Nhưng đều bị chưởng ấn mà nàng kết ra ngăn chặn, nàng giống như Thiên Thủ Quan Âm, đứng tại chỗ, đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất thu chỉ lùi lại, thần sắc ngưng trọng:
- Thật lợi hại! Người là cảnh giới gì?
An Nhàn Tĩnh cười nói:
- Từ Hàng Khai Quang Chỉ của ngươi, ta vẫn luôn rất hứng thú, cảm thấy nó có phật uẩn. Hay là ngươi thử trên người ta xem sao?
- Bỏ đi! Các hạ tu vi cao thâm, ta không trêu chọc nổi.
Lý Duy Nhất phất tay áo, xoay người bỏ đi:
- Nhưng ta trốn được.
- Ngươi trốn không thoát đâu!
An Nhàn Tĩnh nắm lấy cánh tay hắn, thân hình chớp nháy, khoảnh khắc tiếp theo đã lao vào trong một trận pháp củaNam Thanh Cung.
Hai chân Lý Duy Nhất chạm đất, nỗ lực đè nén kinh nghi trong lòng, quay đầu nhìn lại, màng sáng trận pháp phía sau vẫn còn đang chấn động.
Trận pháp này là tòa lợi hại nhất trong Nam Thanh Cung, Lý Duy Nhất sử dụng Thiên Thông Nhãn cũng không thể nhìn thấu được.
Lại bị nàng trực tiếp kéo vào.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Dám hỏi cao tính đại danh của cư sĩ?
- An Nhàn Tĩnh!
Nàng đáp.
Oanh!
Đầu Lý Duy Nhất như muốn nổ tung, nghĩ tới Điện Chủ Linh Cốc Điện dường như cũng họ An, thế là thử thăm dò:
- Vị An Bồ Tát của Quan Sơn đó sao? Điện Chủ Linh Cốc Điện?
Trong trận pháp là một mẫu ruộng nước.
Trong ruộng là Linh Thổ ba màu.
Nước là nước máu sâu một tấc.
Trong ruộng chỉ trồng duy nhất một cây lúa cao ba thước.
Nó giống như đúc bằng hoàng kim, lá sắc bén như kiếm, toàn thân tỏa ra hào quang màu vàng chói mắt, năng lượng sinh mệnh mạnh mẽ nhìn một cái đã thấy cực kỳ phi phàm.
An Nhàn Tĩnh chắp tay sau lưng, đi trên bờ ruộng, ánh mắt nhìn cây lúa kia:
- Trong lòng ngươi, An Bồ Tát và Điện Chủ Linh Cốc Điện đều không phải hạng người tốt lành gì đúng không?
Lý Duy Nhất nghĩ tới lời nhắc nhở của Nghiêu Thanh Huyền lúc trước, thế là đổi sang một bộ mặt khác:
- Sao có thể? Từ biệt ở Thành Cửu Lê, ta đến nay vẫn còn nhớ nụ cười mê người của An cô nương, rất dịu dàng, quả thực là Bồ Tát hạ phàm.
An Nhàn Tĩnh cau mày, lườm hắn một cái, tiếp đó nói:
- Lúc gặp ngươi ở Thành Cửu Lê, ta không để ngươi vào mắt. Nhưng ở Tiềm Long Đăng Hội, ngươi quay trở lại tầm mắt của ta, tốc độ tu luyện của ngươi quá nhanh, một năm đi hết con đường mà người khác dùng mười năm cũng không đi hết.
Lý Duy Nhất vội vàng nói:
- An tiền bối, ta thực sự không có ý kiến đặc biệt gì với Đạo Nhân, ta và các người tiếp xúc không nhiều, ta không phải là mối đe dọa gì cả. Hơn nữa, Tổ Điền của ta... haii, một lời khó nói hết, tại sao mọi người đều muốn nhắm vào ta?
- Ngươi đã giết không ít người của Thần Giáo rồi nhỉ? Ở Tiềm Long Đăng Hội, một nhóm cao thủ Ngũ Hải cảnh bị ngươi giết sạch.
An Nhàn Tĩnh nói.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta không biết họ là người của Thần Giáo.
- Vương Thực và Vương Thủ Tín là do ngươi giết?
Lý Duy Nhất:
- ...
- Tả Thế là do ngươi giết?
Lý Duy Nhất nói:
- Đó là ta tự vệ.
An Nhàn Tĩnh nói:
- Ta không giết ngươi, ngươi đã từng mời ta ăn mì, hơn nữa chúng ta không có ân oán. Nhưng nếu ta ném ngươi ra khỏi Nam Thanh Cung, ngươi đoán xem có bao nhiêu người muốn tìm ngươi báo thù?
Lý Duy Nhất không bị nàng dọa sợ, tâm tư xoay chuyển:
- Ý của An Điện Chủ là, ngươi có ý định che chở ta sao?
- Ta chưa từng nói như vậy, nhưng nếu ngươi có ích với ta, ta cũng có dùng một chút.
An Nhàn Tĩnh nói.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Dám hỏi An Điện Chủ định dùng như thế nào?
An Nhàn Tĩnh nhìn về phía cây lúa ở trung tâm ruộng máu:
- Khoảng hai năm trước, Đạo Tổ ở tầng Thánh Tâm của Địa Hạ Tiên Phủ đã tìm thấy bốn hạt Đạo Chủng hoàng kim từ thời kỳ Bà Già La Giáo, lần lượt giao cho Điện Chủ của ba điện và một vị Phó Điện Chủ gieo trồng.
- Đạo Tổ cho rằng, bốn hạt Đạo Chủng này có thể trồng ra thai nhi có thiên tư cực cao.
- Ai có thể trồng thành công, người đó có thể quan sát pháp điển chí thượng của Thần Giáo là Tắc Đế Hỗn Nguyên Kinh, đạt được cơ hội xung kích Siêu Nhiên.
- Hai năm qua, ta và Nam Tôn Giả luân phiên sử dụng huyết dịch Trường Sinh của mình để tưới nhuần, dùng pháp khí Trường Sinh để bồi dưỡng, nhưng chỉ khiến lúa nảy mầm, mọc thành một cây mạ. Đến khi cao ba thước thì nó không lớn thêm nữa!
Lý Duy Nhất nói:
- Tại sao không đi tìm máu của Siêu Nhiên? Cuộc hỗn chiến mười tháng trước trời long đất lở, đã có vài vị Siêu Nhiên ngã xuống, lượng máu Siêu Nhiên rơi trên đại địa Lăng Tiêu lại càng nhiều hơn, kiểu gì cũng tìm được một ít chứ.
Cũng không biết đã chọc giận nàng chỗ nào, thanh âm của An Nhàn Tĩnh hơi lạnh:
- Trong mắt ngươi, Nhân Đạo chính là quái vật hút máu, đúng không?
- Ta không nói như vậy.
Lý Duy Nhất rất bất đắc dĩ, cảm thấy nàng quá nhạy cảm.
An Nhàn Tĩnh nói:
- Tuyệt đại đa số Nhân Đạo chỉ cần nước Huyết Hải, hoặc nước Huyết Hà là có thể lớn lên.
- Dùng thi hài võ tu Nhân tộc làm phân bón chỉ là một loại thủ đoạn báo thù và chấn nhiếp kẻ thù. Mặc dù vậy, ta cũng không thích phương thức này.
- Một khi sử dụng máu người để can thiệp vào sự sinh trưởng của Nhân Đạo, nhi đồng mọc ra chắc chắn sẽ mang theo đặc trưng của người hiến máu về dung mạo và tính cách, đại diện cho một loại kế thừa.
Lý Duy Nhất nói:
- Giống như phụ mẫu và con cái?
- Gần như vậy.
An Nhàn Tĩnh đáp.
Lý Duy Nhất gật đầu nói:
- Đây đúng là một chuyện đau đầu, nhân quả phức tạp.
An Nhàn Tĩnh nói:
- Nếu sử dụng máu Siêu Nhiên là có thể bồi dưỡng ra được thì tại sao Đạo Tổ không trực tiếp bồi dưỡng? Mà giao cho chúng ta?
- Hoàng Kim Đạo chắc chắn là loại hạt giống cực kỳ mạnh mẽ, có thể nuôi ra nhi đồng thiên tư tuyệt đỉnh. Cho nên sử dụng máu và pháp khí của người có thiên tư đủ cao để tưới nhuần, có lẽ nó có thể tiếp tục trưởng thành. Ngươi ngân mạch màu vàng, thể chất và huyết mạch tuyệt đối không tầm thường. (*Hoàng Kim Đạo có thể hiểu là cây lúa Đạo Nhân cấp bậc hoàng kim)
Lý Duy Nhất ngạc nhiên:
- An Điện Chủ muốn để ta giúp người nuôi Hoàng Kim Đạo sao?
An Nhàn Tĩnh rạch cổ tay, tưới máu vào trong ruộng. Lập tức, huyết khí lan tỏa, khiến toàn bộ ruộng nước tràn ngập một tầng huyết vụ.
- Ngươi đắc tội với Thần Giáo, bị nhiều người để mắt tới, ta không tìm ngươi thì ngươi cũng sẽ bị kẻ khác tìm tới. Tả Khâu Tàng Võ cũng để mắt tới ngươi, huống chi là những người khác?
- Ngươi giúp ta trồng lúa, ta bảo toàn tính mạng cho ngươi.
- Tất nhiên tiền đề là, máu của ngươi phải thực sự có ích với nó. Ta cũng chỉ ôm tâm thái thử một lần xem sao.