- Những bảo vật tiền tài khác sẽ được phân phối theo công lao lớn nhỏ. Sau khi tiến sâu vào Địa Hạ Tiên Phủ, bản quân sẽ cho mọi người biết mục đích thực sự của chuyến đi này.
Sau khi nói xong, mọi người giải tán.
Đường Vãn Châu giữ năm người trong đó lại, bao gồm cả Lý Duy Nhất.
Năm người đều là cường giả tu hành niệm lực, trong đó có ba người rất già, tóc trắng xóa nhưng tinh thần minh mẫn, tạo nghệ niệm lực cực cao.
Qua cuộc đối thoại của họ, Lý Duy Nhất biết được hai lão nhân trong đó đều là những Linh Niệm Sư đỉnh tiêm trên trăm tuổi, danh tiếng rất lớn ở Bắc Cảnh, nắm giữ bảo vật niệm lực, phụ trách đối phó Thệ Linh.
Hai người còn lại là Ngự Trùng Sư.
Một vị phụ nhân trung niên đến từ Hoàn Diên Thị.
Điều khiến Lý Duy Nhất kinh ngạc là, lão giả còn lại là người Đường Vãn Châu chiêu mộ từ Cửu Lê Tộc.
- Lý tiểu hữu, lão phu Sơn Trạch, là cường giả niệm lực mạnh nhất của bộ tộc Sơn Lê thuộc Cửu Lê Tộc, từng tu hành ở Thần Điện hơn bốn mươi năm, cuối cùng cũng được gặp thiếu niên truyền kỳ trong tộc, hân hạnh.
Gương mặt Sơn Trạch tròn trịa, dáng người khá thấp, tay cầm một cây gậy gỗ, trên người treo đầy túi trùng.
Lý Duy Nhất vốn biết ngoài Cửu Lê Thần Điện ra, bộ tộc giỏi về ngự trùng nhất trong Cửu Lê Tộc chính là bộ tộc Sơn Lê.
Đối phương dám tự xưng cường giả niệm lực mạnh nhất của bộ tộc Sơn Lê, điều này quả thực không hề tầm thường, địa vị cao đến mức có thể bình khởi bình tọa với tộc trưởng bộ tộc.
Mặt mũi của Đường Vãn Châu quả thực rất lớn.
Lý Duy Nhất cùng lão giả hàn huyên một lát.
Đường Vãn Châu nói:
- Ngày mai năm người các ngươi đi theo sau ta, phụ trách mở đường. Chỉ cần các ngươi dốc hết toàn lực, đừng có giở trò lười biếng, những thứ lấy được trong Địa Hạ Tiên Phủ, ta cam đoan chắc chắn sẽ nhiều hơn các võ tu khác. Đều xuống chuẩn bị đi, có yêu cầu gì cứ việc nói với ta.
Bốn người lần lượt cáo từ rời đi, Lý Duy Nhất một mình ở lại.
Đường Vãn Châu chắp tay sau lưng, nghiên cứu bản đồ Địa Hạ Tiên Phủ do mình tự phác thảo trên bàn và bản đồ mặt đất Phủ Châu:
- Ngươi bị thương rất nặng, tuổi nhỏ nhất, tu vi cũng thấp nhất, Thác Bạt Bố Thác sẽ phụ trách bảo vệ ngươi. Còn có chuyện gì nữa không?
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất mặt không đổi sắc:
- Thiếu Quân vừa nói có yêu cầu gì cứ việc nói... ta đúng là có một thỉnh cầu nho nhỏ, trong số yêu thú chém giết lúc trước, nghe nói trong cơ thể một con có Đạo Liên?
Đường Vãn Châu nhìn chằm chằm hắn nửa buổi, sau đó nói với binh sĩ đang đợi ở ngoài trướng:
- Mang đóa Đạo Liên vừa lấy được tới đây.
Sau đó quay lại hỏi:
- Ngươi vẫn còn đang súc khí?
Hơn nửa năm rồi, Phong Phủ vẫn chưa đầy sao?
Nàng đột nhiên nảy sinh chút hứng thú.
- Còn thiếu một chút!
Lý Duy Nhất có thể sử dụng lực lượng không gian của Xá Lợi Phật Tổ để đánh Đạo Quả vào Phong Phủ, nhưng rất khó khống chế chuẩn xác, cho nên vẫn luôn không dám khinh cử vọng động.
Đạo Liên thì khác.
Pháp khí do Đạo Liên giải phóng ra chỉ khoảng một vạn phương.
Lý Duy Nhất cảm thấy Phong Phủ của mình mở rộng thêm một vạn phương nữa chắc không vấn đề gì lớn, rủi ro có thể kiểm soát được.
Hắn tất nhiên muốn nhanh chóng tu luyện Ngũ Hải cảnh lục hải tới viên mãn, sau đó tu luyện Ngũ Hải cảnh thất hải.
Quán tiền bối từng nói hắn đạt tới Ngũ Hải cảnh thất hải thì giao thủ với võ tu Đạo Chủng cảnh nhị trọng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Đợi Ngũ Hải cảnh thất hải cũng tu luyện viên mãn thì có thể bắt đầu chủng đạo, đột phá Đạo Chủng cảnh.
Dù sao thì Ngũ Hải cảnh bát hải là Thần Khuyết căn bản không cần tu luyện, bản thân nó có thể mở rộng vô hạn. Pháp lực tích tụ bên trong ở trạng thái lỏng, đã đủ một phương, Lý Duy Nhất vẫn luôn luyến tiếc không nỡ sử dụng.
Bởi vì hắn cảm thấy có lẽ Thần Khuyết cũng có thể chủng đạo, pháp lực trạng thái lỏng có thể nuôi dưỡng Đạo Chủng. Hắn từng thảo luận vấn đề này với ba vị tiền bối nhưng họ cũng không dám chắc.
Dù sao Thần Khuyết vẫn luôn chỉ là truyền thuyết.
Không lâu sau.
Ngọc hạp đựng Đạo Liên được mang vào doanh trướng.
Đóa Đạo Liên này là do Chúc Ảnh Nha Vương tu luyện, vừa mới lấy ra, vẫn còn mang theo mùi máu tanh và yêu khí.
- Đa tạ Thiếu Quân! Sau khi tại hạ hấp thu pháp khí trong Đạo Liên, sẽ lập tức gửi trả lại.
Lý Duy Nhất chắp tay hành lễ.
Đạo Liên sau khi bị hấp thu pháp khí vẫn còn giá trị luyện đan, là bảo bối nâng cao tu vi của võ tu Đạo Chủng cảnh.
Đường Vãn Châu nói:
- Ngươi đã bắt đầu tu luyện đạo thuật không gian rồi sao?
- Vẫn chưa!
Lý Duy Nhất nói.
Nàng cười nói:
- Vậy làm sao ngươi có thể đánh Đạo Liên vào Phong Phủ, đồng thời kịp thời lấy ra?
Phong Phủ không giống Tổ Điền, có thể dễ dàng kết nối với thế giới bên ngoài.
Lý Duy Nhất nhất thời cứng họng, suy nghĩ cách giải thích.
- Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, không cần phải quá đắn đo. Không muốn nói thì đừng nói.
Đường Vãn Châu lại nói:
- Ta là muốn nói cho ngươi biết, Không Gian chi đạo của ta đã nhập môn, có thể giúp ngươi, ngươi không cần tự mình mạo hiểm. Thế nào? Sợ ta thăm dò xem ngươi có bao nhiêu ngân mạch màu vàng? Hay đang lo lắng điều gì khác?
Lý Duy Nhất thong dong mỉm cười:
- Lấy tu vi và thực lực của Thiếu Quân, nếu muốn tìm tòi bí mật của một người, cần gì cần tốn nhiều lời như vậy? Đa tạ Thiếu Quân đã ra tay giúp đỡ!
Còn từ chối nữa thì quá gượng ép rồi!
Đường Vãn Châu một tay cầm Đạo Liên, tay kia bắt chỉ, thăm dò về phía Phong Phủ của Lý Duy Nhất.
Đột nhiên kinh hãi!
Phong Phủ của hắn lại mở rộng tới hơn hai vạn phương... mà còn chưa tu luyện tới viên mãn?
Võ tu Thuần Tiên Thể bách mạch toàn ngân bình thường, xem việc đột phá một vạn phương Phong Phủ là mục tiêu, lâu dần điều này trở thành một trong những chỉ số để đánh giá xem có phải thiên tài cấp bậc Truyền Thừa Giả hay không.
Phong Phủ không đạt tới một vạn phương sẽ bị coi là tụt hậu ở Ngũ Hải cảnh.
Sẽ bị đá ra khỏi hàng ngũ Truyền Thừa Giả.
Truyền Thừa Giả, mỗi một cảnh giới đều có tiêu chuẩn đánh giá cực cao, không phải vì ngươi dẫn đầu ở Dũng Tuyền cảnh thì sẽ vĩnh viễn dẫn đầu.