Song Sinh Đạo Giáo thăm dò Địa Hạ Tiên Phủ đã ngàn năm, tự nhiên thu thập được một số mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch.
Nhưng đối nội, để bồi dưỡng các cường giả Niệm Sư đỉnh tiêm, Thệ Linh Hồn Chủng. Đối ngoại lại phải chiêu mộ nhân mã, uy hiếp dụ dỗ. Có thể nói, mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch tìm được bao nhiêu thì tiêu hao bấy nhiêu.
Hơn nữa đa số đều được đưa tới Thiên Lý Điện.
Số lượng ở Linh Cốc Điện rất ít.
Linh Đài Diễm Tinh Thạch giá cả đắt đỏ, một mảnh nhỏ đã cần mười lăm vạn Dũng Tuyền Tệ.
- Đừng chê đắt, đây là đệ nhất chí bảo phụ trợ Linh Niệm Sư ngưng tụ tinh thần niệm lực. Cái giá này cũng chỉ có ở tổng đàn Thần Giáo mới lấy được, bên ngoài ngươi muốn mua còn chưa chắc mua nổi, bị người ta nâng giá lên gấp đôi cũng là chuyện bình thường.
- Các thế lực đỉnh tiêm trong thiên hạ đều dựa vào việc nâng cao giá cả của vài loại tài nguyên tu luyện mấu chốt để thiết lập nên bức tường tu hành, củng cố vị thế của mình.
Vị Hứa trưởng lão tính tình lạnh lùng lại nói:
- Ngươi dùng Đạo Liên này đổi, ta có thể đưa thêm cho ngươi năm ngàn giọt Tuyền Dịch.
Lý Duy Nhất đang ở giai đoạn mấu chốt để xung kích Linh Niệm Sư tam tinh, chỉ có đột phá mới nắm giữ thực lực khiêu chiến Tứ Thần Tử Vương Thuật.
Dù sao Vương Thuật không chỉ có thực lực mạnh mẽ, mà các đệ tử chân truyền tùy tùng cũng cực đông.
Thế là hắn nghiến răng đồng ý.
Lý Duy Nhất cầm mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch và hai vạn ba ngàn giọt Tuyền Dịch, cùng vị Hứa trưởng lão tính tình ôn hòa rời khỏi bảo khố.
Trên người hắn còn có vài kiện Bách Tự Khí, có thể bán được không ít Dũng Tuyền Tệ.
Nhưng hắn không dám mua thêm Tuyền Dịch.
Mua nữa thì quá khoa trương.
Hai vạn ba ngàn giọt Tuyền Dịch chắc chắn là không đủ để tu luyện Tổ Điền tới viên mãn, chỉ đành sau này nghĩ cách khác.
Sau đó Lý Duy Nhất cùng Hứa trưởng lão tới Thuật Pháp Các.
Thuật Pháp Các là trọng địa của Linh Cốc Điện, bao phủ trong trận pháp, ngay cả khi cầm mệnh bài của đệ tử chân truyền cũng phải bẩm báo trước.
Trận pháp chỉ có thể mở từ bên trong.
Người canh giữ Thuật Pháp Các chính là đại đệ tử của An Nhàn Tĩnh, cao thâm mạt trắc, trận pháp là do một ý niệm của hắn mở ra, nhưng hắn không hiện thân, không biết đang ở nơi nào trong các.
Lý Duy Nhất không có quá nhiều hứng thú với pháp điển.
Dù sao Quan tiền bối và Quán tiền bối đã truyền thụ cho hắn các bí pháp ở Đạo Chủng cảnh của Thiên Ma Sách và Dạ Hoàng Tịch để hắn lựa chọn.
Thời gian qua hắn vẫn luôn nghiền ngẫm, tích cực chuẩn bị cho việc ngưng tụ Đạo Chủng.
Hắn tới Thuật Pháp Các là vì có hứng thú với bốn loại đại thuật của Linh Cốc Điện.
Những thứ mà ngay cả thế lực khổng lồ như Song Sinh Đạo Giáo cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, nay lại có thể tùy ý quan sát, cơ hội như vậy sao có thể không nắm bắt?
Hứa trưởng lão dẫn Lý Duy Nhất tới tầng thứ ba của các, vừa đi vừa nói:
- Thần Giáo tổng cộng có mười loại đại thuật, Linh Cốc Điện nhiều nhất, chiếm riêng bốn loại.
- Đây là thứ để các cự đầu Trường Sinh cảnh tu luyện! Đạo Chủng cảnh, thông thường mà nói, chỉ cho phép những Thần Tử Thần Nữ sở hữu thiên phú Truyền Thừa Giả tu luyện. Lý chân truyền có biết đây là tại sao không?
Lý Duy Nhất tất nhiên biết rõ nguyên nhân, vừa đi vừa tán gẫu với đối phương:
- Đạo là căn bản, thuật là thủ đoạn. Chỉ có Truyền Thừa Giả mới có khả năng bước vào Trường Sinh cảnh trong tương lai lớn nhất. Như vậy đại thuật tu luyện mới có thể theo sát suốt đời, không ngừng mài dũa và tinh tiến.
- Thuật và đạo tương hành, cùng chung tiến bước. Võ tu Đạo Chủng cảnh không có thiên phú Truyền Thừa Giả, nên đặt trọng tâm thời gian vào tu hành võ đạo, đột phá Trường Sinh mới là mục tiêu hàng đầu. Nếu chấp nhất vào tu hành đại thuật mà làm chậm trễ Trường Sinh, sau trăm tuổi chắc chắn hối hận không kịp.
Hứa trưởng lão cười gật đầu:
- Tuy nhiên cũng có một vài dị số! Giống như Tứ Thần Tử Vương Thuật kia, lúc hắn còn ở Ngũ Hải cảnh đã tiếp xúc với đại thuật Kim Giáp Bàn Sơn Thuật, sau khi đạt tới Đạo Chủng cảnh lại thực sự tu thành, ngộ tính này quả thực vô địch. Từ một phàm nhân mà đổi mệnh thành Thần Tử.
Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước, nhìn về phía một giá sách cao hơn hai mét ở bên phải.
Trên giá sách ghi rõ năm chữ Kim Giáp Bàn Sơn Thuật.
- Tu luyện Kim Giáp Bàn Sơn Thuật cần quan ngộ nhiều sách như vậy sao?
Lý Duy Nhất kinh ngạc, cảm thấy các thư tịch trên giá sách có chừng hàng trăm cuốn, liên quan tới đủ mọi phương diện: chủng loại cơ sở, tính nguy hiểm, danh mục tài nguyên, thuật đạo kết hợp, chiêu thức phát lực...
Một loại đại thuật quả thực quá bao la, là một môn học vấn cần tiêu tốn vô số thời gian để nghiên cứu.
Hứa trưởng lão lùi lại bên cạnh giá sách, cười nói:
- Phía bên này còn có rất nhiều cảm ngộ của những người tu hành thuật pháp đó qua các đời! Dù sao thể chất mỗi người không giống nhau, phương pháp tu luyện thuật này tự nhiên có khác biệt, tài nguyên sử dụng tu luyện cũng khác nhau.
Hứa trưởng lão phá giải phù văn, lấy xuống tổng cương của Kim Giáp Bàn Sơn Thuật đưa cho Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất khá hứng thú với đạo thuật mà Vương Thuật tu luyện nên bắt đầu lật xem.
Kim Giáp Bàn Sơn Thuật là thuật tu hành của các hộ pháp Bà Già La Giáo, tức là đông đảo Kim Giáp Lực Sĩ.
Kim Giáp Bàn Sơn Thuật tầng thứ nhất: Kim Giáp Hộ Thể.
Võ tu Đạo Chủng cảnh, một năm có thể nhập môn, ba năm có thể tiểu thành, mười năm có triển vọng đại thành.
Tầng thứ hai: Bàn Sơn Cự Lực.
Võ tu Đạo Chủng cảnh khổ tu hai mươi năm có triển vọng đại thành, có thể đúc ra Đạo Liên Kim Giáp Bàn Sơn.
Tầng thứ ba: Sơn Nhạc Chân Hình.
Võ tu Đạo Chủng cảnh khổ tu bốn mươi năm có triển vọng đại thành, đúc ra Đạo Quả Kim Giáp Bàn Sơn.
...
Lý Duy Nhất càng xem chân mày càng nhíu chặt.
Thời gian tiêu tốn thế này là quá nhiều, ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc tu hành võ đạo.
Trừ khi giống như Vương Thuật, ba năm đã tu luyện tầng thứ nhất tới đại thành, thi triển Kim Giáp Hộ Thể, làn da như mặc pháp y, lực lượng nhục thân trong thời gian ngắn tăng vọt gấp ba lần, Truyền Thừa Giả cùng cảnh giới đều phải tránh né mũi nhọn.