Lý Duy Nhất, ngươi phải giúp ta (2)

Đường Vãn Châu nói:

- Lúc trước chính ngươi đã nói Nam Tôn Giả là đệ nhất mỹ nhân Tà Giáo, như vậy mới có sức thuyết phục.

- Ta nên giúp ngươi thế nào?

Lý Duy Nhất nói.

Đường Vãn Châu nói:

- Giúp ta nghe ngóng xem Tà Giáo có mấy vị Siêu Nhiên, mấy vị cự đầu Trường Sinh cảnh. Điện Chủ và Phó Điện Chủ của Thiên Hạ Điện, thân phận ở bên ngoài là gì?

- Được!

Lý Duy Nhất đáp.

Đường Vãn Châu nói:

- Ngươi phải nghĩ cách trở thành Thần Tử của Tà Giáo, đi điều tra rõ bí mật của tầng Thánh Tâm. Ta nghi ngờ tế đàn của Âm Thi Chủng Đạo Trận chính là ở nơi đó.

- Quá nguy hiểm, việc này không cần thương lượng.

Lý Duy Nhất khó khăn lắm mới ẩn nấp được vào nơi sóng yên biển lặng, làm Thần Tử Đạo Giáo chẳng khác nào lại bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

- Thôi được! Đừng có xị mặt ra như vậy, bản quân có thể giúp ngươi giải quyết khốn cảnh trước mắt, cũng có thể ở tương lai vì ngươi mà thanh minh với thiên hạ.

Đường Vãn Châu từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một hộp thuốc đưa cho hắn.

Lý Duy Nhất mở hộp thuốc ra, nhất thời hào quang màu trắng lan tràn, hương thuốc gột rửa tâm hồn, trong không khí đan xen điện văn, vang lên từng trận âm thanh sấm rền.

Trong hộp là nửa cây Thiên Nguyên Thảo ba ngàn năm, đã hấp thu lực lượng thiên lôi mới lột xác thành.

Lý Duy Nhất lập tức đóng hộp thuốc lại, tim đập dữ dội, vui mừng hỏi:

- Tại sao chỉ có nửa cây?

Đường Vãn Châu ngồi trên mặt đất, chỉ vào Đại Phượng đang đậu trên giá sách:

- Nó quá ham ăn, khi lột xác đã hấp thu một Long Chủng và nửa cây Thiên Nguyên Thảo. Thiên Nguyên Thảo vốn là vật bồi bổ ta chuẩn bị cho việc trùng kích Trường Sinh cảnh.

Đại Phượng bay xuống, thân thiết dựa vào chân Đường Vãn Châu, nhẹ nhàng cọ xát nịnh nọt.

Đúng là tiện nhân mà, ai cho ăn thì lập tức vẫy đuôi.

- Thật lãng phí!

Lý Duy Nhất thở dài.

Nếu là một cây Thiên Nguyên Thảo ba ngàn năm hoàn chỉnh, kết hợp với Hi Hòa Hoa và Long Chủng, Lý Duy Nhất cảm thấy có thể khiến toàn bộ bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều lột xác đến độ dài một thước.

Bây giờ chỉ còn lại nửa cây, liệu có thể khiến sáu tiểu gia hỏa cùng nhau lột xác hay không, thực sự là không có nắm chắc.

Đường Vãn Châu đứng dậy vươn vai:

- Yên tâm đi, không liên lụy đến ngươi, ta rời khỏi Nam Thanh Cung ngay đây.

Nàng đi chân trần xuống lầu!

Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Ngươi có đột phá đến Trường Sinh cảnh không?

- Nếu ta không đột phá Trường Sinh thì có thể một mực dây dưa với Nam Tôn Giả sao? Nàng không chỉ đẹp, mà thiên tư cũng cao đến mức khó tin, sau khi ra ngoài ta phải điều tra kỹ về nàng mới được.

Đường Vãn Châu đi xuống cầu thang, suy yếu vịn vào cột trụ, tay kia đặt lên ngực, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ đau đớn.

Lý Duy Nhất nhíu mày, đây là tổng đàn Đạo giáo, nàng có thể đi đâu?

Vị Phó Điện Chủ ở Thiên Lý Điện kia rõ ràng lợi hại hơn Nghiêu Thanh Huyền nhiều.

Do dự một lát, hắn nói:

- Hay là... ngươi cứ ở lại đi?

- Được!

Đường Vãn Châu nhìn về phía Lý Duy Nhất trên tầng hai, hỏi:

- Ngươi có sắp xếp nào tốt không?

Lý Duy Nhất ngẩn ra, sao cảm giác vừa rồi vị thiếu quân này là đang giả vờ đáng thương thế nhỉ?

Trong Nam Thanh Cung có nhiều nơi là khu vực cấm để lại từ thời Bà Già La Giáo, bị trận pháp bao phủ, rất có thể tồn tại nguy hiểm không xác định, quanh năm không có người tiến vào.

Lý Duy Nhất sử dụng Thanh Ngọc Trận Phù đưa nàng vào một phật điện phế tích, bên trong có tượng phật ngã xuống đất, có huyết trì mấy vạn năm không khô cạn, tường đổ vách nát, cỏ không mọc nổi, huyết vụ nồng đậm.

- Nơi này thích hợp để ẩn náu, vạn lần không được tự ý đi ra ngoài, Nam Thanh Cung không chỉ có một vị cường giả là Nam Tôn Giả đâu.

Lý Duy Nhất dặn dò.

Đường Vãn Châu quan sát môi trường xung quanh:

- Chỗ này có chút thú vị.

Lý Duy Nhất rời khỏi trận pháp, trước tiên đi cung cấp một ít pháp khí cho Hoàng Kim Đạo, sau đó mới tiến vào khu vực trận pháp nơi phật tháp màu đen tọa lạc, đưa bảy tiểu gia hỏa vào Không Gian Huyết Nê.

Trong thời gian tới Đại Phượng bắt buộc phải trốn ở đây, không thể lộ diện nữa.

Thời gian rất gấp rút, tối đa chỉ có ba ngày, thậm chí có khả năng Vương Thuật sẽ đột phá trước một bước, đánh tới tận cửa.

Đã mấy tháng trôi qua, lực lượng liệt diễm trong cơ thể sáu tiểu gia hỏa sớm đã bình hòa lại, có thể tiếp tục dùng Hi Hòa Hoa.

Từ Thang Cốc Hải hái được một đóa Hi Hòa Hoa to bằng cái mâm.

Đóa Hi Hòa Hoa này to lớn hơn bất kỳ đóa nào mà bảy con Phượng Sí Nga Hoàng từng nuốt trước đây, nhiệt lượng tỏa ra cũng cao hơn, pháp khí của Lý Duy Nhất suýt chút nữa bị thiêu rụi.

- Hiện tại ta là Linh Niệm Sư rồi, đã sở hữu năng lượng rèn luyện dược tài.

Lý Duy Nhất quyết định sắp tới tìm thời gian thử rèn luyện Hi Hòa Hoa, nếu có thể mượn lực lượng của nó nhanh chóng tu luyện thành công Lục Như Phần Nghiệp Thuật, thì lại có thêm một át chủ bài có thể quang minh chính đại sử dụng.

Hắn sở hữu quang ảnh linh thần của Phù Tang Thần Thụ, rất thân cận với Hi Hòa Hoa, đây chính là ưu thế.

Lý Duy Nhất lấy ra sáu phần Long Chủng trong số chín phần, lần lượt giao cho sáu tiểu gia hỏa.

Về việc sử dụng Long Chủng để chủng đạo cho Phượng Sí Nga Hoàng như thế nào, trước đó Lý Duy Nhất đã thỉnh giáo Đường Vãn Châu.

Đường Vãn Châu nói chưa từng chỉ điểm pháp môn chủng đạo cho Đại Phượng, nó trực tiếp thôn phệ.

Sáu tiểu gia hỏa mỗi con nuốt xuống một viên Long Chủng, trong cơ thể vang lên từng trận long ngâm, sau đó lao tới điên cuồng gặm nhấm nửa cây Thiên Nguyên Thảo và Hi Hòa Hoa.

Lý Duy Nhất quan sát bọn chúng hồi lâu, lúc này mới mở ra không gian bích chướng, ngồi Ngọc Chu đi tới Thang Cốc Hải mênh mông bát ngát, trùng kích Linh Niệm Sư tam tinh.

- Đột phá Linh Niệm Sư tam tinh, Thời Gian Chi Kiển do ngư nhãn màu xanh ngưng tụ ra hẳn sẽ càng thêm ổn định, thời gian duy trì lâu hơn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters