Tái ngộ Tứ Thần Tử (1)

Lý Duy Nhất tìm thấy một chiếc Túi Càn Khôn trên người Dương Vân, liền dứt khoát tháo xuống.

Trong Túi Càn Khôn lại có lượng lớn Dũng Tuyền Tệ.

Lý Duy Nhất ước tính theo kinh nghiệm, đại khái có khoảng mười vạn:

- Tiểu tử này cũng quá có tiền rồi, có thể sánh ngang với một số võ tu Đạo Chủng cảnh, chẳng trách dám hỏi giá trứng của kỳ trùng cấp Thống Soái.

Số tiền quá lớn khiến Lý Duy Nhất hơi do dự.

Dù sao Dương Vân cũng chỉ nợ hắn ba vạn Dũng Tuyền Tệ và một chiếc xe ngựa.

Một chiếc xe ngựa giá bảy vạn Dũng Tuyền Tệ, liệu có quá khoa trương không?

Sau một thoáng do dự, Lý Duy Nhất thu Túi Càn Khôn vào lòng, dù sao Dương Thanh Khê vẫn còn nợ hắn năm triệu Dũng Tuyền Tệ.

- Trong mệnh bài đã có tinh huyết của Dương Vân, chứng tỏ rất khó để trà trộn vượt qua kiểm tra.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Linh Cốc Điện ở đằng xa, quyết định tạm thời không đi tìm hiểu nữa, tìm kiếm lối thoát để rời khỏi nơi này mới quan trọng hơn.

- Ào!

Trận pháp bên ngoài Linh Cốc Điện mở ra.

Sáu thân ảnh khí tức cường đại bước ra, dẫn đầu là hai thiếu niên có tướng mạo giống hệt nhau.

Nhìn rõ dung mạo của bọn họ, sắc mặt Lý Duy Nhất biến đổi, lập tức ẩn mình.

- Vương Thực? Hắn không phải đã chết rồi sao?

Lý Duy Nhất quan sát từ xa, trong lòng khó hiểu.

Trước đó ở Cần Viên, Thiền Hải Quan Vụ thi triển thủ đoạn sưu hồn khám xét, đã kích hoạt Tử Vong Linh Hỏa trong người Vương Thực, thiêu cháy huyết nhục của hắn như than củi, chết không thể chết thêm được nữa.

Lúc này hai thiếu niên từ trong trận pháp Linh Cốc Điện bước ra đều có vóc dáng và dung mạo y hệt Vương Thực.

Lý Duy Nhất chưa từng gặp ca ca của Vương Thực là Tứ Thần Tử, chỉ là khi trốn dưới lòng đất đã từng nghe cuộc đối thoại giữa Tứ Thần Tử và Long Đình.

Lúc cứu Tần Thiên, hắn căn bản không kịp quan sát Tứ Thần Tử trông như thế nào.

Bên ngoài Linh Cốc Điện.

Tả Thịnh đứng sau lưng Tứ Thần Tử, trong lòng cảm khái:

- Không hổ là tổng đàn Thần Giáo, pháp điển và đạo thuật được cất giữ ở đây, Tả Khâu Môn Đình cũng khó lòng sánh kịp. Tụ Khí Trận được xây bên cạnh Thiên Địa Pháp Tuyền kia, pháp khí hoàn toàn hóa lỏng, thật không dám tưởng tượng nếu tu luyện bên trong thì tốc độ súc khí sẽ nhanh đến mức nào.

- Nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng việc sử dụng Đạo Liên và Đạo Quả.

Tứ Thần Tử nói.

Vương Thực đứng cạnh Tứ Thần Tử.

Thệ Linh ký sinh trong cơ thể hắn cực kỳ cường đại, cảm nhận nhạy bén, nhận ra một luồng khí tức quen thuộc, đôi đồng tử hóa thành màu huyết hồng, nhìn về nơi ẩn nấp của Lý Duy Nhất.

Vương Thực phát ra tiếng cười già nua không phù hợp với diện mạo thiếu niên.

Không chịu sự khống chế của Tứ Thần Tử, hắn hóa thành huyết quang, lao vút đi như tia chớp.

- Hử?

Tứ Thần Tử cau mày, dùng ý niệm giao lưu với Thệ Linh trong người Vương Thực.

- Có cảm giác quen thuộc khó hiểu! Hẳn là người mà đệ đệ ngươi đã gặp trước khi chết.

Thệ Linh đáp lại.

Tuy Tứ Thần Tử hoài nghi lời này, nhưng vẫn ngưng thần, thi triển đạo thuật Huyền Ti Du Ảnh, bám sát theo sau Vương Thực.

Bốn người phía sau nhìn nhau, rồi nhanh chóng đuổi theo.

- Người đã chết, tại sao lại trở nên đáng sợ hơn thế này?

Lý Duy Nhất bị Vương Thực từ xa lườm một cái, liền có cảm giác như bị hàn khí bao phủ toàn thân.

Nhận thấy nguy hiểm, hắn lập tức thi triển thân pháp nhanh nhất, hóa thành thanh yên phi độn ra ngoài.

Lý Duy Nhất rõ ràng nhớ Vương Thực chỉ có tu vi Đạo Chủng cảnh nhất trọng. Nhưng lúc này tốc độ mà Vương Thực bộc phát ra còn vượt xa Long Đình.

- Trốn? Ngươi trốn đi đâu? Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao trước đó lại nấp trong bóng tối quan sát ta?

Vương Thực lộ ra hàm răng trắng nhởn, đuổi theo ngày càng gần, kình khí âm hàn trên người nồng đậm, năm ngón tay bóp thành trảo, cách không chộp tới.

Lập tức, một bàn tay bạch cốt khổng lồ rộng vài trượng ngưng tụ, vượt qua khoảng cách xa xôi, nện mạnh xuống đầu Lý Duy Nhất.

Đã bị khóa chặt, không tránh được.

Ánh mắt Lý Duy Nhất trầm xuống, tay theo bản năng đưa ra sau lưng, nắm lấy chuôi kiếm.

Xoay người chém một nhát.

Nhát chém này không mong phá được công kích của bạch cốt cự trảo, chỉ muốn chém đứt ý niệm khóa chặt của Vương Thực, từ đó thi triển thân pháp trốn ra ngoài.

Oanh!

Một kiếm vung ra, tuyết lớn đầy trời.

Bạch cốt cự trảo nổ tung, một đạo kiếm quang bằng băng tuyết lan tỏa về phía Vương Thực.

Nụ cười trên mặt Vương Thực ngưng đọng, lập tức dừng lại, kích hoạt ra quang ảnh Thệ Linh ngăn cản, cơ thể bị chém bay ngược ra sau.

Tứ Thần Tử bám sát phía sau Vương Thực thầm kinh hãi, trong kiếm ý của người phía trước, hắn cảm nhận được kình khí phong tuyết che trời lấp đất, dường như cả Bắc Cảnh đang ép tới.

- Đây là...

Ánh mắt Tứ Thần Tử nghi hoặc, cảm thấy không nên là “thanh kiếm đó” mới đúng.

- Kiếm rất mạnh, chứa đựng kiếm ý cường đại, nhưng tiểu tử đó rất yếu, không phải võ tu Đạo Chủng cảnh. Hắc hắc, thú vị!

Vương Thực đuổi theo lần nữa.

- Đúng là có chút thú vị.

Tứ Thần Tử nhìn về phía xa, gọi Huyền Thiên Linh Mãng đang bay trên không trung, nó là Thệ Linh phụ trách tuần tra toàn bộ tầng Trần Thế:

- Huyền Thiên đại nhân, ngăn chặn tên đệ tử nội môn kia lại!

Huyền Thiên Linh Mãng là Thệ Linh, có sáu mắt, mọc hai cánh, dài tới hàng chục trượng, thuộc Tuần Tra Vệ của Thiên Lý Điện.

Nó không chỉ chiến lực mạnh mẽ mà còn có thể nhận diện mệnh bài, sau khi phát hiện sự dị thường trên mệnh bài của Lý Duy Nhất, nó đột ngột từ trên cao lao xuống, quật đuôi tấn công tới.

Lý Duy Nhất dựa vào luồng pháp khí tàn dư mà Đường Vãn Châu để lại trong Thần Tuyết Kiếm, một đường xung sát đào vong, cuối cùng cũng quay trở lại Nam Thanh Cung.

- Bõm!

Vội vàng nhảy vào huyết hà.

Men theo dòng nước huyết hà tiến về phía trước, không lâu sau, rơi vào trong huyết hồ của Nam Thanh Cung.

Lý Duy Nhất nhảy vọt lên bờ, nhìn vào cánh tay bị Vương Thực cào trúng, lại nhìn Thần Tuyết Kiếm trong tay phải, thầm cảm thấy may mắn.

Đáng tiếc, pháp khí tàn dư mà Đường Vãn Châu để lại trong kiếm đã cạn kiệt.

Sáu người đuổi đến bên ngoài Nam Thanh Cung thì dừng lại bên bờ huyết hà.

Vương Thực muốn bắt chước Lý Duy Nhất nhảy xuống nhưng bị Tứ Thần Tử ngăn lại, nơi này không phải ai cũng có thể xông vào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters