Đại đệ tử (2)

Một quang ảnh bao bọc trong pháp khí từ trên trời giáng xuống, rơi vào Linh Cốc Điện, đôi cánh khổng lồ, sải bước đi vào:

- Chúc mừng Nam Tôn Giả thu được cao đồ, vì Thần Giáo tìm được nhân tài cấp bậc thiếu niên Thiên Tử.

Đám đệ tử Đạo Giáo bên ngoài rào rào quỳ xuống thi lễ.

Lý Duy Nhất cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ, vội vàng lui sang một bên âm thầm quan sát.

Trong mây mù pháp khí sáng rực là một cường giả Dị Nhân Chủng có đầu rắn, móng giao, cánh phượng, đuôi chó, thân người, thân hình cao lớn như sơn nhạc.

Đây là tồn tại đã nuốt máu của bốn loại Cổ Tiên cự thú, trên người xuất hiện bốn loại biến hóa. Thông thường mà nói, chỉ có Trường Sinh cảnh mới làm được.

Tuy đối phương đang chúc mừng, nhưng Lý Duy Nhất cảm nhận được hắn không có ý tốt.

Lý Duy Nhất muốn giấu tài, dùng thiên phú niệm lực để cho người ta thấy, nhưng đối phương lại nhắc đến “thiếu niên Thiên Tử”, rõ ràng là kẻ đến không thiện.

Nghiêu Thanh Huyền nhìn bóng hình Dị Nhân Chủng đối diện:

- Thu một đệ tử mà thôi, không ngờ lại kinh động đến Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện như ngươi.

Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện Chử Thiên Thư cười nói:

- Thần Giáo từ cổ chí kim chưa từng sinh ra nhân kiệt cấp bậc thiếu niên Thiên Tử, nay thu phục được một người, tự nhiên là đại sự đáng để cả giáo ăn mừng. Ta đề nghị tổ chức đại điển, trực tiếp sắc phong làm Thần Tử, thông cáo cho hai vị Đạo Tổ ở tầng Thánh Tâm.

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Lẽ nào Phó Điện Chủ không biết, Tổ Điền của hắn từng bị đánh nát, con đường võ đạo đã bị hạn chế rất lớn? Hiện tại hắn chủ tu niệm lực.

Chử Thiên Thư nói:

- Nam Tôn Giả đã thăm dò qua rồi? Tổ Điền từng bị đánh nát thật sự?

Lý Duy Nhất giữ bình tĩnh, nhận ra vị Phó Điện Chủ này muốn đối phó là Nghiêu Thanh Huyền chứ không phải mình.

- Thế nào? Phó Điện Chủ còn muốn thăm dò một lần nữa? Bản tôn thu hắn làm đồ đệ là nhìn trúng thiên phú niệm lực của hắn, chứ không phải thiên phú võ đạo.

Nghiêu Thanh Huyền trả lời kín không kẽ hở.

Chử Thiên Thư cười ha ha:

- Nam Tôn Giả đã thăm dò qua rồi thì thấy việc này không giả, haii, thật đáng tiếc! Tuy nhiên, tu luyện ra quang ảnh linh thần Phù Tang Thần Thụ, cộng thêm bảy con kỳ trùng cấp Quân Hầu trợ giúp, quả thực là thiên tài niệm lực và Ngự Trùng Sư cấp truyền thuyết.

- Nam Tôn Giả là võ đạo Trường Sinh cảnh, sao có thể dạy dỗ tốt thiên tài niệm lực? Thiên Lý Điện chúng ta mới là thánh địa tu hành niệm lực.

Lý Duy Nhất đón lấy ánh mắt của vị cự đầu Trường Sinh cảnh này, không kiêu ngạo cũng không tự ti:

- Đa tạ ý tốt của Phó Điện Chủ, trong lòng vãn bối thủy chung vẫn không cam tâm, đã chuẩn bị Phong Phủ chủng đạo, võ niệm song tu!

Nếu Lý Duy Nhất thực sự Phong Phủ chủng đạo, tự nhiên có thể đánh tan hoài nghi của thiên hạ. Đồng thời dùng nhu khắc cương, hóa giải sự nhắm vào của Chử Thiên Thư, khiến đối phương không còn gì để nói.

- Tốt, tốt, tốt, có chí khí! Duy Nhất, cánh cửa của Thiên Lý Điện luôn rộng mở chào đón ngươi.

Phân thân pháp khí của Chử Thiên Thư như thủy triều rút đi, biến mất ở chân trời phía bắc.

- Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện thật lợi hại, chỉ thi triển thủ đoạn nhỏ đã đào cho Nghiêu Thanh Huyền một cái hố lớn. Đồng thời điểm rõ việc ta tu luyện ra linh thần Phù Tang Thần Thụ và sở hữu bảy con kỳ trùng, như sợ đám chân truyền, Thần Tử, Thần Nữ của Đạo Giáo không biết. Không biết cuộc ám sát của Thảo Nhân liệu có liên quan tới hắn không.

Lý Duy Nhất thầm tính toán.

...

Phủ Lục Thần Nữ.

Dương Thanh Khê nghe xong lời bẩm báo của Dương Vân, sau nhiều tháng, đã đẩy cửa bước ra khỏi phòng tu luyện.

- Ào ào ào!

Trên không phủ đệ, quang ảnh thiên hà rộng lớn sáng rực hóa thành ngàn vạn dòng suối pháp khí, cuộn trào vào trong cơ thể nàng. Toàn thân thần quang nhấp nháy, làn da rực rỡ như tiên ngọc.

So với một năm trước khi mới bước vào Đạo Chủng cảnh nhị trọng, khí chất của nàng nay trở nên lăng lệ hơn, dường như siêu thoát khỏi phàm tục.

Trước kia Dương Vân còn có thể bình tĩnh đối mặt với vị tỷ tỷ cường thế này, nay thì ngay cả đứng cũng không thẳng nổi, không giống một đệ đệ mà giống như một tôn tử hơn.

Dương Thanh Khê nhẹ giọng nói:

- Ngươi nói Lý Duy Nhất có thể dễ dàng đánh bại Tả Thịnh ở Đạo Chủng cảnh nhị trọng?

Dương Vân gật đầu như gà mổ thóc:

- Mi tâm hắn bay ra linh quang hỏa tiên, vung vẩy vù vù, chỉ dựa vào niệm lực đã có thể hành hạ Tả Thịnh. Tuy võ đạo của hắn phế, nhưng niệm lực quật khởi, vô cùng đáng sợ.

Dương Thanh Khê suy ngẫm:

- Hắn bảo ngươi đi truyền lời cho Vương Thuật là muốn kéo ta vào cuộc.

- Ta cũng nghĩ như vậy, tỷ, chúng ta không thể bị hắn lợi dụng.

Dương Vân nói.

Dương Thanh Khê trầm mặc không nói, trong lòng nảy sinh ý tưởng khác.

Sau khi nàng sử dụng Long Chủng chủng đạo, lĩnh ngộ đạo của Cổ Thiên Tử Phi Long, ấn chứng võ đạo của bản thân, mỗi ngày đều có cảm ngộ mới, tu vi tiến triển cực nhanh.

Nhưng thủy chung vẫn không thể đột phá Đạo Chủng cảnh tam trọng.

Nàng hiểu rất rõ là bởi vì cường độ nhục thân của mình không theo kịp tiến độ tu vi võ đạo, đã kéo chân sau. Cho nên thời gian gần đây, Dương Thanh Khê đang luyện hóa Huyết Tinh, dùng đan dược nâng cao nhục thân.

Tuy thực lực tăng nhanh, nhưng Ngân Tệ cũng tiêu hao như nước.

Không còn nắm giữ sản nghiệp thế tục của Tuy Tông, Dương Thanh Khê không thể thu lợi từ đó, hiện tại túi tiền cũng đã cạn kiệt.

Đến Đạo Chủng cảnh, mỗi một khoản chi tiêu cho tu luyện đều là những con số khổng lồ. Bất kỳ tông môn nào, ngay cả Thiên Vạn Môn Đình như Tả Khâu Môn Đình, cũng cần võ tu Đạo Chủng cảnh tự mình đi thăm dò bí cảnh tìm kiếm tài nguyên, tông môn chỉ có thể giải quyết được một phần trong đó.

Dũng Tuyền cảnh và Ngũ Hải cảnh là mầm non, Đạo Chủng cảnh mới là trụ cột chống đỡ cho một tông tộc.

Dương Thanh Khê biết vị Tứ Thần Tử Vương Thuật này, khi thám hiểm Địa Hạ Tiên Phủ đã mở ra một bảo khố bí mật, nắm giữ không ít tài nguyên.

Sở dĩ ngộ tính của hắn cực mạnh, có thể tu luyện thành đại thuật, chính vì có liên quan đến bảo khố đó.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters