Tuy Vương Thực đã chết, nhưng Thệ Linh trong cơ thể cực kỳ cường đại, là át chủ bài mạnh nhất của Tứ Thần Tử.
Nhìn bề ngoài, Vương Thực không khác gì người bình thường, nhưng lại bộc phát ra tốc độ quỷ dị khó lường, lách qua la bàn, xòe đôi vuốt xé rách quang mạc trận pháp, xông thẳng vào chiến trận.
Chiến lực của hắn còn mạnh mẽ hơn Tứ Thần Tử rất nhiều.
Trong chiến trận, tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên.
Cao thủ Hổ Đà Quân bị Vương Thực hất bay, hoặc trực tiếp vung chưởng chém chết, đơn giản như đang đồ sát.
Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết, từ lòng đất xông lên, cánh tay vung vẫy, lòng bàn tay giải phóng mây mù pháp khí nồng đậm, bao bọc lấy bộ quan tài đặt trên mặt đất.
Tiếp đó hắn lại kích hoạt quan bào Châu Mục, hóa thành quang hoa biến mất tại chỗ.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong nháy mắt.
Cách đó mười mấy trượng, Tứ Thần Tử nhìn thấy đoàn quang hoa kia, nhận ra ba động không gian nhưng không thể thoát thân, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương cướp lấy quan tài chạy thoát.
Đồng thời trong lòng hắn rất kiêng dè, sợ đối phương là nhân vật cấp bậc trưởng lão của Cửu Lê Ẩn Môn.
...
Lăng Tiêu Sinh Cảnh có hai thế giới.
Một là thế giới mặt đất, một là thế giới địa hạ. (*dưới mặt đất)
Thế giới mặt đất có Nhân tộc, Yêu tộc, Dị thú, Thệ Linh... vạn tộc tranh đấu, mỗi thời đại có bá chủ và hình thái văn minh của thời đại đó.
Thế giới địa hạ thông thường ở dưới trăm mét, sâu nhất có thể đạt tới hàng vạn trượng dưới lòng đất. Tại đây, những dòng huyết hà lớn nhỏ vĩnh hằng chảy xuôi, đan xen ngang dọc, nguy hiểm vô số.
Trên mặt đất có các Siêu Nhiên phân chia địa bàn của mình, dưới lòng đất cũng có những cấm khu và bá chủ thuộc về địa hạ.
Trong đó, nhiều nơi là sào huyệt của Trùng tộc, một khi kinh động đến chúng, ngay cả khi ngươi chạy về mặt đất cũng sẽ bị bầy trùng truy sát.
Dưới lòng đất rất nguy hiểm, nhưng thường trở thành con đường thoát thân tốt nhất cho những kẻ không còn đường lui.
Lý Duy Nhất vai vác quan tài, chân đạp mây mù pháp khí, lao nhanh trên một dòng huyết hà cách mặt đất khoảng hai trăm mét, mỗi bước đi xa vài trượng.
Đại Phượng mở đường phía trước, Nhị Phượng đoạn hậu.
Vũ dực và màng cánh của chúng cùng rung lên, tỏa ra hào quang rực rỡ.
Lý Duy Nhất không cho rằng chạy vào lòng đất là đã an toàn, đối với võ tu Đạo Chủng cảnh mà nói, việc đi lại giữa mặt đất và địa hạ là rất dễ dàng.
Chỉ cần không xông nhầm vào sào huyệt của kỳ trùng cấp Thống Soái và một số cấm khu đặc thù là được.
Chạy trốn về phía bắc được hai ba trăm dặm.
Pháp khí của Lý Duy Nhất tiêu hao nghiêm trọng, cảm thấy kẻ địch chắc hẳn rất khó truy tung được hắn trong vùng địa hạ dày đặc các ngả rẽ này.
Thế là hắn lấy ra Pháp khí Ngọc Chu, thân hình đáp xuống trong Ngọc Chu, đặt quan tài trên vai xuống, trôi theo dòng huyết hà rộng ba trượng.
Trên vách đá hai bên bờ sông có nhiều hung trùng đang bò, tỏa ra hào quang màu xanh lá, màu xanh lam và màu đỏ.
Bị khí tức của Phượng Sí Nga Hoàng uy hiếp, chúng không dám tấn công Ngọc Chu.
Lý Duy Nhất điều tức một lát, mới mang theo tâm trạng thấp thỏm nhìn về phía quan tài màu tím đen kia.
- Xoạt!
Hắn đẩy nắp quan tài ra.
Đại Phượng và Nhị Phượng ghé sát lại, hào quang trên người chúng chiếu sáng bóng tối, nhìn vào trong quan tài.
Nữ tử Thuần Tiên Thể trong quan tài đã tỉnh lại, cơ thể bị trói buộc thô bạo, mặt mũi bầm tím, miệng dính vết máu, đôi mắt khá căng thẳng và hoảng sợ.
Sau khi nhìn rõ dung mạo của người mở quan tài, nàng hơi ngẩn ngơ, sau đó mừng rỡ.
Tuy nàng luôn nhìn Lý Duy Nhất không thuận mắt, nhưng không thể không thừa nhận, Lý Duy Nhất có thể coi là hào kiệt đương thời.
Cho dù... vị hào kiệt này đã suy sụp và tàn phế...
Nhưng tuyệt đối tốt hơn nhiều so với việc rơi vào tay Tà Giáo.
Lý Duy Nhất ngạc nhiên, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, thầm thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
- Ngươi là vị nào của Lôi Tiêu Tông nhỉ... nữ nhân của Lục Thương Sinh...
Tên gọi là gì, Lý Duy Nhất đã không nhớ rõ.
Nhưng hắn có ấn tượng khá sâu sắc về nàng.
Tu vi và thiên phú đều không yếu, vóc dáng dung mạo có thể xếp vào trình độ nhất lưu dưới Tả Khâu Hồng Đình và Khương Ninh, ngay cả khi bị đánh thành bộ dạng thảm hại này, vẫn có thể thấy được vẻ đẹp thoát tục.
Đôi gò bồng đảo căng tròn như bát ngọc úp ngược, vòng eo và đôi chân dài mảnh khảnh là thứ mà mỹ nữ tầm thường không thể nào so sánh.
Nhưng nàng rất kiêu ngạo, hình như... còn không được thông minh cho lắm!
Ấn tượng của Lý Duy Nhất về nàng khá tệ, dù sao ngày đầu tiên vào Thành Khâu Châu, ở Tiên Lâm đã bị nàng khinh bỉ, mắng Lý Duy Nhất là “tầm thường mà không tự biết”.
Quan trọng là Lý Duy Nhất căn bản không hề chọc ghẹo nàng, thậm chí còn không nhìn nàng.
Đây là một nữ tử có thể tự mình chuốc lấy hận thù!
Lý Duy Nhất nghiêm trọng hoài nghi, nếu không phải vì nhan sắc, thì Lục Thương Sinh đã sớm đá nàng đi rồi.
Hắn mở nắp quan tài ra.
Chỉ thấy trên thân hình thanh mảnh đầy đặn của nữ tử đâu đâu cũng có vết máu, hiển nhiên là bị Long Đình hành hạ rất lâu. Nàng có thể sống sót thuần túy là vì Long Đình cảm thấy mình trả thù vẫn chưa đủ.
Cởi bỏ dây thừng trói buộc, Lý Duy Nhất thấy nàng vẫn nằm im trong quan tài không nhúc nhích, thế là hỏi:
- Bị thương ở đâu rồi, có còn nói chuyện được không?
Tần Thiên nước mắt rưng rưng, nghiến hàm răng ngọc, uất ức nức nở lên.
- Sao thế? Long Đình khi nhục ngươi rồi?
Ánh mắt Lý Duy Nhất nheo lại.
- Mới không phải, ngươi đừng có nói bậy... khụ khụ... hắn ra tay cực kỳ độc ác, xương cốt của ta bị hắn đánh gãy rất nhiều cái, tạng phủ cũng bị tổn thương nghiêm trọng, cửu tuyền và ngũ hải bị hắn dùng bí pháp Long Môn phong ấn, không thể điều động pháp khí chữa thương... nên không thể động đậy...
Trong lúc nói chuyện, miệng Tần Thiên lại trào ra máu, khuôn ngực tròn trịa đầy đặn phập phồng dữ dội.
Lý Duy Nhất thấy nàng thê thảm như vậy, tâm trạng lại vui vẻ lạ lùng, hai tay khoanh trước ngực, hỏi:
- Sao ngươi không quay về Lôi Tiêu Tông, lại rơi vào tay Long Đình? Lục Thương Sinh đâu? Nữ nhân của mình cũng không bảo vệ nổi, hắn đang làm cái gì vậy.
Tần Thiên bị thương quá nặng, nên không muốn nói nhiều với Lý Duy Nhất, nhắm mắt lại nói:
- Giúp ta giải phong ấn khí hải trước đi! Hiện tại ta nói thêm một chữ thì thương thế sẽ nặng thêm một phần.
- Được rồi!
Tay Lý Duy Nhất thăm dò về phía ngực của nàng.
Nghĩ một lát, lại lập tức thu hồi.
Hắn nắm lấy cổ tay trái của nàng, ngón tay điểm vào huyệt Lao Cung trong lòng bàn tay, rót pháp khí vào.
Nơi này là một trong cửu tuyền, chỉ cần phá bỏ phong ấn là có thể điều động một phần pháp lực.
Tần Thiên thét thảm, toàn thân co giật run rẩy.