- Đừng làm vậy! Lão Tề, trong lòng ta rất hổ thẹn!
Lý Duy Nhất nói.
Tề Tiêu dùng cánh tay độc nhất xua tay, cười khổ nói:
- Trách bản thân ta quá tự đại, không nên lỗ mãng như vậy. Thực ra là sau khi đột phá Đạo Chủng cảnh, nội tâm quá mức bành trướng, nên mới có kiếp này.
- Vương Thuật chết rồi, coi như đã báo thù cho các ngươi.
Lý Duy Nhất nói.
Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác chấn động, lòng cảm kích khó có thể diễn tả bằng lời.
Bọn họ biết Vương Thuật là Tứ Thần Tử của Song Sinh Đạo Giáo, ở tổng đàn giết Thần Tử mà vẫn có thể ung dung sống sót. Bọn họ không biết Lý Duy Nhất đã làm thế nào, nhưng trong lòng khâm phục không lời nào để diễn tả.
Ở Tà Giáo mà cũng có thể lăn lộn thoải mái như vậy.
Hai người không màng Lý Duy Nhất ngăn cản, hành lễ lần nữa:
- Duy Nhất huynh, sau này nếu có sai bảo, dù chết cũng không từ.
Khó khăn lắm mới khuyên được bọn họ đứng lên.
Lý Duy Nhất lấy chiếc hộp hàn ngọc đựng hai cánh tay từ trong Túi Càn Khôn ra:
- Hai cánh tay này hoạt tính, ngân mạch, tuyền nhãn đều còn, chắc là có thể nối lại.
Tình huống của Lê Tùng Lâm và Ẩn Cửu hoàn toàn khác biệt với bọn họ, đoạn chi trong chiến đấu đã bị hư hại.
- Duy Nhất huynh có lòng rồi!
Thác Bạt Bố Thác khẽ lắc đầu nói:
- Nhưng muốn nối lại đoạn chi, ít nhất cũng phải mời Đại Trường Sinh ra tay mới được, bọn họ đã cắt đứt nhiều sợi Trường Sinh Tỏa, có thể nhìn thấu tất cả mạch máu li ti trong cơ thể người, có hiểu biết độc đáo về sinh mệnh, mới có thể thi triển bí thuật để nối lại ngân mạch và kinh lạc.
Tề Tiêu nói:
- Nếu ở bên ngoài còn có chút hy vọng, ở tổng đàn... an nguy hiện tại của chúng ta cũng khó bảo toàn?
Thác Bạt Bố Thác trầm tư một lát:
- Duy Nhất huynh, ân tình của ngươi, hai người chúng ta suốt đời khắc ghi, nhưng nếu thực sự không thể làm gì được, cứ giao chúng ta ra là được.
- A Di Đà Phật!
Phật hiệu nhàn nhạt vang lên dưới chân lầu các.
Lý Duy Nhất khẽ biến sắc, dặn dò:
- Các ngươi cứ tạm thời chữa thương, ta đi một lát rồi về.
Rảo bước xuống cầu thang, bên cạnh rừng trúc ngoài lầu các, Lý Duy Nhất nhìn thấy An Nhàn Tĩnh.
Dung mạo nàng thay đổi rất lớn, nhưng khí chất trên người vẫn thanh tĩnh, có thể nhận ra ngay lập tức.
An Nhàn Tĩnh liếc nhìn hắn một cái:
- Ta đã đi xem qua Hoàng Kim Đạo, làm rất tốt, ngươi công không thể bỏ qua. Nhưng ít nhất tám chín ngày nay ngươi đã không tới chiếu sáng và chăm sóc, huyết khí trong ruộng trở nên vô cùng loãng. Tại sao?
Lý Duy Nhất lấy Thanh Ngọc Trận Phù ra, hai tay đưa tới:
- Mong Điện Chủ mời cao nhân khác, Hoàng Kim Đạo này ta không có cách nào nuôi tiếp được nữa!
Ngón tay của An Nhàn Tĩnh lần tràng hạt, ánh mắt dần dần lăng lệ:
- Thế nào? Uy hiếp ta? Cảm thấy ta tu Phật, trong lòng chỉ có từ bi nên rất dễ nắm thóp?
- Vãn bối nào dám, thực sự là bị thương quá nặng, cần dưỡng thương một thời gian.
Lý Duy Nhất nói.
An Nhàn Tĩnh nói:
- Ngươi còn oán trách ta? Ngươi quả thực vô pháp vô thiên, ở tổng đàn mà dám giết chết một vị Thần Tử, có biết đây là tội lớn thế nào không?
Lý Duy Nhất nói:
- Vương Thuật tàn sát nhiều đồng môn...
- Không cần ngươi phải nhắc lại lần nữa! Sư tôn ngươi đã chỉnh lý tất cả tội trạng của Vương Thuật trình lên Khô Vinh Điện, đồng thời giúp ngươi gánh lấy áp lực, nói chính nàng hạ lệnh cho ngươi đi xử lý nội hoạn, là đang thực hiện nhiệm vụ. Dù sao Vương Thuật cũng là võ tu Nam Cảnh, thuộc dưới trướng của nàng.
An Nhàn Tĩnh khẽ hừ một tiếng:
- Hiện tại nhiệm vụ hoàn thành, ngươi còn có thể tới Linh Cốc Điện nhận bốn mươi vạn công huân.
- Hả?
Lý Duy Nhất cảm thấy thao tác của Nghiêu Thanh Huyền thực sự cao minh đến mức không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả.
- Hả cái gì? Phía sư tôn ngươi áp lực rất lớn, cục diện Nam Cảnh hung hiểm phức tạp, còn phải phân tâm giúp ngươi, chính ngươi tự ghi nhớ lấy phần ân tình này đi!
An Nhàn Tĩnh nói.
Lý Duy Nhất lo lắng nói:
- Tình nghĩa của sư tôn tự nhiên là phải báo đáp. Nhưng vị Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện kia chắc chắn sẽ không chịu để yên, sư tôn làm như vậy tương đương với đắc tội chết hắn. Điện Chủ, ngày đó ta bị dồn ép phải báo tên của người ra, nhưng chẳng có chút tác dụng nào, Tuần Tra Vệ của Thiên Lý Điện căn bản không nể mặt.
Trong mắt An Nhàn Tĩnh lóe lên hàn quang rồi biến mất:
- Ta đã tới Thiên Lý Điện và Khô Vinh Điện một chuyến, những gì cần gõ đều đã gõ rồi. Ở tổng đàn, nhân vật cấp bậc đại chân truyền sẽ không nhắm vào ngươi nữa. Nhưng ngươi phải hiểu rõ, giới tu hành mãi mãi phải dựa vào thực lực của bản thân, nếu không trong những góc tối, sẽ có nhiều minh thương ám tiễn, muốn phòng cũng không phòng được. Không chỉ ngươi, mỗi người đều như vậy cả, bao gồm cả ta và sư tôn ngươi.
Lý Duy Nhất nói:
- Cẩn tuân giáo huấn của Điện Chủ... Điện Chủ có về Linh Cốc Điện không?
An Nhàn Tĩnh nghĩ đến vị nhị đệ tử kia của mình, không khỏi thở dài:
- Hắn đã bị ta đuổi ra ngoài tổng đàn đi rèn luyện rồi, thiên tư cao, nhưng tâm tính không đủ, thiếu sự mài dũa.
Lý Duy Nhất thở dài.
- Ngươi cảm thấy ta đang bao che cho hắn?
An Nhàn Tĩnh nhìn thấu tâm tư của Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Dù sao cũng là đệ tử của mình, ai cũng vậy thôi.
An Nhàn Tĩnh nói:
- Đối với hắn mà nói, bị ta trục xuất khỏi tổng đàn, tương đương với việc đánh mất thể diện, còn làm hắn khó chịu hơn bất kỳ hình phạt nào. Còn ngươi thì sao? Ngươi có bị hình phạt nào không? Ngươi thực sự không có lỗi sao? Hai người trên lầu kia, có cần ta áp giải trở lại Thần Ngục không?
Lý Duy Nhất vội vàng lộ ra nụ cười:
- Điện Chủ có thể nói ra lời này, chứng tỏ là muốn tha cho hai người bọn họ. Tốt quá rồi, Điện Chủ đúng thực là tâm địa Bồ Tát.
Bất kể An Nhàn Tĩnh rốt cuộc có ý định gì, cứ tâng bốc lên trước đã.
An Nhàn Tĩnh nói:
- Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu đều là Long Chủng chủng đạo, chỉ vài năm là có thể thành cao thủ nhất lưu. Trong đó Thác Bạt Bố Thác càng là Truyền Thừa Giả, thiên tư sánh ngang Thần Tử Thần Nữ.
- Thần Giáo luôn khoan dung với nhân tài có thể sử dụng. Lý Duy Nhất, nếu ngươi có thể thu phục bọn họ vào dưới trướng, đứng ra bảo đảm cho sự trung thành của bọn họ, tại sao bản Điện Chủ lại phải gạt bỏ hai vị thiên chi kiêu tử này?
Lý Duy Nhất biết An Nhàn Tĩnh nhắm tới còn có Tề gia đứng sau Tề Tiêu và Thác Bạt thị đứng sau Thác Bạt Bố Thác, nhưng hiện tại không cho phép hắn kén cá chọn canh, buộc phải đồng ý.
Hắn nói:
- Điện Chủ đã coi trọng bọn họ như vậy, hay là giúp bọn hắn nối tay trước?
- Không vội! Nghe nói ngươi đã tu luyện tầng thứ nhất của Lục Như Phần Nghiệp Thuật đến đại thành, thi triển ra cho ta xem thử.
An Nhàn Tĩnh rất tò mò chuyện này, bởi vì nàng biết Lý Duy Nhất mới bắt đầu tiếp xúc với võ đạo từ hai năm trước.
Làm gì có thời gian để tu luyện tầng thứ nhất của Lục Như Phần Nghiệp Thuật?