy?

Những người có thể tu luyện đến Đạo Chủng cảnh đều có thiên phú cực cao.

Ẩn Nhị tự xưng thiên phú bình thường, đó là chỉ so trong hàng ngũ Ẩn Nhân. Đạo Chủng cảnh nhị trọng ở tuổi ngoài bốn mươi, nếu đặt trong toàn bộ giới võ tu thì tuyệt đối là hạng người mười vạn chọn một, trăm vạn chọn một.

Một giáp có sáu mươi Ẩn Nhân, hơn chín phần mười đều vô duyên với Trường Sinh.

Việc Tề Tiêu mất tích, ban đầu mọi người đều tưởng hắn tới Địa Hạ Tiên Phủ, Tề gia là bên đầu tiên nhận ra điểm bất thường.

Qua nhiều lần điều tra, bọn hắn phát hiện trước khi Tề Tiêu mất tích từng phái người tìm kiếm Dương Thanh Khê. Nhưng khi đó Dương Thanh Khê và nhân mã của Tuy Tông đều đã rời khỏi Thành Khâu Châu, việc điều tra rơi vào bế tắc.

Thiên hạ rộng lớn, nguy hiểm khắp nơi, trong thế giới này mỗi ngày đều có vô số người mất tích, muốn tìm một người là rất khó, thi cốt không còn là chuyện thường tình.

Khoảng thời gian đó Lý Duy Nhất phải ngụy trang trọng thương bị phế, khi biết chuyện đã là ba tháng sau. Trong lòng hắn tự nhiên thấy áy náy, lo sợ thực sự vì chuyện của Dương Thanh Khê mà khiến Tề Tiêu gặp bất trắc.

Thạch Cửu Trai nói:

- Ba tháng qua, cả hai hướng Địa Hạ Tiên Phủ và Dương Thanh Khê ta đều đã tra rồi!

- Trước tiên ta tra hồ sơ ra vào cổng thành. Những ngày Tề Tiêu mất tích không có ghi chép về việc hắn ra khỏi thành.

- Vậy thì chỉ có hai khả năng. Một là hắn gặp phải cường giả đỉnh cấp, bị âm thầm khống chế hoặc sát hại, sau đó hủy thi diệt tích. Hai là hắn sử dụng phương pháp nào đó để né tránh binh sĩ giữ thành. Vì vậy khả năng tới Địa Hạ Tiên Phủ cơ bản có thể loại trừ.

- Giả sử là trường hợp thứ nhất, dựa theo thông tin Ẩn Môn nắm giữ và cuộc điều tra của Tề gia cùng Tả Khâu Môn Đình, khi đó ở Thành Khâu Châu, cao thủ Tuy Tông có thực lực này bao gồm cả Diêu Khiêm cũng chỉ có ba người. Hướng này Tề gia đã tra, rất khó có kết quả.

- Ta chú trọng tra vào trường hợp thứ hai! Tề Tiêu rốt cuộc ở trong hoàn cảnh nào sẽ cố ý né tránh việc đăng ký của binh sĩ giữ thành?

Lý Duy Nhất trầm tư nói:

- Trừ khi người hắn muốn tránh không phải binh sĩ giữ thành.

Thạch Cửu Trai gật đầu:

- Hắn đang theo dõi!

- Theo dõi ai?

Lý Duy Nhất hỏi.

Thạch Cửu Trai đáp:

- Tu vi quá cao hắn không dám theo dõi. Tu vi quá thấp thì không có ý nghĩa theo dõi.

- Dương Thanh Khê?

Lý Duy Nhất hỏi.

Thạch Cửu Trai nói:

- Rất có khả năng! Ta chính là thuận theo suy đoán này mà tiếp tục tra xuống, quả thực đã tra được vài thứ.

- Trước tiên ta tra ghi chép ra vào thành của Dương Thanh Khê trong thời gian đó, nhưng không có kết quả. Thế là ta đổi hướng tư duy, sao chép toàn bộ hồ sơ xe ngựa ra khỏi thành vào ngày Tề Tiêu rời khỏi Tề phủ lại một lượt, tốn rất nhiều thời gian để sàng lọc và loại trừ.

- Cuối cùng, Thanh Vân Xa Hành có bối cảnh Tuy Tông đã trở thành mục tiêu truy tra trọng điểm của ta. Lão bản của Thanh Vân Xa Hành vốn là người xuất thân từ Tuy Tông, bí mật này chỉ có Cửu Lê Tộc biết. Tuy Tông rất hiểu Cửu Lê Tộc, Cửu Lê Tộc cũng hiểu rõ bọn họ như vậy.

- Mỗi một phu xe, mỗi một chiếc xe dị thú hay xe ngựa của Thanh Vân Xa Hành đều được đăng ký vào sổ sách, bao gồm cả thời gian xuất xe và thu xe. Ta lặng lẽ lấy trộm cuốn sổ ghi chép này ra và sao chép một bản. Từ đó đã tìm thấy dấu vết!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters