- Muốn gán tội cho người khác thì thiếu gì lý do. Nếu ngươi đã mất trí như vậy, thì chẳng còn gì để nói, muốn giết ta, các ngươi cũng phải trả giá thê thảm.
Từ trong Tổ Điền của Vương Thuật liên tiếp bay ra sáu viên Bồ Đề Tử.
Mỗi viên Bồ Đề Tử đều khắc hơn trăm kinh văn, được luyện thành Pháp khí.
Sáu trang kinh văn và sáu viên Bồ Đề Tử cùng chung nguồn gốc là một bộ Pháp khí, tổng cộng có hơn tám trăm kinh văn.
Nếu có thể thấu hiểu hoàn mỹ những kinh văn này, khống chế lực lượng của sáu viên Bồ Đề Tử đến cực hạn, thì về lý thuyết có thể phát huy uy lực của Bách Tự Khí bát phẩm.
Nhưng độ khó khống chế lớn hơn một kiện Bách Tự Khí bát phẩm nhiều. Lấy tu vi hiện tại của Vương Thuật, hắn chỉ có thể phát huy một phần lực lượng cực nhỏ trong đó.
Dương Thanh Khê nói:
- Bộ Pháp khí này cực kỳ trân quý, giá trị vượt quá một triệu Dũng Tuyền Tệ, không thể là thứ Vương Thuật sở hữu, tuyệt đối là lấy được từ bảo khố bí mật. Hay là bắt sống hắn trước?
- Đừng mơ tưởng nữa! Ngươi thực sự nghĩ Tuần Tra Vệ của Thiên Lý Điện là đồ trưng bày sao? Liệu có cho ngươi cơ hội bắt sống không? Đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho triệt để.
Lý Duy Nhất, sáu con Phượng Sí Nga Hoàng, Dương Thanh Khê, Dương Thanh Thiền, Âm Quỷ Thống Soái, mười thân ảnh bao vây Vương Thuật, sáu viên Bồ Đề Tử cũng không ngăn nổi.
Lý Duy Nhất nội tâm kiên định, không nghĩ đến những rắc rối sau này, cũng không giống Dương Thanh Khê muốn ép hỏi vị trí mật khố từ Vương Thuật.
Hắn chỉ có một ý niệm: chém giết Vương Thuật để trừ hậu họa.
- Xoẹt!
Hắn lướt tới phía trước, vung kiếm chém đứt cánh tay phải của Vương Thuật. Pháp khí chiến đao rơi xuống đất, vai Vương Thuật phun máu, thét lên đau đớn, không còn khả năng điều khiển sáu viên Bồ Đề Tử một cách hiệu quả, lảo đảo bỏ chạy.
- Phập!
Dương Thanh Khê điều khiển Âm Quỷ Thống Soái vung chiến qua chém Vương Thuật đứt làm hai đoạn ngay thắt lưng.
Xoạt…
Nàng đáp xuống cạnh thi thể Vương Thuật, ngón tay điểm ra thăm dò Tổ Điền của hắn.
Bảo vật thực sự đều giấu trong Tổ Điền.
Tổ Điền của Đạo Chủng cảnh có thế giới nội sinh rất lớn, nhưng nhìn từ bên ngoài chỉ bằng một huyệt vị, cần thăm dò kỹ mới tìm thấy.
Thế giới nội sinh tựa như một bong bóng khí được thổi ra trong thế giới thực.
- Trong Tổ Điền lại chẳng có gì, trong Túi Càn Khôn... lại có nhiều tài nguyên tu luyện như vậy, Huyết Tinh, tinh dược ngàn năm, Pháp khí, Dũng Tuyền Tệ...
Dương Thanh Khê lấy đi Túi Càn Khôn của Vương Thuật, ra hiệu cho Dương Thanh Thiền mau chóng thu lấy chiến đao và sáu viên Bồ Đề Tử.
Lúc này Lý Duy Nhất căn bản không có ý định tranh đoạt tài nguyên với nàng, hắn cầm kiếm nhìn về phía Tuần Tra Vệ đang không ngừng tiến lại gần.
- Ầm ầm ầm!
Ba trăm Tuần Tra Vệ đều là võ tu Ngũ Hải cảnh.
Bọn họ mặc khải giáp màu trắng, cưỡi tọa kỵ Thệ Linh Hồn Thú, tay cầm Pháp khí đồng bộ.
Tọa kỵ lao đến khiến đất rung núi chuyển, bao vây Lý Duy Nhất, Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền vào giữa.
Chỉ cần có thiên tư trung đẳng và vài chục năm mài dũa, đại đa số võ tu đều có thể mở thất tuyền, sau đó Ngũ Hải Đan là có thể bồi dưỡng ra lượng lớn võ tu Ngũ Hải cảnh.
Thiên Vệ Tổng Kỳ Nhất Trú Tuyết cưỡi hồn thú thân hổ đầu gà khổng lồ dài bảy mét, chậm rãi bước ra từ đội ngũ Tuần Tra Vệ, nhìn hai đoạn tàn thi của Vương Thuật trên đất, sắc mặt lạnh như băng, chưa bao giờ hắn đau lòng khó chịu như hôm nay.
Hắn rất muốn ra tay cứu Vương Thuật, nhưng cuối cùng không dám kháng lệnh sư tôn.
- Ào!
Nhất Trú Tuyết là đại chân truyền, đạo tâm ngoại tượng phóng ra hóa thành một đám mây pháp khí dày đặc trấn áp lên ba người Lý Duy Nhất, ép bọn họ không thể cử động.
Đây chính là thực lực của đại chân truyền, ở bất kỳ châu nào của Lăng Tiêu Sinh Cảnh cũng là cường giả đỉnh phong.
- Bắt lại, đưa về Thiên Lý Điện.
Nhất Trú Tuyết hạ lệnh.
- Ha ha!
Tiếng cười của Tư Không Kính Uyên và Tư Không Yểm Luân từ xa truyền lại.
Trong chớp mắt, hai người từ đỉnh núi Linh Tích Sơn đã xuất hiện dưới chân núi, thân hình tựa như hai cái bánh xe tròn, cưỡi gió đạp sương, cao minh hơn Vương Thuật một bậc.
- Thiên Vệ đại nhân, Thần Tử bị giết là đại án, nên do Khô Vinh Điện chúng ta phụ trách.
Tư Không Kính Uyên nói.
Nhất Trú Tuyết cảm nhận được khí tức Đạo Liên trên thân hai người Tư Không Kính Uyên và Tư Không Yểm Luân.
Rõ ràng hai vị Ngũ Thần Tử này khi rèn luyện ở Vong Giả U Cảnh, tu vi đã đột phi rất lớn, bước vào Đạo Chủng cảnh tứ trọng.
Nhất Trú Tuyết sao lại không biết ý đồ của bọn họ, hắn chắp tay hành lễ:
- Hai vị Thần Tử, người chết là sư đệ của ta, Thiên Lý Điện và Tuần Tra Vệ tuyệt đối không buông tha hung thủ, xin hãy nể mặt.
Tư Không Yểm Luân không hề khách khí:
- Đã là sư đệ của ngươi, tại sao trước đó ngươi không cứu hắn?
Tư Không Kính Uyên cười mỉm:
- Ta nghe Lý Duy Nhất kia nói lúc còn sống Vương Thuật đã tàn sát không ít đồng môn, trong này chắc chắn còn có đại án, việc này Khô Vinh Điện nhất định phải truy cứu đến cùng. Thế nên thật xin lỗi, cái thể diện này không nể được! Thưởng phạt chấp pháp vốn là chức trách của Khô Vinh Điện.
Tư Không Kính Uyên và Tư Không Yểm Luân len lỏi trong đội ngũ Tuần Tra Vệ, tiến vào bãi đất trống ở trung tâm, ánh mắt nhìn ba người đang bị đạo tâm ngoại tượng của Nhất Trú Tuyết trấn áp.
Khác biệt là Tư Không Kính Uyên lại nhìn chằm chằm vào sáu con kỳ trùng và Quỷ Kỳ. Còn Tư Không Yểm Luân thì ánh mắt nóng bỏng di chuyển trên người Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền.
Giọng điệu của Nhất Trú Tuyết trầm xuống:
- Nếu không thể bắt được hung thủ giết người, e rằng bản Thiên Vệ không thể về phục mệnh.
- Đó là việc của ngươi!
Tư Không Yểm Luân dang rộng hai tay, giữa hai bàn tay ngưng tụ ma luân đánh ra, xoay tròn như đao, nghiền nát từng tấc đạo tâm ngoại tượng của Nhất Trú Tuyết để cướp người.
- Oành!
Nhất Trú Tuyết hừ lạnh, trường mâu trong tay đâm ra, đánh tan ma luân, khiến nó hóa thành sương mù âm hàn.
Ba trăm Tuần Tra Vệ đồng loạt giơ cao trường mâu, kích hoạt khải giáp trên người.
Ngay sau đó, một chiến trận ngưng tụ trên đầu bọn họ, kinh văn dày đặc bay múa. Trong phút chốc đôi bên giương cung bạt kiếm, bầu không khí vô cùng túc sát.
- Dừng tay!
Một tiếng quát từ giữa không trung vang lên.
Mọi người dưới đất đều bị lực lượng trong tiếng nói chấn cho đầu váng mắt hoa, đứng không vững, tựa như có thần lôi nổ vang trong não.
- Vù!
Thân hình đồ sộ của Song Thủ Kim Sí Điêu chở hai thân ảnh từ trên không hạ xuống, lông cánh quạt lên kình phong kịch liệt.