- Nhưng nếu nàng không quan tâm Nghiêu Âm, tại sao lại biết rõ tình hình gần đây của Nghiêu Âm như vậy? Bỏ đi, không thể gửi gắm hy vọng sống sót lên người một nữ nhân từng vứt bỏ nữ nhi của mình. Dù sao nàng cũng chỉ nói bên ngoài nguy hiểm chứ đâu có nói ta không thể ra ngoài?
Lý Duy Nhất nghĩ tới đây, không còn do dự nữa, quyết định rời khỏi Nam Thanh Cung, đi ra ngoài xem xem cái gọi là tổng đàn Thần Giáo rốt cuộc khủng bố đến mức nào, có lẽ có thể tìm được con đường trốn thoát.
Mang theo sáu tiểu gia hỏa, dưới sự dẫn dắt của chúng, đã tìm thấy túi trùng bị Nghiêu Thanh Huyền ném dưới đất.
Cho sáu tiểu gia hỏa vào túi trùng.
Lý Duy Nhất đi khắp các lối ra của Nam Thanh Cung, cũng thử vượt tường cung, nhưng đều kết thúc bằng thất bại.
Cuối cùng, hắn đi tới góc đông nam của huyết hồ.
Ở đây có một huyết hà rộng hai mét, nước là từ bên ngoài chảy vào, không ngừng đổ vào trong hồ.
Nếu nước có thể chảy vào...
- Ào ào!
Lý Duy Nhất men theo huyết hà bơi về phía thượng lưu, cuối cùng cũng rời khỏi Nam Thanh Cung.
Sau khi lên bờ, hắn dùng pháp khí làm khô nước sông trên người, nhìn vào cung điện và viên lâm khổng lồ chết chóc phía sau, lẩm bẩm:
- Không ngăn cản? Có lẽ nàng căn bản không thèm quan tâm, dù sao nơi này cũng là tổng đàn Thần Giáo gì đó.
Tiếng bước chân vang lên.
Hai thiếu niên song sinh tay xách đèn đầu lâu từ phía xa bước tới.
Họ chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặc võ phục màu xanh rêu.
Ống tay áo màu đen thêu hai bông linh cốc màu đỏ thẫm.
Lý Duy Nhất nhận thấy tu vi của bọn họ không thấp, là võ tu Ngũ Hải cảnh.
Trẻ tuổi như vậy, tiền đồ vô lượng.
Hắn đang quan sát hai người, hai người cũng đang âm thầm nhìn hắn.
Đợi đến khi hai người tới gần, Lý Duy Nhất lạnh giọng nói:
- Nhìn cái gì mà nhìn, biết ta là ai không?
Hai thiếu niên nhận ra tu vi của người này thâm bất khả trắc, không dám đắc tội, liên tục lắc đầu.
Lý Duy Nhất ưỡn ngực, một tay để sau lưng, ngón trỏ chỉ chỉ về phía sau:
- Ta là người của Nam Thanh Cung!
Hai thiếu niên kinh hãi, vội vàng khom người hành lễ, đồng thanh nói:
- Bái kiến sư huynh! Hóa ra sư huynh là người của Nam Tôn Giả, thất kính, thực sự thất kính.
- Nghiêu Thanh Huyền chính là Nam Tôn Giả?
Lời này của Lý Duy Nhất tự nhiên chỉ có thể giấu ở trong lòng.
Hắn từng nghe Ẩn Cửu nói, Song Sinh Đạo Giáo có năm vị Tôn Giả, phụ trách sự vụ của bốn cảnh Đông, Nam, Tây, Bắc và Thành Lăng Tiêu.
Nam Tôn Giả và các trưởng lão của bảy châu Khâu, Lê, Lệ, Hàm, Phủ, Quan, Thục dưới trướng phụ trách sự vụ ở Nam Cảnh.
Một thiếu niên trong đó nghi hoặc:
- Nghe nói Nam Tôn Giả chưa từng thu đồ đệ, cực kỳ bí ẩn, đệ tử Nam Thanh Cung hầu như không thể thấy ở trong tổng đàn.
- Sao, ngươi đang hoài nghi thân phận của ta?
Lý Duy Nhất kích hoạt chiến pháp ý niệm.
Người trong tà đạo đa số đều là bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, Lý Duy Nhất tự nhiên cũng mượn uy danh của Nam Tôn Giả để dựng cho mình một cây đại kỳ.
Đồng thời cũng mượn cơ hội này thử thách giới hạn của Nghiêu Thanh Huyền.
Ngay bên ngoài Nam Thanh Cung, nàng không thể không cảm ứng được.
Hai thiếu niên bị ý niệm của Lý Duy Nhất ép cho quỳ xuống đất, run rẩy nói:
- Chúng ta không dám hoài nghi sư huynh, chỉ vì sư huynh không mặc đạo bào, cũng chưa từng xuất hiện ở Diễn Võ Trường và Giảng Đạo Trường, rất lạ mặt, cho nên... cho nên sư huynh thu lại chiến pháp ý niệm đi, chúng ta chỉ là hai đệ tử nội môn vừa mới đột phá Ngũ Hải cảnh mà thôi...
Lý Duy Nhất thăm dò được không ít tình báo, liếc nhìn đạo bào bọn họ đang mặc trên người, thu chiến pháp ý niệm vào trong cơ thể, hừ lạnh nói:
- Chỉ có đệ tử nội môn cảnh giới thấp như các ngươi mới bắt buộc phải mặc đạo bào. Ta là nhân vật bực nào, Tứ Thần Tử Vương Thuật cũng phải nể mặt ta vài phần.
“Vương Thuật”, cái tên này nghe được từ chỗ Long Đình.
Hai thiếu niên vẫn còn chưa hết bàng hoàng đứng dậy, không dám ngẩng đầu.
Một người trong đó nói:
- Đó là đương nhiên, người có thể được Nam Tôn Giả nhìn trúng chắc chắn là chân truyền trong giáo, hơn nữa còn là đại chân truyền.
Người còn lại thấp giọng nói:
- Sư huynh, chúng ta có thể đi được chưa?
Lý Duy Nhất thấy bọn họ dễ nắn bóp, bèn giữ thái độ lạnh lùng ngạo mạn, hỏi:
- Các ngươi định đi đâu đó?
- Linh Cốc Điện!
- Hôm nay chân truyền Dạ Nam Phong và Dạ Bắc Phong sẽ ở Giảng Đạo Trường chỉ điểm cho các đệ tử nội môn mới thăng cấp một số kiến thức về xung kích khí hải và mở ngân mạch.
Hai người cẩn thận đáp.
- Chuyện này mà cũng cần người khác chỉ điểm? Phế vật!
Lý Duy Nhất khinh miệt hừ lạnh một tiếng, sau đó trong lòng máy động, vừa hay mượn cơ hội này thám thính xem Linh Cốc Điện rốt cuộc là nơi như thế nào?
Đợi sau khi hai người đi khỏi, hắn thi triển Dịch Dung Quyết, biến hóa dung mạo và thân hình, lặng lẽ bám theo.
Tổng đàn cực kỳ lớn, phân bố lượng lớn Đạo Vực có Thiên Địa Pháp Tuyền, pháp khí nồng đậm, hình thành từng khu vực tu luyện tập trung.
Có khu vực tu luyện tập trung được xây trên một ngọn linh sơn cao hàng ngàn mét, có khu tập trung xây men theo hồ, có khu tập trung lại là một thôn trấn.
Lý Duy Nhất dần dần phát hiện ra sự lo lắng của hắn hoàn toàn là thừa thãi, số lượng võ tu ở tổng đàn cực kỳ đông đảo, mỗi khu tập trung ít nhất hàng trăm hàng ngàn võ tu, căn bản không cần lo lắng thân phận bị bại lộ.
- Phải giải quyết vấn đề đạo bào trước đã, nếu không thì quá bắt mắt rồi!
Lý Duy Nhất hạ xuống bên ngoài một khu vực tu luyện tập trung giống như thôn trấn, liếc nhìn hai bức tượng Đạo Tổ bằng đá ở cổng trấn, sau đó nghênh ngang đi vào trong trấn.
Thôn trấn không lớn, chỉ có một con phố tường trắng ngói xanh dài hai ba trăm mét.
Hai bên đường có không ít Đạo Nhân song sinh đang bày quầy hàng, rao bán bảo dược, cổ khí, hung trùng, tượng phật, phật bia... dường như đều là đào lên từ Địa Hạ Tiên Phủ.
Người đi trên đường lại có tỷ lệ đeo mặt nạ không ít, giống như đang che giấu thân phận.
- Cũng không biết có nơi nào bán mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch không.
Lý Duy Nhất vừa nảy ra ý nghĩ này thì bên tai vang lên giọng nói quen thuộc.
- Quả trứng trùng này của ngươi thực sự có thể nở ra kỳ trùng cấp Thống Soái? Sao ta thấy giả dối như vậy? Hừ hừ, ta cảnh cáo ngươi, tuy ta chỉ là đệ tử nội môn, nhưng sau lưng có chỗ dựa lớn, nếu ngươi dám lừa ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Cách đó không xa, Dương Vân đeo mặt nạ ác quỷ màu đen, giọng điệu âm hiểm nói với một đệ tử hạch tâm đang bày quầy hàng. (*Dịch giả: thôi xong, chuyến này không biết anh Vân có bị hành một trận nữa không?)