Thời gian trôi nhanh (2)

Từ nay về sau, Nam Thanh Cung đối với hắn mà nói, có thể ra vào tự do, bất cứ nơi nào cũng đi được.

Tuy nhiên An Nhàn Tĩnh không đưa mệnh bài cho hắn, rõ ràng là muốn hạn chế hắn ở trong Nam Thanh Cung.

Ba ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất ngồi trên bờ ruộng, vừa minh tưởng, dựng lên quang ảnh Phù Tang Thần Thụ để cung cấp ánh sáng cho Hoàng Kim Đạo, vừa rèn luyện pháp khí trong Phong Phủ, muốn nhanh chóng đạt tới Ngũ Hải cảnh lục hải viên mãn.

Hắn không dám kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, vì sợ Nghiêu Thanh Huyền và An Nhàn Tĩnh đột ngột quay về.

Các nàng rất thích xuất hiện vô thanh vô tức sau lưng hoặc bên cạnh người khác.

Liên tiếp ba ngày không có tin tức, Lý Duy Nhất rốt cuộc không nén nổi sự cấp thiết trong lòng, bước ra khỏi trận pháp của linh điền, đi tới một khu vực khác trong Nam Thanh Cung cũng được trận pháp bao phủ.

Trong trận pháp là phật tháp màu đen cao hơn hai mươi tầng.

Khoảng sân hoang phế ngoài tháp không có lấy một dấu chân.

Có thể thấy, An Nhàn Tĩnh và Nghiêu Thanh Huyền căn bản sẽ không vào nơi này, đây là địa điểm tốt để khởi động Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Còn về những nguy hiểm không thể lường trước...

Lý Duy Nhất có thể trốn vào Không Gian Huyết Nê, vì vậy cũng không quá sợ hãi.

Hơn nữa theo lời kể của Thiền Hải Quan Vụ, máu của hắn có thể nhỏ máu tỉnh xác, ai khắc ai còn chưa biết được đâu!

- Phải tranh thủ thời gian Hoàng Kim Đạo chưa trưởng thành để nâng cao tu vi và thực lực hết mức có thể. An Nhàn Tĩnh nói thì hay lắm, nhưng ai biết đến lúc không còn giá trị lợi dụng, nàng có lật lọng hay không? Khuôn mặt còn thay đổi xoành xoạch, huống chi là lời đã nói ra.

Để sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ở ngoài canh chừng, gặm nhấm các loại dược liệu trong Nam Thanh Cung.

Lý Duy Nhất lấy Thanh Ngọc Trận Phù ra, mở màng sáng trận pháp rồi bước vào trong.

- Sa sa!

Khoảng sân đổ nát nơi phật tháp màu đen tọa lạc bỗng nổi lên gió lạnh, cát bụi xoáy tròn.

Một luồng khí tức viễn cổ đập vào mặt, thấp thoáng dường như vang lên vài tiếng phạn âm thiền xướng.

Tuy Lý Duy Nhất có chút chột dạ, nhưng cũng biết trận pháp nơi đây nhiều năm không mở, đột nhiên mở ra, luồng khí bên trong và bên ngoài lưu thông, có gió là chuyện bình thường.

Hắn liếc nhìn cánh cửa lớn đang mở toang ở tầng một của phật tháp.

Bộ khô cốt kia đang ngồi xếp bằng trong bóng tối, xiềng xích quấn thân, lúc sinh thời không biết đã có câu chuyện gì, tại sao lại bị khóa ở đây?

Đã bị khóa hàng vạn năm rồi sao?

Dù sao Lý Duy Nhất cũng có cảm giác nguy hiểm, rằng nó sẽ đột ngột đứng dậy lao ra ngoài.

Lý Duy Nhất không dám tới gần, bèn ngồi xuống ngay cạnh màng sáng trận pháp.

Trước tiên hắn thôi động ngư nhãn màu đỏ của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, kế đó tiến vào Không Gian Huyết Nê.

Thông qua lực lượng không gian của Thiếu Dương Tinh, Lý Duy Nhất điều khiển Ngọc Chu đi tới Thang Cốc Hải.

Sóng biển cuồn cuộn, hào quang nóng rực.

Hắn từ xa ngắm nhìn Phù Tang Thần Thụ thần thánh tráng lệ ở chân trời, đắm mình trong ánh nắng, tầm nhìn rộng mở. Luồng khí âm hàn trong sân tháp lập tức bị quét sạch.

- Hiện tại Thiếu Dương Tinh vẫn chỉ có thể mở ra con đường không gian dẫn tới đây, không thể đi tới nơi khác. Có lẽ không chỉ phải tu luyện niệm lực, mà còn phải tu luyện Không Gian chi đạo mới được.

- Đường Vãn Châu đã đứng ở đỉnh phong dưới Trường Sinh cảnh, mà cũng chỉ mới tiếp xúc sơ bộ với pháp môn tu luyện không gian, ta vẫn đừng có hi vọng quá xa, cứ nhanh chóng đột phá Đạo Chủng rồi tính tiếp.

Lý Duy Nhất không nghĩ ngợi nhiều nữa, ngồi ở đầu thuyền, điều động niệm lực vào ngư nhãn màu xanh của Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Hai tinh thần niệm lực tiêu hao nhanh chóng, hào quang ngày càng tối, ngôi sao ngày càng nhỏ đi.

Đạo Tổ Thái Cực Ngư vận chuyển...

- Ào!

Từng sợi tơ ánh sáng màu xanh thoát ra từ ngư nhãn, bao bọc lấy hắn.

Thời Gian Chi Kiển vẫn chỉ to khoảng một trượng.

- Sau khi trở thành Linh Niệm Sư nhị tinh, tơ kén quả nhiên ngưng thực hơn nhiều.

- Tốc độ của sóng nước trong biển trở nên thật chậm. Xem ra sự chênh lệch lưu tốc thời gian giữa bên trong và bên ngoài Thời Gian Chi Kiển thực sự tồn tại.

- Nghe đồn trong vũ trụ có rất nhiều nơi tồn tại dấu hiệu thời gian vặn vẹo, có người đã nắm giữ được luồng lực lượng này sao? Chủ nhân cũ của Đạo Tổ Thái Cực Ngư sao?

Lý Duy Nhất gạt bỏ mọi tạp niệm, bắt đầu luyện khí.

Thời gian từng ngày trôi qua.

Cứ mỗi khi Kim Ô từ đáy biển bay ra, Lý Duy Nhất lại rời khỏi Thang Cốc Hải quay về Nam Thanh Cung, ngồi thiền trên bờ ruộng, thi triển minh tưởng pháp để khôi phục niệm lực đã tiêu hao, đồng thời dùng quang ảnh Phù Tang Thần Thụ cung cấp ánh sáng cho Hoàng Kim Đạo.

Thông thường phải minh tưởng nửa ngày niệm lực mới có thể hoàn toàn khôi phục.

Theo thời gian trôi qua, Lý Duy Nhất đã nắm rõ được trạng thái của Thời Gian Chi Kiển.

Lấy cường độ niệm lực của Linh Niệm Sư nhị tinh hiện tại, Thời Gian Chi Kiển chỉ có thể duy trì một ngày.

Nhưng thời gian trong Thời Gian Chi Kiển lại vượt xa một ngày, Lý Duy Nhất ước tính phải được ba bốn ngày.

Vì vậy mỗi lần luyện khí kết thúc, đều sẽ có cảm giác đói bụng mãnh liệt.

Vốn dĩ hắn dự tính cho dù nhờ vào Phù Tang Thần Thụ cũng cần ba tháng mới có thể hoàn thành luyện khí, tu luyện Ngũ Hải cảnh lục hải tới viên mãn.

Thực tế, hắn chỉ mất một tháng rưỡi, Ngũ Hải cảnh lục hải đã viên mãn.

Trong khoảng thời gian này, hắn còn dành lượng lớn thời gian để khôi phục niệm lực, chăm sóc Hoàng Kim Đạo, luyện hóa Tinh Trú Đan, tu luyện nhục thân... thực lực các phương diện nâng cao cực nhanh.

...

Địa Hạ Tiên Phủ có dạng hình cầu, chứ không phải một tầng bằng phẳng.

Song Sinh Đạo Giáo đã tiêu tốn ngàn năm để phân chia sơ bộ các khu vực đã khai thác thành ba tầng: thượng, trung, hạ.

Tầng trên cùng là tầng Thánh Tâm, là nơi tu hành của hai vị Đạo Tổ, cực kỳ thần bí, ít người có thể tới được, chứa đựng bí mật cuối cùng do Bà Già La Giáo để lại.

Tầng giữa tầng Trần Thế, là khu vực an toàn và màu mỡ nhất, được bảo vệ nghiêm ngặt, cách biệt với các khu vực khác.

Tầng Trần Thế được chia thành hai mươi tám phủ, mỗi phủ rộng hàng chục dặm, là khu vực tu luyện và khu vực trồng Nhân Đạo của các đệ tử trẻ tuổi ở tổng đàn, phụ trách việc sinh sôi và giáo dục.

Linh Cốc Điện ở tầng Trần Thế nắm giữ quyền hạn lớn nhất.

Ngay cả các giáo chúng ở bên ngoài thuộc Thiên Hạ Điện khi tới tổng đàn, việc cư trú và tu luyện cũng đều do Linh Cốc Điện tính toán sắp xếp, phải phục tùng quản lý.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters